Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 274

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay mềm mại của phụ nữ bám c.h.ặ.t lấy lưng đàn ông, dần dần cảm thấy đủ.

 

Anh ngậm lấy môi cô mà hôn, thở nóng bỏng truyền sang cho cô, dường như thẳng từ cổ họng xuống đến tận con tim.

 

Trái tim nóng rực lên, cơ thể cũng âm ỉ rạo rực.

 

kìm mà đáp nhiệt tình hơn.

 

Nhận sự hưởng ứng, hôn cô càng dùng lực, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cô, mút mát.

 

Dần dần, đôi chân cô vô thức duỗi thẳng, đầu ngón chân cũng bấm c.h.ặ.t .

 

Dọc sống lưng từng trận tê dại truyền đến.

 

Cho đến khi gốc lưỡi đau đến chịu nổi, cô mới nhịn mà né tránh, bèn nghiêng đầu ngậm lấy thùy tai cô l.i.ế.m láp, tay siết c.h.ặ.t cô lòng, rơi bên tai cô một câu:

 

"Kiều Kiều, giúp nhé?"

 

Cố Ngộ nắm lấy những ngón tay trắng nõn của cô, rủ mắt chằm chằm đôi mắt đang phủ một lớp sương nước của cô.

 

(Dưới đây lược bỏ ba trăm chữ…………)

 

~~

 

Sau ngày hôm đó, Cố Ngộ bám Lục Kiều càng ngày càng c.h.ặ.t.

 

bài tập bên cạnh, cô sắp xếp lên hàng cũng theo, đuổi thế nào cũng .

 

Đợi cô bận xong việc, liền kéo cô về văn phòng nghỉ ngơi giữa giờ.

 

Lục Kiều trốn, trốn nhà vệ sinh cũng trốn thoát .

 

Người đàn ông còn đáng sợ hơn cả kiếp .

 

Hoàn thể trêu .

 

Khi Lục Kiều một nữa đàn ông ép lên cánh cửa văn phòng, chiếc áo len tuột chỉ thêm một chiếc, cô hối hận đến mức mấy ngày .

 

Cô bắt đầu trông mong đám Biên Lệ Phương thể về sớm một chút, nếu cô thực sự sắp giữ nổi trận địa .

 

Biên Lệ Phương và những khác thấy lời cầu nguyện trong lòng cô, đến mùng bảy, Lục Kiều bận rộn xong việc sắp xếp chạy thử bên khu thương mại, đám Biên Lệ Phương mới rốt cuộc từ Nhiêu Thành trở về.

 

Dĩ nhiên, thời gian cô và Cố Ngộ đính hôn nạp lễ cũng đến.

 

Ngày mùng tám tháng Giêng, giờ lành, nghi xuất hành, nghi hôn thú.

 

Lễ đính hôn nạp thái chỉ cần nhất của hai bên mặt là .

 

Phía Lục Kiều nhất chính là cả nhà họ Diệp, phía Cố Ngộ cũng chỉ thím hai Cố Tề, còn một em khác cha khác là Mạnh Phảng.

 

Nhân sự hai bên đơn giản, nhưng thanh thế hạ sính vô cùng lớn.

 

Thường Khánh Phương lúc sính lễ gồm ba món lớn, ba mươi sáu chân giường, thực chất là giảm nhiều.

 

chỉ chuẩn tivi màu lớn, tủ lạnh, máy giặt, mà còn mua cả điều hòa, nồi cơm điện, bình nóng lạnh… phàm là những thứ liên quan đến điện đều mua hết, ba mươi sáu chân giường cũng , gần như là chuẩn đầy đủ một bộ nội thất để trang trí cho cả một căn nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-274.html.]

 

Những năm qua Cố Ngộ đưa cho bà bao nhiêu tiền, bà đều lấy bấy nhiêu để lo liệu sính lễ.

 

Sáng sớm hôm đó, Mạnh Phảng đích lái xe từ đội vận tải của Cố Ngộ, mang "ba món lớn, ba mươi sáu chân" mà Thường Khánh Phương chuẩn đến phố đồ gỗ.

 

Thường Khánh Phương cũng đích giao bộ trang sức phỉ thúy thể truyền đời mà Cố Ngộ đặt riêng tay Lục Kiều.

 

Lại thêm Cố Ngộ xách hai hộp quà đầy quýt phúc đè lên đống tiền mặt bước cửa nhà họ Diệp, chính thức đổi miệng gọi Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn là dì lớn dượng lớn, gọi Diệp Lĩnh là cả.

 

Nếu lúc là hơn hai mươi năm , những sính lễ của Cố Ngộ chẳng đáng là bao.

 

Bởi vì hơn hai mươi năm , với những gia đình ở Dư Ký giàu lên nhờ đền bù giải tỏa, sính lễ cưới hỏi là đòn gánh thúng mủng khiêng tiền mặt, xe sang nhà cửa của hồi môn.

 

ở thời điểm hiện tại, nó vô cùng hậu hĩnh, đám Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn khi cầm danh sách lễ vật đều khỏi giật .

 

Cũng may phố đồ gỗ mở cửa muộn, đều hẹn rằm tháng Giêng mới mở hàng, nếu lúc cả phố đồ gỗ đều trong con hẻm đang ở hai nhà đại phú hào .

 

Trong cái thời đại mà phố vẫn còn cướp giật vàng bạc, đây hẳn là chuyện .

 

Sau khi hạ sính xong, đối chiếu xong danh sách lễ vật, chuyển hết đồ đạc kho mà Biên Lệ Phương dọn dẹp từ , cả nhóm lái xe đến nhà hàng mà Thường Khánh Phương đặt để dùng bữa.

 

Hôm nay là ngày Cố Ngộ đính hôn, cũng là ngày nghỉ cuối cùng của Cố Tề và Mạnh Phảng, thể uống rượu thoải mái.

 

Mạnh Phảng liền thẳng với Cố Ngộ: "A Ngộ, ngày mười hai sinh nhật lĩnh chứng, và Tiểu Tề đều ngoài tiếp khách nhận dự án, chỉ em dâu cùng , hôm nay, chúng cứ gộp hai bữa rượu một mà uống luôn!"

 

"Hôm nay, uống cho đổ gục..."

 

Mạnh Phảng là đ.á.n.h gục Cố Ngộ cho đến khi thôi, nhưng t.ửu lượng của mặt Cố Ngộ thật sự hồn, đổi miệng: "Cậu cứ uống cho , Tiểu Tề, cùng dượng lớn và cả nhà họ Diệp gục hết mới thôi!"

 

Mạnh Phảng xong, sợ Diệp Quân Sơn, Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương đồng ý, còn dẻo mồm gọi bọn họ.

 

"Dì lớn, dượng lớn, thím, thấy thế nào? Rượu thì chúng cứ uống một trận hôm nay thôi, đợi đến ngày A Ngộ lĩnh chứng ngày cưới, chúng sẽ chừng mực, cũng lỡ việc của bọn họ."

 

Mạnh Phảng gương mặt trẻ con, khi tiếp nhận đội vận tải, ngoài tiếp xúc nghiệp vụ, mái tóc dài cắt ngắn, bây giờ trông khiến cảm thấy thiết, sinh lòng thiện cảm.

 

Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương đối diện với gương mặt thanh tú như , nỡ lời từ chối, cộng thêm đúng là ngày đại hỷ, bà cũng ngăn cản bọn họ, xua tay :

 

"Các cháu cứ uống , ngay cạnh đây khách sạn, nếu say thật thì cũng đừng lo, dì đưa các cháu khách sạn."

 

Thường Khánh Phương cũng : "Hiếm khi ngày đại hỷ, các cháu cứ uống , dù chúng cũng đông , sợ các cháu say ."

 

"Dì lớn, thím, thật hào sảng!" Mạnh Phảng lập tức giơ ngón tay cái với Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương, thấy Diệp Quân Sơn và Diệp Lĩnh cũng ý kiến gì, sang Cố Ngộ:

 

"A Ngộ, hả, dì lớn và thím đều đồng ý kìa."

 

Cố Ngộ gặp chuyện vui, tinh thần phấn chấn, một tiếng: "Được! Hôm nay chúng uống một trận thật sảng khoái!"

 

Lục Kiều bên cạnh mỉm , cũng ngăn cản . Chỉ nghĩ thầm, cứ uống , dù khi kết hôn, đừng hòng chạm một giọt rượu nào.

 

Tửu lượng của Cố Ngộ thực sự , Diệp Quân Sơn thời trẻ t.ửu lượng cũng kém, nhưng đối mặt với Cố Ngộ vẫn thắng nổi, ông uống đến mức đổ gục sang một bên, Diệp Lĩnh cũng liên tục chạy nhà vệ sinh hai chuyến, Cố Ngộ vẫn đang cùng Mạnh Phảng - say khướt nhưng vẫn nhất quyết kéo Cố Ngộ buông.

 

Đến cuối cùng, bàn rượu vỏ chai rượu trắng trống bảy tám chai, vỏ chai bia trống hai thùng, rượu vang hai bình lớn, Mạnh Phảng và Cố Tề thực sự chịu thấu, tựa ghế ngáy o o.

 

Trong phòng chỉ còn Biên Lệ Phương, Thường Khánh Phương, những phụ nữ như Nguyễn Linh Gia, Diệp Tiểu Tuấn và Diệp Ni - hai đứa trẻ chạm rượu là còn tỉnh táo.

 

 

Loading...