Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-16 08:58:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thà tự mở một cái, an yên tâm, cũng nhiều thứ loạn thất bát táo.
Có điều vũ trường cái danh ho gì, tự mặt , mà giao chỗ cho một trong đội xe tương đối cư xử.
Chuyện là ông chủ , ngoại trừ vài chủ quản , ít .
Sau khi phát hiện chuyện, yên tâm về Hey-Lo bên , dứt khoát đóng giả một tên du thủ du thực đến trấn giữ hiện trường. Kết quả lũ đó nhắm trúng, cho rằng là nhất thể thâm nhập nội bộ vũ trường giúp chúng tuồn hàng, nên liên tiếp sắp xếp đến tiếp cận Cố Ngộ.
Phía đồn công an nắm bắt đại khái về nhóm , thể bắt bất cứ lúc nào, nhưng để tránh bắt hụt cá lớn, họ bàn bạc với Cố Ngộ, để phối hợp với họ diễn một màn kịch.
Thế là Cố Ngộ tìm một thời gian để công tác.
Phía vũ trường đưa lý lẽ là nhà trọng bệnh, cần một tiền lớn, xoay tiền .
Không ngoài dự đoán, ngay tối ngày Cố Ngộ về, nhóm đó tìm đến , sẵn lòng giúp đỡ .
Cố Ngộ lúc đó bất động thanh sắc định bọn chúng, hẹn hôm nay sẽ bàn chuyện .
Đám đó cũng gan thật, để khiến Cố Ngộ lời, đặc biệt đến sào huyệt của chúng lấy ít đồ mang tới, chuẩn uy h.i.ế.p dụ dỗ Cố Ngộ, nhưng vặn hốt trọn ổ.
Chỉ là cũng khá nguy hiểm, trong đám đó một tên đặc biệt cẩn thận, thế mà điều bất thường nên gây hỗn loạn định rút lui.
Nếu Cố Ngộ chuẩn , kịp thời để sơ tán lượng khách nhiều, vội vàng kéo cửa cuốn xuống, bọn chúng trốn thoát .
Lúc đó còn cảm giác gì, lúc chút cảm giác như thoát c.h.ế.t trong gang tấc. Sau lưng mồ hôi đầm đìa, điều hòa trong phòng thổi qua là một luồng khí lạnh.
biểu hiện ngoài, vẫn đĩnh đạc chuyện với Lương Nghị.
“Khen thưởng gì đó đều là phụ, chuyện camera phiền Đội trưởng Lương vất vả . Hiện tại cá nhân nhập khẩu camera từ bên Cảng Thành về chi phí thực sự quá cao, nếu phía đồn thể giúp đỡ thì đó là nhất. Đương nhiên, bất kể thành , tới Hey-Lo mở cửa kinh doanh, camera chắc chắn lắp xong .”
“Yên tâm, sẽ xin. Chuyện hôm nay vất vả cho , lát nữa nhớ bôi t.h.u.ố.c đấy.”
Lương Nghị nghiêm túc đáp một câu, giơ tay chỉ vết thương nơi khóe mắt Cố Ngộ mảnh chai rượu vỡ trầy xước trong lúc hỗn loạn để nhắc nhở một câu, đó ông cũng nán lâu, đơn giản với Cố Ngộ vài câu .
Hey-Lo khôi phục vẻ bình tĩnh.
Những nhân viên vẫn còn trụ vững sự việc tự giác từ phòng nghỉ dọn dẹp vệ sinh, thu dọn đống hỗn độn trong vũ trường.
Cố Ngộ gọi phụ trách vũ trường lên văn phòng tầng hai, căn dặn từng việc một từ chuyện cho nhân viên nghỉ phép, phát tiền an ủi, cho đến công tác chuẩn chỉnh đốn trang thiết . Vừa một nửa thì Cố Tề bên cầm chiếc máy đại ca hớt hơ hớt hải .
“Anh, xảy chuyện lớn như với em một tiếng!”
“Bây giờ tình hình thế nào , đám đó ai trốn thoát chứ?”
“Cứ phát tiền an ủi và tiền thưởng cho , đó chuyện chỉnh đốn trang thiết liên hệ với bên lão Thường, bàn bạc với ông .”
Cố Ngộ để ý đến Cố Tề, đưa túi đựng tiền chuẩn sẵn cho phụ trách, dặn dò đơn giản nốt những việc còn . Chờ đó xuống , mới sang Cố Tề.
“Sao đến đây, bảo hai ngày ở trông coi bên đội vận tải ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-29.html.]
“Thì chẳng dì em, tìm thấy , điện thoại cứ thúc giục đến chỗ em ?”
“Mẹ cô gái tên Lục Kiều xuất phát đến đại khách sạn Ái Quốc ở phố Hoàn Nam , bảo cũng mau . Hẹn lúc mười một giờ rưỡi, đến muộn , nếu hai đứa đều đừng hòng về nhà nữa.”
Cố Tề sốt ruột đến c.h.ế.t mất. Anh ngờ công tác ngoại tỉnh vài ngày mà bên vũ trường xảy chuyện lớn như thế, mấu chốt là Cố Ngộ vẫn luôn cho . Nếu bên Thường Khánh Phương giục giã, hết cuộc điện thoại đến cuộc điện thoại khác gọi tới, khiến thể qua đây gọi , chẳng chuyện .
Trong lòng nôn nóng lo lắng cho hậu vận của Hey-Lo bên , do tâm lý giận cá c.h.é.m thớt, cũng chút bất mãn với sự hối thúc của Thường Khánh Phương.
“Em thấy bà già đúng là rảnh quá hóa rồ, rỗi tìm việc. Thật sự tưởng bà lo liệu thì sẽ trai độc cả đời chắc!”
“Đó là , cái gì thế hả?” Cố Ngộ nhíu c.h.ặ.t mày, lườm một cái.
Cố Ngộ nổi việc Cố Tề tôn trọng Thường Khánh Phương, giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm khắc: “Chính đó với dì là hai ngày đều ở Dư Kỵ, rảnh rỗi, chuyện trách bà .”
“Còn nữa, năng loạn thất bát táo cái gì với dì thế? Bản tự hiểu lấy ?”
“Em,” Cố Tề nhất thời á khẩu.
“Em chẳng là bên Hey-Lo xảy chuyện lớn như .”
“Với cũng tính là loạn, những gì em chính là hình mẫu chị dâu trong lòng em mà...”
Cố Tề lầm bầm một câu, thực tế cũng khá khâm phục . Anh mới nêu yêu cầu xong, kết quả hôm bảo tìm thấy .
Cũng chẳng thật .
Có lẽ Cố Ngộ biểu hiện quá đỗi bình tĩnh, nên lúc Cố Tề cũng thấy chuyện ở vũ trường đáng sợ đến thế nữa, đột nhiên còn thấy tò mò về Lục Kiều.
Anh nhịn sang Cố Ngộ: “Vậy , gặp ?”
Cố Tề hỏi xong liền giơ tay thời gian.
“Mười giờ bốn mươi .”
“...”
Có gặp ?
Cố Ngộ hỏi khựng . Công tâm mà , căn bản chẳng tìm đối tượng gì cả, chẳng thú vị gì, còn phiền phức. Nếu mà tìm hạng như Lý Liên mà bố tìm thì chắc tổn thọ ba mươi năm mất, thời gian đó thà về nhà ngủ một giấc còn hơn.
Thường Khánh Phương tìm Biên Lệ Phương bà mai, năm vì hiểu lầm mà cãi vã đích xử lý, dì hai để ý phía Biên Lệ Phương, mà phật lòng thì dì chắc chắn sẽ buồn lắm.
“Đi lái xe , lát nữa xuống.” Cố Ngộ chống tay lên bàn, khẽ thở hắt một , với Cố Tề.
“Được, em ngay đây, đợi ở cửa !”
Cố Tề thấy Cố Ngộ đồng ý liền đáp ngay.
Từ trung tâm thành phố đến phố Hoàn Nam lái xe mất bốn mươi phút. Để muộn, Cố Tề chỉ cần thấy đường xe là nhấn mạnh chân ga. Thời buổi đường còn camera giám sát, luật giao thông cũng nghiêm ngặt như , cứ thế chạy như bay suốt quãng đường, mười một giờ hai mươi lăm, chiếc xe đỗ gốc cây đại thụ đối diện đại khách sạn Ái Quốc.