Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được , mặc kệ say , nhanh lên, buông em , thôi, đến khách sạn , cho tỉnh rượu ."

 

Khi Lục Kiều lời , giọng điệu nặng nề một chút, đột nhiên trở nên giống như một đứa trẻ chịu ấm ức, im lặng Lục Kiều một cái, từ từ buông cô , phịch xuống chiếc ghế lúc , bất động như phỗng.

 

Lục Kiều bực buồn , cô thật sự là hai kiếp từng thấy bộ dạng khó chiều của , dỗ dành cô, bây giờ đảo ngược .

 

một lát, vươn một ngón tay chọc chọc vai , gọi : "Này, Tam Thặng, Cố Tam Thặng ? Bây giờ mấy tuổi hả, còn dỗi nữa ."

 

Anh giơ tay nắm lấy ngón tay đang chọc vai , ngước mắt chậm rãi cô một cái, vô cùng ấm ức: "Bây giờ em yêu nữa , em lòng đổi ."

 

??

 

"Lúc nãy em còn chịu hôn với sờ mà."

 

"Em quên mấy ngày em còn chủ động...... ưm."

 

!!

 

"Anh thật đấy, rốt cuộc là say say hả." Lục Kiều đỏ mặt đưa tay bịt miệng , cáu kỉnh .

 

Bọn họ còn về, bàn còn dọn, chẳng may lúc nào đó sẽ nhân viên phục vụ , những lời là nơi thể ?

 

Lục Kiều hít nhẹ một , cuối cùng quyết định vẫn là chấp nhặt với tên sâu rượu, bản thêm tức, cô nhếch môi , cúi đầu hôn khóe môi một cái, dịu dàng dỗ dành:

 

"Ở đây tiện, lộn xộn, lát nữa dọn dẹp, hôn hôn ? Về cho hôn? Cho hôn cho luôn?"

 

Giọng cô hạ thấp, âm điệu còn nhẹ nhàng dịu dàng hơn cả bình thường chuyện với , tiếng thanh tao, lời lẽ càng động lòng .

 

Mắt Cố Ngộ xuất hiện sự đổi nhẹ, gương mặt rạng rỡ nụ , nghiêng đầu cũng hôn khóe miệng cô một cái, trầm giọng đáp một tiếng "Được.", liền dậy, dắt Lục Kiều ngoài.

 

Anh vững, qua dường như chẳng việc gì, nếu thỉnh thoảng động tác cùng tay cùng chân, thì căn bản nhận say rượu.

 

Hóa đơn lúc thanh toán xong, hai trực tiếp khỏi nhà hàng, dường như còn nhớ xe đậu ở , dắt Lục Kiều thẳng về phía bãi đỗ xe.

 

Lục Kiều vội vàng kéo : "Đợi , chúng khoan hãy về, thím và đang ở khách sạn, chúng đến khách sạn , lát nữa tỉnh rượu cùng về."

 

Khách sạn?

 

Cố Ngộ nhíu mày , ít khi ở khách sạn, công tác nơi khác, phần lớn đều ở loại nhà khách rẻ chỉ hơn hai mươi tệ một đêm, lúc Trịnh Thành với Lục Kiều, mới tìm nơi một chút, nhưng đó cũng là khách sạn cao cấp (hotel).

 

Những từ khách sạn (hotel) mà qua đều gì, ví dụ như khi tiếp khách bên ngoài, một ông chủ khi nhét cho , sẽ đưa cho phòng khách sạn...... Từ khách sạn trong tâm trí ấn tượng hề , theo bản năng kháng cự, huống hồ còn nhớ bọn họ về nhà, cô cho hôn nữa.

 

"Không , chúng về nhà." Cố Ngộ khựng , xoay Lục Kiều .

 

Lần kiên trì từng , Lục Kiều khuyên thế nào cũng , khăng khăng đòi về nhà, thế nào cũng chịu đến khách sạn.

 

Thường Khánh Phương, Biên Lệ Phương và những khác đều ở khách sạn, bọn họ cứ thế mà , tìm thấy chắc chắn sẽ lo lắng.

 

Dư Ký mùa xuân, cơ bản là mùa đông qua là trực tiếp đến mùa hè, Tết vẫn là lúc trời lạnh, hai ngày mới rơi một trận tuyết, hôm nay trời mới hửng nắng, nhưng lúc mặt trời, gió to, khá là lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-276.html.]

 

Lục Kiều cùng dây dưa chịu rét ở đây, , cuối cùng chỉ thể dắt nhà hàng, nhờ nhân viên từ khách sạn trở về giúp cô chạy thêm một chuyến, với Thường Khánh Phương một tiếng, lát nữa cô sẽ đón bọn họ.

 

Nhà hàng bên là nhà hàng tư nhân mới mở, thái độ phục vụ , Lục Kiều trình bày sự việc, vội vàng đồng ý ngay, nghỉ ngơi mà ngược khách sạn để truyền lời.

 

Lục Kiều cảm ơn rối rít, mới dắt Cố Ngộ đang âm thầm đợi đến sốt ruột bên cạnh về phía xe.

 

Anh uống thành thế , chắc chắn thể lái xe nữa, may mà Tết Lục Kiều nghĩ đến việc Cố Ngộ luôn tình huống đột xuất xảy , thể nào ngày nào cũng đưa đón cô , bằng lái thì tiện, liền bảo phía Cố Ngộ mở một lối riêng, cô trực tiếp đến dự thi, lấy bằng lái , giờ cô lái xe trong nội thành cũng cần lo sợ nữa, thể yên tâm mạnh dạn mà lái.

 

Lo lắng lái nhanh quá Cố Ngộ sẽ ch.óng mặt nôn xe, dọc đường Lục Kiều lái chậm, kết quả Cố Ngộ ngược hài lòng, nghiêng đầu Lục Kiều: "Trước đây em lái tốc độ , em về nhà sớm ?"

 

Anh hỏi, chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Trốn tránh là vô ích thôi."

 

"......"

 

Lục Kiều hít nhẹ một , thầm ghi thêm một tội cho tên sâu rượu trong lòng, đạp chân ga tăng tốc.

 

Nửa giờ , xe chạy đến đầu hẻm phố đồ gỗ thì dừng , Lục Kiều mở cửa xe xuống .

 

Thời gian qua Cố Ngộ đưa đón bằng xe, còn bao luôn cả việc mở cửa xe, đây là đầu tiên cô tự lái xe trong suốt mấy tháng qua, cô còn chút quen.

 

Thông cảm cho bây giờ đang say, cô đeo chiếc túi nhỏ lên vai, đang định sang mở cửa xe cho , kết quả tự xuống , còn tự đóng cửa xe nữa.

 

Đỡ tốn công .

 

Tiếp theo, về phía Lục Kiều, đưa tay nắm lấy cô.

 

Lục Kiều , dường như cái gì cũng , nhịn hỏi : "Anh tỉnh rượu ?"

 

Lại thấy nghi ngờ hỏi vặn : "Rượu gì?"

 

Gương mặt vẫn còn đỏ, tia m.á.u trong mắt vẫn còn đó, vẻ mặt mờ mịt của tạo thành một sự tương phản cực lớn với hình tượng cao ráo lạnh lùng thường ngày.

 

"....."

 

"Cứ coi như em ." Lục Kiều đáp một tiếng, đưa tay cho .

 

Giống như bình thường hai nắm tay hẻm, hai ba phút đến cửa nhà, Lục Kiều dự định đưa về nhà nghỉ ngơi, cô sẽ đón đám Biên Lệ Phương về.

 

mấy ngày nay lẽ quen việc ghé qua nhà cô , thẳng đến cổng lớn nhà họ Diệp định đẩy cửa, đẩy , đầu Lục Kiều: "Kiều Kiều, cửa khóa ."

 

"Đó chẳng nhảm ." Lục Kiều tức giận lườm một cái, chỉ tay về phía cửa đối diện, gọi : "Anh say , về nhà nghỉ ngơi ."

 

Cố Ngộ im nhúc nhích, ngẩn một hồi lâu, đắn đo : "Hay là đến phòng em , phòng em thơm lắm."

 

"......"

 

Anh say , say , say !

 

 

Loading...