Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 278
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều đưa tay ấn ấn l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập nhanh, lẩm bẩm một câu: "Cái bộ dạng của , so với lúc bình thường thật sự khác biệt quá lớn." Rồi bật máy sấy tóc sấy đầu cho .
Động tác của cô nhẹ nhàng, sấy dùng tay luồn mái tóc ướt để nó nhanh khô, thần sắc chú tâm, toát lên vẻ dịu dàng mà chính cô cũng nhận .
Suốt quá trình đó Cố Ngộ luôn ngửa đầu chằm chằm cô, bảo thế nào cũng , đợi đến khi cô sấy khô tóc cho , thúc giục uống hết lọ đường glucose trong tay, mới rủ mắt xuống, uống đường glucose.
"Chóng mặt , nghỉ ngơi ."
Lục Kiều cất máy sấy tóc , đầu thấy dường như chịu nổi cơn ch.óng mặt đó, tựa khung giường bên cạnh, Lục Kiều tiến tới sờ trán một cái, thấy nóng, cô thở phào nhẹ nhõm, kéo chăn cho .
Lúc , nắm lấy tay cô, đôi mắt thẳng cô : "Kiều Kiều, thể hôn , bây giờ thơm ."
? "Hóa về dày vò nửa ngày là chỉ để tâm đến chuyện thôi ?"
Lục Kiều tức , cô ở đây lo lắng cho , còn cái đầu thì......
"Anh cứ đợi đấy, đợi tỉnh rượu em sẽ tính sổ với ." Lục Kiều nghiến răng một tiếng, ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của đang ngưng đọng , một vẻ mặt đang chờ đợi cô.
Lục Kiều khựng , cô hít sâu một , xuống cạnh , cúi đầu ghé sát hôn phớt lên môi hai cái như chuồn chuồn đạp nước, một lát liền rời .
"Được , nghỉ...... ưm."
Lục Kiều kịp hết câu, nhổm dậy, tay giữ c.h.ặ.t gáy cô mà ngậm lấy môi cô.
Anh tắm rửa thực sự kỹ càng, rượu nhạt , hòa quyện với mùi xà bông hoa bách hợp cô mua, cùng với thở vốn của , trở nên thật dễ ngửi, mang theo một chút say đắm mê . Anh cũng đ.á.n.h răng, trong khoang miệng thanh khiết chút rượu, nhưng khiến phản cảm.
Đánh răng bằng nước lạnh, môi mang theo cảm giác lành lạnh, giống như miếng thạch mang vị rượu và vị bạc hà.
Lục Kiều vốn dĩ là ép buộc nhận nụ hôn , nhưng môi lưỡi quấn lấy cô, dần dần, đầu óc cô trở nên mụ mẫm, tay bám lên vai , khi đang ngấu nghiến nuốt chửng cô, cô nhiệt tình đáp .
Nhận sự đáp của cô, hôn càng mãnh liệt hơn, sâu hơn.
Trời bên ngoài dần tối sầm , nhiệt độ điều hòa trong phòng xua tan cái lạnh lẽo vốn của căn phòng, trở nên ấm áp, khí xung quanh đang tăng nhiệt.
Lục Kiều nóng đến mức cởi chiếc áo khoác ngoài , bên trong là một chiếc áo len mỏng ôm sát cổ trễ màu hồng đào, tôn lên làn da trắng ngần như tuyết của cô.
......
Ánh sáng trong phòng tối hẳn , hai trong phòng đều ngủ .
Người đàn ông vòng tay ôm lấy phụ nữ, dư âm đau đầu khi say rượu khiến đôi mày nhíu .
Người phụ nữ ngược ngủ ngon lành, gương mặt đỏ ửng như hoa đào tháng ba, vì chăn quá dày, nóng, một cánh tay trắng như ngọc vươn bên ngoài.
Lúc , tiếng chuông điện thoại trong phòng khách vang lên kính coong kính coong.
Lục Kiều mơ mơ màng màng bò dậy, thoáng qua sắc trời bên ngoài, cô đột nhiên nhận điều gì đó, kêu lên một tiếng hỏng , vội vàng dậy nhặt chiếc áo len đất tròng , một mặt luồn tay từ gấu áo len để cài móc áo lót, một mặt đến cả giày cũng kịp xỏ, chạy phòng khách điện thoại: "Alo."
Quả nhiên là Biên Lệ Phương gọi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-278.html.]
"Kiều Kiều, con qua đây ? Tam Thặng ? Thím con gọi điện cho nó mà thấy ai máy, tối nay chúng ăn cơm ở bên luôn nhé? Dượng lớn của con bọn họ tỉnh rượu hơn chút ."
"Dạ, ạ, cứ ăn ở nhà hàng bên đó ạ, con còn một lát nữa mới tới, cứ ăn nhé, lúc con cũng thấy đói lắm, ăn cũng ạ."
Lục Kiều vội vàng gật đầu đáp , khựng một chút, cô nghiêng đầu về phía phòng ngủ, với tâm thế bớt một việc còn hơn thêm một việc, cô theo bản năng dối một câu:
"Cố Ngộ ạ, lúc chắc vẫn đang nghỉ ngơi, con cũng rõ nữa, lúc nãy ngủ say thì con qua đây ."
Đầu dây bên , Biên Lệ Phương hề nghi ngờ: "Ồ, con xem thử , nếu tỉnh thì hỏi nó xem ăn gì, mua chút gì đó mang về cho nó, hoặc là cùng qua đây ăn."
"Dạ, ạ, con ạ."
Cúp điện thoại, đôi vai đang căng cứng của Lục Kiều thả lỏng xuống, cô thở phào một , cúi đầu chiếc váy nửa nhăn nhúm , phòng tìm một bộ quần áo phối với váy phòng tắm , để ý thấy bộ quần áo bẩn của Cố Ngộ cởi bên cạnh, cô khựng một giây, nhặt lên, cuộn tròn nhét trong giỏ mây đựng quần áo bẩn, đem bộ quần áo cô ném lên che , đó giấu cả cái giỏ cửa.
Xác định phòng vệ sinh dọn dẹp sạch sẽ, cô mới thở phào nhẹ nhõm vuốt mái tóc xõa xuống, về phòng gọi Cố Ngộ:
"Này, dậy thôi, trời tối ."
Cố Ngộ lúc đang nửa tỉnh nửa mê, thấy tiếng của Lục Kiều, theo bản năng vòng tay ôm lấy eo cô, một bàn tay ấn lên đầu với cô bằng giọng khàn khàn: "Kiều Kiều, đau đầu, cho ngủ thêm một lát nữa."
"......"
Lục Kiều cúi đầu một cái, dường như thực sự khó chịu, đôi mày lúc đang nhíu c.h.ặ.t , cái bộ dạng cô cũng nỡ đ.á.n.h thức dậy nữa.
Nhìn đồng hồ một cái, hơn năm giờ .
Lái xe qua đó chắc sáu giờ mới tới.
Lục Kiều dám chậm trễ thêm nữa, đắp chăn cho , một câu: "Anh ngủ tiếp ." Cầm lấy chiếc áo khoác rơi mặt đất khoác , ngoài.
Lúc hoàng hôn, những tan sở đường đạp xe đạp kêu kính coong ở lề đường, thỉnh thoảng vài chiếc xe buýt và xe taxi chạy qua, nhưng cũng tắc đường, suốt quãng đường thông suốt, sáu giờ đúng, Lục Kiều đến nhà hàng đường Hoàn Nam.
Lúc đám Thường Khánh Phương và Biên Lệ Phương đều ăn gần xong .
Nhìn thấy cô, Thường Khánh Phương vội vàng chào cô vị trí chừa sẵn cho cô, đồng thời lấy bát đũa cho cô.
Lục Kiều vội vàng qua đó, cô liếc bàn một lượt.
Quả nhiên, ngoại trừ cái tên đang trong phòng cô quậy phá đòi tắm rửa vẫn còn đang , thì Diệp Quân Sơn, Diệp Lĩnh, Cố Tề cùng với Mạnh Phảng đều tỉnh, mặc dù trông vẻ khi say rượu vẫn tinh thần lắm, nhưng rõ ràng là tỉnh táo .
Nhìn thấy cô, Cố Tề chào cô, Mạnh Phảng còn lời cảm ơn: "Em dâu, nhờ lọ đường glucose cô mua hôm nay, nếu giờ vẫn tỉnh táo ."
"Tửu lượng của A Ngộ đúng là lợi hại thật, bọn phiên mà vẫn chuốc say ."
"...... Làm gì chuyện chuốc say chứ, giờ vẫn còn đang say đây , nếu qua đây ." Lục Kiều kéo ghế xuống, đáp .
"Con xem nó ?" Biên Lệ Phương hỏi một câu, đồng thời đưa đôi đũa Thường Khánh Phương lấy cho cô.
Tay cầm đũa của Lục Kiều khựng , cuối cùng đành cứng đầu : "Dạ, bảo đau đầu, dậy nổi ạ."