Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 280

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:14:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ừm, con cũng nghỉ ngơi sớm ."

 

Người trả lời là Biên Lệ Phương, ánh mắt Lục Kiều lúc về phía , nhưng mắt cô xuống đôi dép lê chân .

 

Đó là đôi dép lê cô lấy từ phòng cho khi tắm xong, là quà tặng kèm của bộ đôi dép tình nhân khi trung tâm đồ gỗ khai trương chạy thử lúc , đôi của cô cô đang , đôi quá rộng, cô vẫn luôn cất trong tủ, lúc tắm cô mới nhớ mà lấy cho .

 

Kiểu dáng xù xì lông lá, một cái là ngay cùng một đôi với dép của cô, còn đôi giày của , vẫn đang kệ giày bằng gỗ mà cô mang đặt ở cửa phòng khách.

 

Trời ạ, tuyệt đối đừng tìm giày để nhé.

 

Lục Kiều hối hận lúc nãy quá hoảng hốt, thẳng luôn là bọn họ va ở đầu hẻm, như chắc thể lĩnh hội ý của cô .

 

Ánh mắt Lục Kiều sắp thủng một cái lỗ chân Cố Ngộ, Cố Ngộ vốn dĩ vẫn luôn chú ý đến cô, cũng phát hiện , xuống đôi dép lông màu xanh chân, kết hợp với những ký ức mấy mờ nhạt về lúc say rượu lúc nãy trong đầu, bỗng nhiên hiểu điều gì đó.

 

Trong mắt lóe lên một tia , mặt Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn, tiện nhiều với cô, chỉ siết c.h.ặ.t lòng bàn tay để kiềm chế những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, chào hỏi Diệp Ni và Diệp Tiểu Tuấn một tiếng, rời .

 

Đi đến cửa phòng khách, thản nhiên liếc đôi giày da mũi nhọn buộc dây của ở hàng thứ hai kệ giày, khóe miệng cong lên, đưa tay lên che môi một cái, cuối cùng đôi giày đó, mà sải bước khỏi sân.

 

"Thật sự va chỗ nào chứ?" Cố Ngộ , Biên Lệ Phương hỏi Lục Kiều một nữa.

 

"Thật sự gì ạ, chỉ là lúc nãy con dọa sợ nên kêu lên, Cố Ngộ tưởng con trẹo chân, con còn kịp với hớt hơ hớt hải......"

 

Những lời còn Lục Kiều tiếp, đông như , cứ thấy kỳ kỳ, cộng thêm cô còn tranh thủ lúc Biên Lệ Phương và giày ở cửa để tìm cách giấu đôi giày da của Cố Ngộ , cô cũng chẳng còn tâm trí thêm, chỉ bảo: "Muộn lắm , dì lớn dượng lớn ngày mai còn về xưởng dệt đay bên việc, nghỉ ngơi sớm ạ."

 

Lục Kiều xong, thêm một câu với giọng điệu gấp gáp: "Giày da lạnh quá, con đôi giày cái ." Rồi chạy cửa.

 

Nhanh ch.óng giày của , mượn cớ lau chùi giày da, Lục Kiều cuối cùng cũng thuận lợi mang đôi giày da của Cố Ngộ phòng vệ sinh vứt trong cái giỏ mây đựng quần áo lúc giấu.

 

Làm xong tất cả, chuyển cái giỏ sang phòng chứa đồ lặt vặt để giấu kỹ, về phòng vứt áo khoác và áo len của Cố Ngộ tủ giấu , dọn dẹp xong giường chiếu, Lục Kiều mới coi như thở phào nhẹ nhõm.

 

cô cứ tưởng công tác dọn dẹp dấu vết của đều trôi chảy mỹ, mà hai bậc trưởng bối đôi mắt tinh tường trong nhà sớm thấy rõ mồn một những hành động nhỏ của cô.

 

Quay về tắm rửa xong xuôi trở về phòng, Biên Lệ Phương bàn trang điểm trong phòng bôi kem dưỡng da Tuyết Hoa mà Lục Kiều mua cho bà, bôi thở dài:

 

"Con gái lớn giữ , bây giờ phong khí cởi mở , gan cũng càng ngày càng lớn, dám đưa cả trong phòng nữa......"

 

Sự quan tâm của hai ông bà đối với Lục Kiều là như , thậm chí nhiều lúc Diệp Quân Sơn còn quan tâm đến đứa cháu gái quá đỗi hiểu chuyện và chu đáo hơn cả Biên Lệ Phương, Biên Lệ Phương cũng che giấu mà với ông:

 

"Kiều Kiều trong lòng chừng mực, vả hai đứa nó quen cũng hơn nửa năm , ở đối diện , ngày nào cũng đưa đón về, tình cảm sâu đậm, trong lòng ý nghĩ cũng là bình thường."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-280.html.]

 

"Người trẻ tuổi mà, bà quên lúc chúng mới quen , đến ngày thứ ba, chẳng cũng nắm tay bà ."

 

Bất kể bao nhiêu tuổi, khi hồi tưởng những năm tháng tình yêu của chính đều là ngọt ngào, đối diện với ánh mắt chăm chú mang theo chút lửa nhiệt của chồng, Biên Lệ Phương đỏ mặt, mắng ông một câu:

 

"Già mà chẳng hổ, chuyện bao nhiêu năm còn nhắc ."

 

Diệp Quân Sơn treo chiếc áo bông lên giá treo quần áo bên cạnh, : "Bao nhiêu năm thì đó cũng là những năm tháng chúng từng trải qua, cả đời cũng quên ."

 

Sau khi những lời tâm tình giữa vợ chồng trôi qua, Diệp Quân Sơn xuống cạnh giường chuyện chính:

 

"Bọn trẻ bây giờ đính hôn , mật một chút cũng , nhưng Kiều Kiều còn tham gia kỳ thi đại học, mặc dù lúc chúng với bọn họ , khoan hãy con, nhưng chuyện bà vẫn nên với Kiều Kiều một tiếng thì hơn."

 

"Kiều Kiều mặc dù hiểu chuyện, nhưng con bé còn trẻ tuổi, nhiều chuyện chắc hiểu hết, thằng nhóc Tam Thặng thì trầm , nhưng đối diện với Kiều Kiều, thấy chẳng khác gì thằng nhóc mới lớn cả, vạn nhất lúc kích động kìm nén ......"

 

yêu thương đến mấy, Diệp Quân Sơn cũng là đàn ông, tiện nhiều hơn, chỉ điểm đến đó là dừng.

 

Cũng cần ông nhiều, Biên Lệ Phương hiểu , sắc mặt bà đổi, cũng màng đến việc lau mặt nữa, bà đến tủ lấy một bọc đồ, với Diệp Quân Sơn: " xuống lầu một chuyến."

 

Diệp Quân Sơn cái bọc vải hoa trong tay bà, cũng đoán , ông hỏi gì thêm, chợt nhớ điều gì đó, ông chỉnh tư thế, Biên Lệ Phương:

 

"Kiều Kiều bây giờ định xong xuôi , bên phía Hải Thị điện thoại từ nước ngoài gọi tới nữa, nên với Kiều Kiều một tiếng ?"

 

Sắc mặt Biên Lệ Phương bỗng trở nên khó coi: "Nói gì? Nói với nó là cha nó đang nhắm căn nhà và tiền nó chia lúc đầu ?"

 

Nửa năm qua, phía Lục Chính Hải ở Hải Thị và phía Biên Lệ Lan đều gọi điện thoại tới, nhưng đều chuyện lành gì.

 

Phía Lục Chính Hải mấy đầu là hỏi về chuyện hối phiếu gì đó, hỏi nữa, nhưng đề xuất dạo ông kẹt tiền, Lục Kiều dù cũng ở Hải Thị nữa, hy vọng cô bán căn biệt thự nhỏ ở Hải Thị , lấy tiền đó cho ông mượn vốn xoay vòng, sẽ chia hoa hồng cho Lục Kiều.

 

Biên Lệ Phương khi đó nhận điện thoại, trực tiếp mắng một câu đồ hổ cúp máy, kết quả kẻ mặt dày đó vẫn từ bỏ, cứ cách ba ngày gọi tới một .

 

Phía Biên Lệ Lan ở nước ngoài cũng tình trạng tương tự, gặp chuyện gì, là túng thiếu, hỏi tiền ba vạn tệ phí nuôi dưỡng Lục Kiều nhận lúc đầu động đến , bảo gửi cho bà xoay sở một thời gian.

 

Những chuyện đó, Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn mà thấy phiền lòng, sợ Lục Kiều trong lòng buồn bã nên cho cô , mỗi điện thoại gọi tới, Diệp Quân Sơn xong sự việc là cúp máy ngay, để phòng trường hợp phía Lục Chính Hải đến Dư Ký gây rắc rối, ông còn nhờ tìm chút việc cho ông , khiến ông dứt .

 

"Hai vợ chồng nhà đó thật bạc bẽo, nửa năm , gọi điện tới bao nhiêu , một nào hỏi thăm đến đứa trẻ."

 

Biên Lệ Phương nhắc đến Lục Chính Hải và Biên Lệ Lan là tức đến đau cả đầu, bà đưa tay lên ấn ấn thái dương.

 

 

Loading...