Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, rể, bọn em cũng quà tặng đấy. Hôm nay là sinh nhật mà, coi như là quà sinh nhật tặng , nhưng cũng thể coi đó là quà mừng lĩnh giấy của và chị Kiều Kiều nhé!”

 

Nhớ chuyện gì, Diệp Tiểu Tuấn vội vàng .

 

“Còn quà nữa ? Là gì thế?”

 

Điều ngoài dự kiến của Cố Ngộ, hai đứa nhỏ còn nghĩ đến việc tặng quà cho họ, nhịn sang Lục Kiều ở bên cạnh.

 

Lục Kiều cũng , giống như cô Cố Ngộ chuẩn bao lì xì đổi cách xưng hô , cô cũng chút tò mò: “Hai đứa còn chuẩn quà , là gì thế? Chị cũng luôn.”

 

“Thế thì chị Kiều Kiều chắc chắn , nếu chị thì chắc chắn sẽ cho rể chứ.”

 

Diệp Tiểu Tuấn đắc ý một tiếng, Diệp Ni, Diệp Ni gật đầu với . Cậu bảo đợi một chút hăng hái chạy huỳnh huỵch lên lầu. Chưa đầy hai phút , từ cầu thang truyền đến tiếng chân rầm rầm, chạy xuống nhanh.

 

Trên tay cầm một chiếc gối màu đỏ thẫm và một chiếc hộp quà.

 

Cậu đưa hộp quà cho Diệp Ni, còn chiếc gối đỏ thẫm thì ấn thẳng tay Cố Ngộ: “Đây, rể, đây là quà em tặng .”

 

“Bà chủ bán gối bảo đây là gối uyên ương, chúc rể và chị Kiều Kiều bách niên hảo hợp nhé.”

 

Diệp Tiểu Tuấn đưa tay gãi đầu, ngại ngùng:

 

“Bà chủ gối uyên ương là một đôi, nhưng em lỡ thua c.á đ.ộ nên mời bạn ăn cơm , tiền còn đủ, chỉ thể mua một chiếc thôi. Chiếc còn đợi đến ngày chị tổ chức đám cưới em sẽ tặng cho chị Kiều Kiều, như đến lúc đó chị vặn đủ một đôi.”

 

“Phụt, ha ha ha!”

 

Lục Kiều nhịn thành tiếng, đời phát hiện Diệp Tiểu Tuấn là một kẻ dở thế nhỉ, cùng một món quà mà chia tặng hai .

 

Quan trọng là qua thì dường như chẳng gì sai cả.

 

“Ê, em đợi chị nhận chiếc gối của chị ghép thành một đôi với nhé.” Lục Kiều tựa Cố Ngộ, đầu khẽ tựa vai , vỗ nhẹ trêu chọc.

 

Cố Ngộ nghiêng đầu đến nỗi lông mày cong cong, lúm đồng tiền hiện rõ, cúi đầu họa tiết thêu vỏ gối bằng lụa đỏ thẫm, cũng cong môi . Anh Diệp Tiểu Tuấn: “Được thôi, rể đợi nhé!”

 

Nghĩ đến điều gì đó, sang Lục Kiều đầy ẩn ý: “ mà một chiếc gối uyên ương cũng , sát càng ấm hơn.”

 

“.....”

 

“Ni Ni, còn em? Quà của em là gì thế?”

 

Lục Kiều giả vờ như hiểu ẩn ý của , lườm một cái sang Diệp Ni.

 

“Là một cặp ly ạ.”

 

Diệp Ni bẽn lẽn đáp một câu, đưa món quà tay Cố Ngộ: “Bạn học lớp em bảo kết hôn thì dùng đồ vật đôi cặp mới , em nghĩ để chị dùng uống nước.”

 

Diệp Ni chu đáo, cô bé cầm tay như Diệp Tiểu Tuấn mà bỏ hộp cẩn thận, còn tự mua giấy gói quà để bọc .

 

Cố Ngộ đưa tay nhận lấy, cẩn thận xé lớp giấy gói bên ngoài, lấy hai chiếc ly tròn trịa vẽ hình b.úp bê cầu phúc. Ánh mắt Cố Ngộ dừng đôi b.úp bê cầu phúc , lòng khẽ động, mỉm trịnh trọng cảm ơn Diệp Ni: “Cảm ơn Ni Ni, thích.”

 

Hai đứa nhỏ thể nghĩ đến việc tặng quà, Cố Ngộ thực sự bất ngờ. Lúc vô cùng vui vẻ, hai đứa nhỏ : “Hai đứa tặng quà thì mời ăn cơm , hai đứa ăn gì? Chọn một nhà hàng ...”

 

“Hôm nay thì thôi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-291.html.]

 

Diệp Tiểu Tuấn xua tay, toe toét Cố Ngộ:

 

“Chị Kiều Kiều dặn với bọn em , tối nay chị xin phép về nhà ăn cơm, cùng tận hưởng bữa tối của hai . Lát nữa cả sẽ về đưa bọn em sang nhà chị Linh Gia ăn lẩu.”

 

“Chị Kiều Kiều của em bận rộn cả ngày hôm qua cho cái sinh nhật của đấy, bọn em tâm huyết của chị lãng phí .”

 

“......”

 

“Hai đứa cứ chuyện , chị lấy đồ.”

 

Chạm ánh mắt của Cố Ngộ sang, mặt Lục Kiều đột nhiên nóng bừng. Cô một câu về phía phòng . Phía , Diệp Tiểu Tuấn vội : “Chị Kiều Kiều, để bọn em giúp chị một tay.”

 

Lục Kiều ngoảnh đầu , trực tiếp dặn dò: “Hai đứa giúp chị bê bức bình phong qua , mang thêm mấy lọ hoa nữa.”

 

“Vâng , ạ!”

 

Diệp Tiểu Tuấn đáp lời, Cố Ngộ thắc mắc: “Bình phong gì thế?”

 

“Chính là bức bình phong ở phòng khách đấy ạ, rể lúc cửa chú ý thấy phòng khách nhà em đổi gì ?”

 

Cố Ngộ thực sự để ý, thuận theo ánh mắt của Diệp Tiểu Tuấn qua, bấy giờ mới phát hiện phòng khách thêm một bức bình phong xếp bằng gỗ hồng mộc chạm khắc hoa văn, ngăn cách khu vực ghế sofa và khu vực đặt bàn tròn ăn cơm thành hai phần.

 

Tuy nhiên, đồ nội thất ở phòng khách nhà họ Diệp từ gỗ hồ dương, kỹ thì mấy ăn nhập với bức bình phong , trái phòng khách bên phía là đồ gỗ hồng mộc.

 

Liên tưởng đến việc Lục Kiều mua đồ đều thích theo bộ, lòng khẽ động: “Bức bình phong là chị Kiều Kiều của em đặc biệt mua về hôm qua ?”

 

Chỉ để mừng sinh nhật ?

 

“Thế thì còn hỏi!”

 

“Chị Kiều Kiều của em bảo chị lái xe hết trung tâm thành phố và phố cổ phía bắc, tìm khắp các tiệm đồ cổ mới tìm một bức thế , bảo là để tạo khí gì đó.”

 

“Em cũng hiểu, tóm là mua về nhiều đồ.”

 

Diệp Tiểu Tuấn đáp về phía bức bình phong, đầu: “Anh rể, nâng giúp em một tay.”

 

“Ni Ni, em ôm mấy lọ hoa đó .”

 

“Vâng, ạ.” Diệp Ni gật đầu, vội vàng ôm hai lọ hoa mai đỏ mà Lục Kiều cắm sẵn tủ .

 

Đồ đạc Lục Kiều chuẩn thực sự nhiều, từ đồ ăn thức uống cho đến cả đĩa đựng thức ăn cô cũng chuẩn sẵn.

 

Không chỉ , cô còn gần như giúp Cố Ngộ bày biện phòng khách một lượt.

 

Cố Ngộ và Diệp Tiểu Tuấn bê bức bình phong qua, xách lỉnh kỉnh đủ thứ túi lớn túi nhỏ. Bên Diệp Ni đang giúp Lục Kiều sắp xếp những món đồ mang sang.

 

Tốc độ của họ nhanh, đợi đến khi Cố Ngộ theo sự sắp xếp của Lục Kiều mang những nguyên liệu nấu ăn tối nay bếp trở phòng khách, Diệp Tiểu Tuấn và Diệp Ni thành nhiệm vụ và trở về sân nhỏ của . Lúc , phòng khách mang một diện mạo khác.

 

Khu vực nghỉ ngơi và khu vực ăn uống ngăn cách bởi bức bình phong gỗ hồng mộc.

 

Bên phía khu vực nghỉ ngơi đặt một lọ hoa bách hợp. Phía phòng ăn một chiếc bàn tròn nhỏ bằng gỗ hồng mộc, bên phủ khăn trải bàn họa tiết kẻ ô chéo màu đỏ trắng, đặt một chiếc bình hoa sứ trắng cắm một cành mai đỏ cắt tỉa đầy sức sống.

 

 

Loading...