Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 294

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:16:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ôm cô, Lục Kiều chẳng thấy lạ chút nào.

 

Cô mỉm đưa tay ôm : “Làm gì thế, cảm động ? Vậy hôm nay vui , Cố?”

 

“Vui lắm.” Giọng Cố Ngộ khàn đục. Một lát , mở mắt , đôi mắt đen láy đỏ hoe, nhưng khóe môi vẽ nên một độ cong lớn nhất.

 

“Chưa bao giờ vui như thế .”

 

Lục Kiều cong mày: “Vậy để em vui thêm chút nữa nhé.”

 

“Cái gì cơ?” Cố Ngộ buông cô một chút, hỏi.

 

“Bóc quà chứ .”

 

Lục Kiều một tiếng: “Đến Tiểu Tuấn và Ni Ni còn tặng quà cho , nghĩ là em quên đấy chứ.”

 

“Quà gì thế?”

 

Cố Ngộ tò mò. Hiện tại, ngoài chiếc thắt lưng Lục Kiều tặng, còn chiếc nhẫn tay, đều thích.

 

Anh tò mò sẽ thêm món đồ gì nữa.

 

“Anh đây bóc ngay.” Lục Kiều đáp một tiếng. Nhìn quanh căn phòng, nến thắp nên cũng quá tối.

 

Cô liền trực tiếp kéo đến xuống chiếc ghế dài bằng gỗ hồng mộc, lấy từ gầm bàn một chiếc túi vải màu đen, lượt lấy những món quà cô chuẩn .

 

“Thím , từ nhỏ đến lớn từng tổ chức sinh nhật đàng hoàng. Lần em chuẩn quà sinh nhật cho nhiều, bóc từng cái một.”

 

“Để xem bên trong là món quà dành cho năm bao nhiêu tuổi của nhé, ừm...”

 

Lục Kiều khựng một chút: “Coi như là bóc hộp mù (blind box) , để trải nghiệm một chút.”

 

“Bóc hộp mù ?”

 

Cố Ngộ Lục Kiều như đang lục túi bách bảo, lấy từng hộp quà gói ghém tinh xảo, chút phản ứng kịp. Anh nhịn cầm lấy một cái tay, Lục Kiều.

 

Lục Kiều nháy mắt, khích lệ : “Bóc thử xem , dù cũng hộp rỗng mà lo.”

 

Cố Ngộ sâu mắt Lục Kiều một cái, lát : “Được, bóc.”

 

Cẩn thận xé lớp giấy gói, bên trong lộ một chiếc hộp giấy bọc vỏ đỏ. Cố Ngộ theo bản năng Lục Kiều một cái, thấy mặt cô vẫn là nụ nhẹ nhàng, mở hộp .

 

Bên trong là một chiếc hộp đựng bằng chất liệu nhung tinh xảo. Trên nắp hộp dán một tờ giấy nhỏ với nét chữ quen thuộc: “Chúc Cố sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ, cung hỉ phát tài.”

 

Cố Ngộ cẩn thận đặt tờ giấy sang một bên bàn , lấy từ trong hộp một chiếc ví da màu đen họa tiết đơn giản.

 

“Năm hai mươi tuổi, Cố tiền mà, cần một chiếc ví để đựng tiền chứ.”

 

Lục Kiều , giục : “Tiếp tục , vẫn còn nữa mà, tổng cộng hai mươi sáu phần đấy.”

 

Cố Ngộ nhịn : “Thế thì bóc đến sáng mất.”

 

Nói thì , nhưng vẫn lượt bóc hết những chiếc hộp đó.

 

Từ một tuổi đến hai mươi sáu tuổi, hai mươi sáu chiếc hộp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-294.html.]

Trước năm mười bảy tuổi, Cố Ngộ kể từ năm bốn tuổi cha mất, thím nhận nuôi là luôn sống trong cảnh khốn khó. Những năm đó điều mong nhất là kiếm tiền để giảm bớt gánh nặng cho thím. Lục Kiều chuẩn cho những năm đó đều là bao lì xì, mỗi cái tám trăm tám mươi tám tệ, tổng cộng mười bảy cái.

 

Sau đó, quà trưởng thành năm mười tám tuổi, Lục Kiều tặng một chiếc máy cạo râu dành cho nam giới. Năm mười chín tuổi gặp chút khó khăn, tặng một chuỗi hạt chuyển vận, ngụ ý chuyển vận thành công.

 

Năm hai mươi tuổi kiếm chút tiền nhỏ, tặng chiếc ví thể đựng tiền.

 

Năm hai mươi mốt tuổi bắt đầu giao thiệp, tặng một chiếc áo sơ mi nam.

 

Năm hai mươi hai tuổi lập công ty, bắt đầu ký hợp đồng, tặng một chiếc b.út máy hiệu Anh Hùng.

 

Năm hai mươi ba tuổi, một chiếc thắt lưng...

 

Năm hai mươi lăm tuổi, tức là năm ngoái, trải qua bao phen sinh t.ử, một chuỗi vòng tay gỗ t.ử đàn để cầu bình an.

 

Năm hai mươi sáu tuổi, chính là năm nay, cô hy vọng việc thuận lợi như ý, thăng tiến hơn nữa, tặng một chiếc đồng hồ đeo tay đẳng cấp dành cho nam giới giá trị giữ giá.

 

Mỗi một món quà đều chuẩn tỉ mỉ, mỗi một món quà đều đại diện cho sự hiểu của cô về quá khứ của .

 

Cố Ngộ từng món quà một, hồi lâu thẹn thùng gì, sự xúc động trong lòng như những con sóng dữ cuộn trào biển. Phút chốc , cảm thấy trái tim một nắm giữ.

 

Kiếp , thể sống thiếu cô.

 

“Những món quà cộng cũng tính là quá đắt, thứ đáng giá duy nhất chắc là mấy cái bao lì xì em tặng . đây lẽ là tất cả những gì em thể bỏ hiện tại .”

 

Lục Kiều thấy Cố Ngộ chằm chằm những món quà đó hồi lâu gì, cô lên tiếng.

 

là tất cả của cô thật. Năm ngoái Dịch An coi như quỹ đạo, còn kiếm một khoản lớn, nhưng cô liên tục mua tiệm đồ gỗ, mở cửa hàng bên khu thương mại, còn chia hoa hồng cho nhân viên, chia hoa hồng cho cả, tiền còn trong tay còn nhiều nữa.

 

Sinh nhật , cô tặng một món quà trò, nhưng cô mua nổi xe sang, chỉ thể tỉ mẩn những thứ , hy vọng thể lấp đầy những trống mấy trong cuộc đời của .

 

“Đợi, ưm...”

 

Lục Kiều còn định , đợi tiền sẽ tặng một món quà hơn, nhưng lúc , Cố Ngộ đột nhiên xoay , ấn gáy cô, nâng mặt cô lên ngậm lấy môi cô.

 

Một nụ hôn nồng cháy bao trùm lấy tất cả, dường như hôn bao nhiêu cũng đủ.

 

Từng chút một, tham lam hút lấy sự ngọt ngào trong miệng cô, truyền thở nóng bỏng của sang cho cô, để cô cảm nhận trái tim đang cuộn trào ngừng của lúc .

 

Lục Kiều thực sự cảm nhận . Trong phòng mở điều hòa nên cũng lạnh lắm. Lục Kiều mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc váy nhung, cũng mặc áo khoác mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng phối với áo len dệt kim.

 

Hai ôm thật c.h.ặ.t, cô thể cảm nhận trái tim đang đập loạn nhịp n.g.ự.c .

 

Cô hớp lấy từng ngụm thở mà truyền cho, đầu óc mơ màng, như đang một con thuyền nhỏ trôi dạt theo làn sóng.

 

Lúc thì giông bão mịt mù, lúc thì gió xuân ấm áp.

 

Hồi lâu , cả hai đều thở dốc thôi, mới chịu buông cô , tay vuốt ve sống lưng cô từng chút một, khóe môi lưu luyến bờ môi hôn đến ửng đỏ của cô, dời đến bên tai cô, giọng khàn đặc: “Kiều Kiều, cảm ơn em. Anh yêu em.”

 

“Anh thích, tất cả quà tặng đều thích.”

 

“Cuộc đời em mà trở nên trọn vẹn.”

 

Giọng trầm khàn pha chút run rẩy của đàn ông đủ để chứng minh sự bình tĩnh của lúc .

 

Lục Kiều khá hài lòng với sự sắp xếp . Lúc cô mềm nhũn, nhưng cô vẫn nhớ còn thứ mang . Cô vùi đầu hõm cổ để điều hòa thở, khi bình phục hơn một chút, cô ngước mắt : “Vẫn còn một món quà bất ngờ cuối cùng, ?”

 

 

Loading...