Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:16:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đã là đặt quân hối hận, chỗ cho phép quân cờ .”

 

Cố Ngộ buông khóe môi cô , thấp giọng bên môi cô như một lời cảnh cáo.

 

Lực c.ắ.n của mạnh, giọng tuy trầm nhưng hề gắt gỏng. Lục Kiều sợ , cô chớp mắt: “Em sợ lạnh mà.”

 

“Phòng khách khó khăn lắm mới ấm lên , em dời ổ .”

 

Lục Kiều ý là lười vận động, nhưng Cố Ngộ suy nghĩ bay , sắc mắt khẽ đổi.

 

Lát , cúi đầu khẽ ngậm lấy chỗ c.ắ.n, giọng khàn đặc một câu: “Đợi đấy.” Anh giơ tay cầm lấy chiếc túi giấy trắng tay Lục Kiều, đặt cô nhẹ nhàng xuống chiếc ghế dài ngoài.

 

là sợ lạnh, lúc còn khép cửa . Lục Kiều tựa lưng ghế dài, cánh cửa đóng, khẽ mím môi .

 

Bên ngoài lạnh hơn trong phòng, Cố Ngộ ngoài nhưng chẳng thấy cảm giác gì. Lúc cả nóng rực như một lò lửa mới nhóm, ngoài hóng gió lạnh một chút cũng .

 

nghĩ đến Lục Kiều đang đợi trong phòng, lòng nóng như lửa đốt. Sợ Lục Kiều đổi ý, rảo bước bếp lấy phích nước nóng. Anh lừa Lục Kiều, trong nhà đúng là nước nóng, là lúc nãy Lục Kiều nấu cơm, lấy ấm đun nước điện đun ở phòng khách, còn pha cho cô một ấm nóng.

 

Anh bếp là để cất cái phích nước dư sang đó, nghĩ bụng lát nữa rửa bát thể dùng.

 

Không ngờ việc dùng đến.

 

Lấy phích nước xong, sang căn phòng lặt vặt bên cạnh lấy một chiếc chậu mới mà Thường Khánh Phương mua về.

 

Hôn sự của họ định xong là Thường Khánh Phương sắm sửa thêm nhiều thứ cho gia đình. Chậu rửa mặt mới, chậu tắm mới, thùng, kem đ.á.n.h răng bàn chải đ.á.n.h răng, còn cả vỏ chăn và đệm mới.

 

Hồi đó chỉ thấy thím suy nghĩ thấu đáo, bây giờ , gừng càng già càng cay, thím đúng là lo xa thật.

 

Mang phích nước và chậu về phòng, đổ nước nóng chậu, Cố Ngộ xé chiếc túi giấy trắng tay , lấy thứ bên trong .

 

Không là đóng gói nhầm vốn dĩ nó thiết kế như , bên trong hai cái. Cố Ngộ cúi mắt một cái, nhướng mày ném tất cả chậu nước nóng.

 

Làm xong những việc , qua chiếc giường. Lục Kiều ưa sạch sẽ, nếu giường chiếu của bừa bộn, cô chắc chắn sẽ chê bai.

 

May mà ga trải giường và vỏ chăn của mới hôm , chỉ giường vứt hai chiếc áo sơ mi và quần dài mặc ngủ sáng nay.

 

Anh tới nhặt lên định vò cục ném tủ, nhưng khi đến chiếc tủ lớn, do dự.

 

Quần áo mặc hai ngày ít nhiều cũng mùi, lát nữa cô phòng, ngửi thấy sẽ nghĩ sạch sẽ, thôi thì vứt nhà vệ sinh cho xong.

 

Nghĩ đến đây, nhịn giơ tay ngửi thử cánh tay . Tối qua tắm và gội đầu, nhưng đàn ông con trai mà, cả ngày trời kiểu gì cũng đổ chút mồ hôi.

 

Lúc chẳng thấy , bây giờ cảm giác dường như chút mùi, cả lúc nãy ăn cơm xong, cũng đ.á.n.h răng.

 

Cô thì đ.á.n.h , lúc nãy thấy cô lưng lấy nước súc miệng.

 

Lúc nãy hôn cô, trong miệng cô ngoài hương thanh khiết thì chỉ là sự mềm mại và thơm tho của cô.

 

Đứng ngẩn đó một lúc, tủ lấy một bộ sơ mi và quần dài sạch sẽ nhà vệ sinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-296.html.]

Mọi khi vốn quen tắm nước lạnh, nhưng sợ cô lạnh, tắm nước nóng.

 

Lúc tắm suy nghĩ m.ô.n.g lung, kết quả là ngọn lửa trong càng cháy dữ dội hơn.

 

Ba phút để tắm rửa và đ.á.n.h răng, tiện thể lấy máy sấy sấy qua mái tóc. Cố Ngộ mặc quần dài và sơ mi rảo bước khỏi nhà vệ sinh. Nhớ điều gì đó, rẽ qua phòng ngủ ôm chiếc chăn giường .

 

Tốc độ của tính là nhanh, nhưng chờ đợi bao giờ cũng gây cảm giác nhàm chán. Lục Kiều thấy mãi , cảm thấy buồn chán. Cô khép hai chân , mũi chân nhịp nhịp lên mặt đất.

 

Không mặt ở đây , mà khi căn phòng khách dọn dẹp , cô cảm thấy chút trống trải, lòng cũng thấy hụt hẫng.

 

Cảm giác cô đơn lâu nếm trải.

 

Mỗi khi thấy trống trải cô đơn, Lục Kiều thường thích ôm một thứ gì đó, nhưng ghế dài ở chỗ Cố Ngộ đến cái đệm cũng chẳng , gối ôm càng tồn tại.

 

Không gối ôm thì chỉ đành ôm lấy chính .

 

Lục Kiều chiếc ủng da cừu nhỏ màu be chân, cô dậm chân hai cái để cởi chiếc ủng , nghĩ ngợi một lát cũng cởi luôn đôi tất dài đến đầu gối. lúc , cửa phòng khách mở .

 

“Anh còn tắm nữa ?”

 

Lục Kiều theo bản năng thẳng dậy. Thấy Cố Ngộ ôm chăn , khoác hờ chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm, chân đôi dép lê vẫn còn ướt, cô ngạc nhiên thốt lên.

 

“Ừ.”

 

Cố Ngộ đáp một tiếng, ánh mắt dừng bàn chân cởi giày của cô.

 

Cũng thật lạ, Lục Kiều dáng cao ráo nhưng một đôi bàn chân nhỏ nhắn, đầy đặn. Bàn chân size 35.5 trắng nõn như ngọc, ngón chân nhỏ nhắn tròn trịa, sơn móng tay nhưng cắt tỉa gọn gàng như những mảnh vỏ sò nhỏ, ẩn hiện sắc hồng nhạt. Nhìn lên một chút là cổ chân tinh tế đẽ.

 

Cô đúng là ông trời ưu ái, chẳng chỗ nào là mỹ.

 

Ánh mắt Cố Ngộ dán c.h.ặ.t đôi bàn chân đó. Mùa hè cô từng xăng đan, nhưng hồi đó hai từng mật, cũng dám kỹ cô, ít nhất là bao giờ mang theo những ý nghĩ đen tối như lúc để cô.

 

“Anh ôm chăn gì thế?”

 

Ánh mắt chằm chằm bàn chân của Cố Ngộ quá đỗi nóng bỏng khiến Lục Kiều thấy tự nhiên. Cô rụt chân trong gấu váy, quỳ dậy .

 

Cố Ngộ đáp ngay. Thấy bàn chân cô rụt trong gấu váy màu đỏ thẫm, chỉ thấp thoáng lộ một mảng trắng ngần, cổ họng khẽ thắt .

 

Tiện tay đóng cửa , bước vài bước tới đặt chiếc chăn lên ghế dài, bế bổng cô lên đặt đùi như bế một con b.úp bê. Anh sát gần môi cô ngậm lấy bờ môi mềm mại đỏ rực, lúc mới thấp giọng đáp câu hỏi của cô bằng đôi mắt nước mơ màng:

 

“Điều hòa trong phòng bật nhưng vẫn lạnh, lát nữa chúng mới sang đó.”

 

“Thế thì liên quan gì đến việc ôm chăn chứ?” Lục Kiều hiếm khi theo kịp suy nghĩ của , nhưng lúc còn tâm trí để quan tâm đến vấn đề đó nữa.

 

Bàn tay lớn của đột nhiên nắm lấy một bàn chân của cô, đầu ngón tay vuốt ve lòng bàn chân mịn màng của cô.

 

Lục Kiều là một nhạy cảm, cơ thể càng nhạy cảm hơn.

 

Lõm eo, tai và lòng bàn chân, chỉ cần khác chạm nhẹ là cô sẽ phản ứng ngay.

 

 

Loading...