Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực tế lúc còn với Lục Kiều nhiều hơn chứ chỉ một câu đơn giản như .

 

Anh còn : Anh yêu em, sẽ đối với em cả đời, chỉ đối với một em thôi.

 

Pháo hoa dễ tan, nhưng tâm ý của dành cho cô sẽ mãi mãi đổi, mặt các bậc tiền bối, dùng tính mạng để thề.

 

quá căng thẳng, căng thẳng đến mức cổ họng nghẹn , lòng bàn tay đầy mồ hôi, cuối cùng chỉ duy nhất một câu như .

 

"Ông chủ đó mở xưởng tư nhân, Cả, sắp tới kết hôn thể qua chỗ ông đặt pháo hoa, kiểu dáng gì thì cứ với ông , thể đặt riêng đấy." Sực nhớ điều gì đó, Cố Ngộ sang với Diệp Lĩnh và .

 

Hôm nay ban ngày bàn chuyện hôn sự của bọn họ là chính, nhưng buổi tối là lúc Diệp Lĩnh chính thức đưa bạn gái về mắt, như ít nhiều cũng chiếm mất sự chú ý của khác, Cố Ngộ mếch lòng vợ tương lai nên dĩ nhiên bù đắp thật .

 

Diệp Lĩnh thì để ý đến những chuyện , và Nguyễn Linh Gia đều tế bào lãng mạn gì, thể nắm tay giữa thanh thiên bạch nhật đều là do Cố Ngộ và Lục Kiều quá sức tự nhiên và thuần thục, họ nắm tay trái còn thấy kỳ quặc.

 

Tuy nhiên, sự ưu ái rõ ràng như cũng sẽ từ chối, sang Nguyễn Linh Gia - đang đỏ mặt khi thấy hai chữ "kết hôn", mỉm đáp: "Được, lát nữa chú đưa cách thức liên lạc của ông cho , sẽ tìm ông đặt ."

 

"Không nhận là Tam Sặng cũng bày vẽ mấy trò đấy."

 

Bên cạnh Diệp Quân Sơn một câu, bọn họ là những lên từ thời kỳ gian khổ, thời đó xem mắt kết hôn nạp lễ đều đơn giản, mắt là bà mai đến bàn bạc tiền lễ, đám cưới thì tuyên thệ tượng Vĩ nhân, tổ chức hai bàn tiệc coi là náo nhiệt lắm .

 

Làm gì chuyện như bây giờ, nào là ba thứ lớn, ba món vàng, còn bày vẽ pháo hoa cầu hôn lãng mạn như thế .

 

Diệp Quân Sơn khỏi cảm thán trong lòng rằng già thật .

 

Biên Lệ Phương một bên đôi tình nhân trẻ đang ngọt ngào đằng xa, bà gì, nhà họ Biên vốn sản sinh mỹ nhân, hồi họ còn là những thiếu nữ, thiếu theo đuổi với đủ chiêu trò.

 

Cái kiểu dùng pháo hoa cầu hôn tuy mới lạ nhưng cũng chẳng thấm tháp gì, Kiều Kiều nhà bà ưu tú như , xứng đáng nhận những thứ đó. Chỉ hy vọng thằng nhóc nhà họ Cố thể mười năm như một đối xử với Kiều Kiều như , Kiều Kiều của bà chịu quá nhiều cực khổ, từ nay về nên hưởng ngọt ngào cả đời .

 

Thường Khánh Phương thì vui mừng, vui vì thằng nhóc thối cuối cùng cũng thông suốt một , bà đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ mồn một.

 

" cũng ngờ tới, thằng nhóc bình thường vốn là đứa chẳng mấy khi thích mở miệng chuyện, ngờ nó còn thể nghĩ chiêu , chứng tỏ nó thực sự đặt Kiều Kiều ở trong lòng ..."

 

Các bậc tiền bối vui mừng nhất là thấy con cháu ân ái hạnh phúc, vốn dĩ thức canh giao thừa thấy buồn ngủ , pháo hoa đốt xong thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.

 

thời gian cũng còn sớm nữa, khi náo nhiệt thêm vài câu đơn giản, Thường Khánh Phương, Cố Ngộ và liền rời khỏi tiểu viện bên để về tiểu viện đối diện.

 

Có lẽ vì xác định xong ngày cưới, trong lòng sự mong đợi nên dù ở sát vách, chỉ cách từ cửa sang cửa , lúc trong lòng vẫn vô cùng lưu luyến, Cố Ngộ gần như cứ một bước đầu ba , ánh mắt hai chạm càng như sợi dây liên kết, tới cửa nhà đối diện mà hai vẫn như Ngưu Lang Chức Nữ xa xa một hồi lâu.

 

Đợi đến khi cổng viện đóng , Lục Kiều vẫn tựa lưng cửa, mím môi mỉm một một lúc.

 

Chính là cảm thấy vui, cảm thấy cái Tết trôi qua thật náo nhiệt và hạnh phúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-272.html.]

Sáng hôm mùng một Tết, Diệp Quân Sơn và đưa Nguyễn Linh Gia về quê nhận mặt họ hàng, đó còn cùng Nguyễn Linh Gia về phía Nhiêu Thành bàn chuyện hôn sự, đến mùng sáu mùng bảy mới .

 

Lục Kiều hồi nhỏ theo Biên Lệ Phương lớn lên ở hải đảo, lúc đó cha Diệp Quân Sơn cũng từng đảo ở một thời gian, Lục Kiều vẫn luôn gọi họ là ông nội bà nội theo Cả Diệp Lĩnh.

 

Theo lý thì ngày Tết cô nên qua thăm hỏi già một chuyến, nhưng năm nay là năm đầu tiên của Dịch An, trong xưởng vẫn kinh nghiệm xử lý các vụ việc khẩn cấp, thực sự chút dứt , mà phía Diệp Quân Sơn là đưa dâu mới về, cô theo thì đoán xem ai là ai, chi bằng tách thì hơn.

 

Lục Kiều theo họ về quê, chỉ nhờ Diệp Quân Sơn và mang theo quà Tết cô chuẩn về, mặt cô hỏi thăm ông bà nội, còn cô thì ở trông nhà.

 

cô cũng ở nhà một , Diệp Quân Sơn và , Cố Ngộ sang gõ cửa viện, gọi cô cùng lên núi Tây thắp hương, lúc về sẵn tiện ghé qua quảng trường Thực Tâm xem múa rồng.

 

Núi Tây thì lúc Lục Kiều cùng Cố Ngộ , nhưng hồi đó họ chùa thắp hương bái Phật, mà chỉ cô và Cố Ngộ, Thường Khánh Phương và Cố Tề cũng cùng.

 

Núi Tây dịp Tết càng náo nhiệt hơn, thể đông như kiến, cầm ba nén hương chùa đều cẩn thận kẻo chạm khác, càng sợ hương tay chạm .

 

Cố Ngộ bảo vệ Lục Kiều kỹ, để cô tàn hương rơi trúng, trái , chiếc áo khoác tàn hương đốt thủng mấy lỗ.

 

Giữa biển chen chúc như , lúc đó cũng phát hiện , đợi đến khi ăn xong cơm chay, khỏi chùa mới phát hiện chuyện .

 

Vì chuyện mà tâm trạng Cố Ngộ tệ, trong lúc Thường Khánh Phương cầm hai chiếc thẻ thượng thượng cát mà họ xin , hớn hở kéo Cố Tề tìm đại sư nhờ giải thẻ, thì cứ chằm chằm mấy cái lỗ đen sì bỏng ở khuỷu tay mà cau mày.

 

Lục Kiều thấy khỏi trêu : "Làm gì thế ạ, ông chủ Cố mà cũng xót một chiếc áo ?"

 

Cố Ngộ cô một cái, một lát mới : "Chiếc áo là do em chọn cho mà."

 

"Hôm nay là đầu tiên mặc đấy."

 

Đợt mua quần áo Tết , Lục Kiều dĩ nhiên là lôi Cố Ngộ cửu vạn, Cố Ngộ thích Lục Kiều mua đồ, càng thích dáng vẻ cô chọn quần áo phối đồ cho , hiếm khi đòi hỏi thù lao với Lục Kiều.

 

Đó là bắt Lục Kiều chọn quần áo Tết cho .

 

Bộ quần áo giá hề rẻ, nhưng đối với Cố Ngộ - hiện đang sở hữu một tòa nhà bách hóa mà thì chẳng thấm tháp gì, điều trân quý là Lục Kiều chọn qua mấy cửa hàng mới phối cho một bộ như thế .

 

Lục Kiều ngẩn một chút, ngờ là vì lý do , cô chủ động khoác tay , dỗ dành:

 

"Được mà, chuyện nhỏ thôi, lát nữa chúng qua trung tâm thương mại xem thử, chọn cho một bộ khác nhé."

 

Cố Ngộ đưa tay nắm lấy những ngón tay thon dài trắng trẻo của cô, suy nghĩ một chút : "Hai bộ em, em cũng chọn một bộ luôn, sẵn tiện chọn luôn cả quần áo chúng sẽ mặc ngày mười hai sắp tới."

 

"Lần em cái gì mà đồ đôi nhỉ? Em xem thể chọn một bộ , như chúng mặc chụp ảnh, cái là ngay chúng là một đôi."

 

Chuyện đồ đôi là Lục Kiều dạo trung tâm thương mại, thấy một đôi nam nữ mặc quần áo màu sắc tương đồng nên buột miệng nhắc đến một câu, Cố Ngộ cứ thế mà ghi nhớ trong lòng.

 

 

Loading...