Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:16:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổ họng cô khản đặc đến mức , âm thanh vỡ vụn nhỏ bé, nhưng mà khiến tim đau nhói.

 

Anh dám cử động nữa, vội vàng ném chiếc khăn tay , bọc cô trong chăn, vỗ nhẹ lên vai cô, dỗ cô ngủ.

 

Đến lúc mới chìm giấc ngủ sâu.

 

đôi lông mày thanh tú vẫn nhíu .

 

Cố Ngộ , trong lòng thầm tự trách .

 

của , là nếm trải dư vị ngọt ngào nên một thời gian kiềm chế bản .

 

Dày vò quá mức, quá điên cuồng.

 

Bây giờ nhớ , dường như còn nhận bản lúc nãy.

 

Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi chân mày đang nhíu của cô, đưa tay vuốt mái tóc cho cô, Cố Ngộ thì thầm gọi một tiếng: "Ngoan nào." Rồi giữ nguyên tư thế nghiêng như canh chừng đang ngủ, hề cử động.

 

Trong lòng là sự thỏa mãn từng .

 

Anh bao giờ nghĩ rằng, một ngày, sẽ lún sâu vì một , chỉ cần cô thôi cũng thấy mãn nguyện.

 

Cuộc đời dường như viên mãn khoảnh khắc .

 

Ánh sáng ban mai dần rạng rỡ, ánh sáng trắng hắt từ khe cửa sổ mà rèm cửa xanh thẫm che kín, vẻ ch.ói mắt, Cố Ngộ nhận hàng mi của trong lòng run lên, vội vàng khẽ cử động chắn bớt ánh sáng cho cô, giơ tay buông tấm màn tuyn cũ kỹ xuống.

 

Thấy cô chìm giấc ngủ trở , thở phào nhẹ nhõm.

 

Liếc chiếc đồng hồ báo thức nhỏ tủ thấp bên cạnh, sáu giờ mười phút .

 

Không thể dậy .

 

Dưới sàn và ngoài phòng khách vẫn dọn dẹp, để tránh việc cô thức dậy thấy cảnh tượng hỗn loạn đó mà hổ, nhất nên dọn dẹp sạch sẽ càng sớm càng .

 

Ngoài , Diệp Lĩnh bảy giờ rưỡi xuất phát đến xưởng nội thất, cô cả đêm về, để phòng trường hợp qua gõ cửa, vẫn nên giải thích một chút thì hơn. Tiện thể nhờ Ni Ni lấy cho cô một bộ quần áo.

 

Lưu luyến bên cạnh một cái, cuối cùng cũng từ từ buông bờ vai đang ôm cô , cẩn thận lật một góc chăn, cử động nhẹ nhàng dậy.

 

Tìm thấy chiếc quần dài cần mặc sàn, sờ vết ẩm ướt đó, theo bản năng con gái đang trong màn.

 

"Cô gái từ nước."

 

Cố Ngộ khẽ một tiếng, gấp chiếc quần từng chút một, đến bên tủ cao mở chiếc rương gỗ đỏ đất , đặt nó cùng với chiếc áo dài nãy nhảy .

 

Tiện tay lấy một bộ quần áo từ tủ cao , đó nhặt tấm ga giường và vỏ chăn sàn lên, nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng ngoài dọn dẹp phòng khách.

 

Chiếc váy rách .

 

Cố Ngộ mở xem một cái, hỏng khá triệt để, từ vai đến eo xé toạc, đường biên tưa mạnh, thể sửa nữa.

 

Vứt cho xong, đỡ để cô thức dậy thấy giận .

 

Ý nghĩ đó thoáng qua, nhưng đúng lúc ngửi thấy một mùi hương.

 

Anh cầm lên đưa lên ch.óp mũi ngửi kỹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-298.html.]

 

Là mùi hương cô.

 

Lại nỡ vứt nữa.

 

Vò bộ quần áo trong tay do dự hồi lâu, sợ cô thức dậy hỏi, cuối cùng từ bỏ ý định cất giữ trực tiếp rương gỗ đỏ, mà bỏ cùng vỏ chăn giỏ tre, mang nhà vệ sinh xả nước ngâm.

 

Trong nhà máy giặt, nhưng bình thường quần áo của và Cố Tề cùng với tất thối đều ném máy giặt, thích hợp để giặt đồ cô dùng qua.

 

Giặt ga giường vỏ chăn nhanh, vả cũng định giặt quá sạch, chỉ cần giặt qua một lượt để ở đó mốc bốc mùi là , cho nên chỉ qua một nước, liền xách lên vắt khô mang sào phơi đồ bên ngoài phơi.

 

Vừa mới phơi xong tấm vỏ chăn cuối cùng, lúc trời bên ngoài cũng sáng hơn, trong sân loáng thoáng thấy tiếng Diệp Tiểu Tuấn buổi sáng ăn hoành thánh nhỏ.

 

Cố Ngộ nghĩ nghĩ, mở cửa.

 

Cũng trùng hợp như , thấy Diệp Lĩnh mở cổng sân.

 

"Anh cả, chào buổi sáng." Cố Ngộ chào hỏi .

 

"Đi mua đồ ăn sáng ? Để em cho, ăn gì?"

 

Diệp Lĩnh sáng sớm ngày đông lạnh giá mà chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, cổ vài nốt đỏ, dáng vẻ rạng rỡ tinh thần, nghĩ đến cô em gái đến giờ vẫn về, chỉ đ.ấ.m một phát mặt .

 

Chương 74 Trao cho em tất cả của

"Kiều Kiều ?"

 

Sáng sớm tinh mơ, rể và em rể đối diện , hai nhà bên cạnh lúc cũng nên mở cửa , để tránh việc trông thấy , Diệp Lĩnh lạnh lùng lên tiếng.

 

"Cô vẫn còn đang ngủ."

 

Nhắc đến Lục Kiều, nụ mặt Cố Ngộ càng rạng rỡ hơn, thần sắc lộ rõ vẻ dịu dàng, như thấy sắc mặt khó coi của Diệp Lĩnh, tiếp: "Anh cả, hôm nay Kiều Kiều nghỉ ngơi ở nhà một ngày, phía xưởng vất vả thêm một chút."

 

"......"

 

Sinh nhật Cố Ngộ, Lục Kiều xin phép gia đình từ ở riêng với , Biên Lệ Phương và những khác đó hiểu rõ chuyện con gái lớn giữ , tuy chút khó chịu nhưng dặn dò một hồi cũng đồng ý, Diệp Lĩnh là cả cũng cách nào với em gái, càng chịu nổi vẻ nũng nịu của cô, bảo phối hợp thì cũng phối hợp , hôm qua còn đặc biệt đưa hai đứa nhỏ ngoài.

 

phối hợp là một chuyện, về đợi đến nửa đêm, vẽ xong bản vẽ tầng hai, thấy đèn đối diện vẫn tắt, trong lòng bực bội cũng là thật, đặc biệt là kẻ chiếm hời còn tươi rạng rỡ xuất hiện mặt sáng sớm, ngọn lửa đó càng bùng cháy dữ dội hơn.

 

Luôn cảm giác cô em gái như hoa như ngọc của một con lợn tinh thần sảng khoái ủi mất .

 

"Tiểu Tuấn ăn hoành thánh, Ni Ni ăn cơm nắm, ăn hủ tiếu xào, mua ." Diệp Lĩnh thèm để ý đến lời xin nghỉ cho Lục Kiều, xong một tiếng liền trở sân.

 

"Được thôi." Cố Ngộ đáp một tiếng, lấy tiền và khăn lau mồ hôi chạy bộ, ngoài.

 

Lục Kiều đang ngủ ở nhà, Cố Ngộ dám trì hoãn, chạy bộ suốt quãng đường mua đồ ăn sáng cho mấy Diệp Lĩnh, đến tiệm t.h.u.ố.c ở góc phố mua t.h.u.ố.c mỡ cho Lục Kiều, tổng cộng tốn đến nửa giờ, chạy về con hẻm nhỏ.

 

Lúc cửa nhà đối diện và nhà bên cạnh cũng mở, chủ nhà quét dọn lá rụng trong sân và cửa, chào hỏi , xách mấy túi đồ ăn sáng trong tay gõ cửa nhà họ Diệp.

 

Lần là Diệp Tiểu Tuấn mở cửa, thấy Cố Ngộ, nhóc vui vẻ, thấy mấy túi đồ ăn sáng xách hai tay thì càng mừng rỡ hơn:

 

"Anh rể, mua nhiều đồ ăn sáng thế ạ?"

 

"Nhiều thế e là bọn em ăn hết ."

 

 

Loading...