Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:17:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Kiều liếc khay thức ăn, chủng loại đồ ăn sáng còn nhiều hơn cả những món cô nấu tối qua.

 

Hơn nữa đều là những món cô từng ăn trong hai tháng gần đây khi đưa đón cô.

 

Cơn giận trong lòng bỗng chốc tan biến ít.

 

"Ăn bánh bao , lát nữa cho em ăn thêm hai miếng hủ tiếu." Bây giờ cô uống cháo sữa đậu nành các loại.

 

"Ừm, ."

 

Cố Ngộ đáp lời, cúi định lấy cho cô, mới nhớ vẫn lấy quần áo cho cô, dậy, mắt thấy cô buông chăn , bên giường, mặc một chiếc sơ mi trắng, là chiếc cô chọn cho cuối năm, chất vải lụa, kiểu sơ mi rộng rãi nhàn nhã.

 

Anh mặc qua hai , chất vải thoải mái, khiến cảm thấy như mặc gì, cứng như sơ mi thông thường. Anh mặc vặn.

 

Mặc cô rõ ràng rộng hơn nhiều, nhưng khó , trái còn cô mặc một mùi vị khác hẳn.

 

Tay áo cô xắn thành những nếp gấp như chiếc quạt nhỏ ở hai bên, hai chiếc khuy cùng cài, cổ áo mở , để lộ hai đoạn xương quai xanh như ngọc, cùng một rãnh sâu kéo dài cổ áo.

 

Lúc mái tóc đen của cô đều xõa lưng, tóc cô xoăn tự nhiên, phần tóc mái phía cũng xoăn, xõa như cảm giác giống như một b.úp bê bằng sứ.

 

Gương mặt như sứ mịn màng mới ngủ dậy, trong trắng trẻo hiện vẻ hồng nhuận.

 

Cả thanh thuần mà quyến rũ, phong tình.

 

Cơn rạo rực mới nén xuống đến rạng sáng dường như trỗi dậy, trong lòng ngứa ngáy từng đợt.

 

"Anh ?"

 

Lục Kiều thấy bên giường, lời nào mà chằm chằm , đôi mắt đen mang theo lửa, cô khựng , cúi đầu chiếc sơ mi , như ánh mắt nóng bỏng của đốt cháy, mặt và cơ thể cô cũng nóng lên, cô khép đôi chân đang co một cách tự nhiên liếc một cái.

 

"Không gì, lấy đồ ăn cho em, ăn bánh bao ?"

 

Cố Ngộ sợ chọc cô giận thêm, lúc dám những lời thích hợp, cử động yết hầu đáp lời, cô thêm hai cái nữa mới lấy bánh bao cho cô.

 

Lúc túi quần áo của cô đặt bên cạnh tủ cao quăng đầu.

 

"Anh chỉ ăn bánh kem thôi ?"

 

Cố Ngộ lấy bát đựng một chiếc bánh bao đưa cho Lục Kiều, bản thì bưng bát lớn đựng bánh kem lên ăn, Lục Kiều nhai một miếng bánh bao nhận , khỏi hỏi .

 

"Ừm, cái bánh kem em ngon lắm, bây giờ ăn cái ."

 

Cố Ngộ nuốt miếng bánh kem trong miệng đáp, hỏi cô: "Em nếm thử ? Anh để một miếng cho em ở phòng khách."

 

Lần Lục Kiều bánh kem cho Cố Ngộ, vì quen với những dụng cụ trong tiệm bánh kem thời , cô hỏng hai , hai hỏng đó đều trôi bụng cô, ngày hôm đó cô chẳng ăn cơm bao nhiêu, bây giờ ăn bánh kem cho lắm, nhưng nghĩ đến việc đó là chiếc bánh kem thổi nến sinh nhật, cô suy nghĩ một chút:

 

"Lát nữa em hãy ăn , coi như bữa trưa, nếu đống đồ ăn sáng mua chẳng ai ăn hết."

 

Lục Kiều xong, khay thức ăn, vẫn nhịn hỏi : "Sao mua nhiều đồ ăn sáng thế , căn bản là ăn hết."

 

"Ăn hết thì trưa ăn coi như bữa trưa, em ăn gì, nên mỗi thứ mua một ít." Cố Ngộ múc một thìa bánh kem, tùy miệng đáp.

 

"Ồ." Lục Kiều đáp một tiếng, nhưng khóe môi đang c.ắ.n bánh bao khẽ cong lên.

 

Lục Kiều ăn ít, bữa sáng một chiếc bánh bao, thêm hai miếng hủ tiếu nữa, uống thêm hai ngụm nước mật ong là no .

 

Cô ăn uống thanh nhã, Cố Ngộ nhanh hơn cô nhiều, hai gần như ăn xong cùng lúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-301.html.]

Bữa sáng ăn xong, Cố Ngộ dọn khay thức ăn bếp.

 

Lục Kiều nhân lúc nhà vệ sinh tắm rửa một cái, đ.á.n.h răng một cái.

 

Lúc , Cố Ngộ đang ôm chiếc áo đại y đợi cô ở cửa.

 

mở cửa, chiếc áo đại y bọc lên cô: "Lạnh ?"

 

"Cũng ." Tắm nước nóng xong, sự khó chịu thuyên giảm nhiều, lúc cũng tâm trạng để ý đến .

 

"Vào phòng nghỉ ngơi thêm lát nữa? Lúc nãy với cả là hôm nay em đến xưởng, thời gian để trống."

 

"Anh tìm cả ?" Lục Kiều hỏi một tiếng, trong lòng chút tự nhiên, ở đối diện chính là điểm , ở nhà một đêm, cả nhà đều hết.

 

Cũng may da mặt cô dày.

 

"Ừm, lúc sáng mở cửa thì gặp." Cố Ngộ đáp một câu, ôm cô về phía phòng.

 

Bố cục trong nhà đơn giản, bình thường xem tài liệu, gọi điện thoại đều ở căn phòng nhỏ bên cạnh, bên đến một cái bàn cái ghế cũng , hai chỉ thể giường.

 

Cố Ngộ giơ tay ôm cô lòng, cô khoác áo đại y, nhưng bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi của .

 

Trong phòng điều hòa từng tắt, ấm áp, dứt khoát lấy chiếc áo đại y , cứ thế ôm lấy cô.

 

Cả hai đều mặc sơ mi, lúc đúng là cảm giác như đang mặc đồ đôi.

 

Nhìn cô như , Cố Ngộ nhịn mà động tình, kiềm chế hôn lên đỉnh đầu, khóe môi, vành tai cô……

 

Hồi lâu , nén cơn rạo rực trong lòng, trán tì trán cô, hỏi cô: "Còn đau ? Anh mua t.h.u.ố.c cho em, bôi một chút ?"

 

Đau thì chắc chắn là đau, nhưng bôi t.h.u.ố.c, Lục Kiều .

 

Xấu hổ, cũng phiền phức.

 

"Không cần bôi t.h.u.ố.c ." Lục Kiều lầm bầm một tiếng: "Tự nó sẽ khỏi thôi."

 

Cố Ngộ , hổ, nghĩ ngợi một hồi cũng ép cô, chỉ xin :

 

"Đêm qua là lỗ mãng , còn giữ lời, sai , xin Kiều Kiều, em tha thứ cho một nhé?"

 

Người xin đều thành thành thật thật dám động đậy mà xin , thì khác, ôm lòng , hôn tới hôn lui mới xin .

 

Lục Kiều mấy hài lòng với biểu hiện của .

 

nghĩ đêm qua, cô cũng chỗ đúng, nên to như .

 

Lần đầu tiên của , vốn dĩ mờ mịt .

 

Cô còn ngớt, cáu mới là lạ.

 

"Tha thứ cho thì cũng thôi."

 

Lục Kiều chậm rãi , đôi mắt chợt sáng rực lên của , cô khựng , khẽ nhướng đôi mày thanh tú tiếp: "Dù đêm qua cũng là quả trứng phục sinh duy nhất, qua , đợi đến tân hôn thôi."

 

"Đêm qua giữ lời một , coi như là phúc lợi ứng cho , tân hôn em sẽ trừ của một ."

 

Bây giờ là tháng ba, đến tân hôn còn đúng bốn tháng nữa,

 

 

Loading...