Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 268
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lại còn chuyện đó ?"
Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn bao giờ chuyện , họ khỏi về phía Diệp Lĩnh.
Diệp Lĩnh nhíu mày, chuyện cũng , đợt xưởng bận rộn bàn giao nhiệm vụ cho khách sạn Dư Ký, liên tục ở đó mấy đêm về, đó hai đứa nhỏ ở nhà và em gái cũng từng nhắc với chuyện .
"Em chuyện để chị trách móc ai , chuyện chẳng trách ai cả, đó là tình huống đặc thù thôi."
Thường Khánh Phương thấy thần sắc của Biên Lệ Phương và Diệp Lĩnh đúng, bà vội vàng bù đắp.
"Tình huống như chắc chắn sẽ còn gặp , cả thằng Lĩnh cũng sắp kết hôn , vợ chồng trẻ với thì luôn cần gian riêng, nhỡ Kiều Kiều hôm nào về muộn, phiền đến bọn nó cũng đúng ?"
"Chuyện đó sẽ xảy ạ." Diệp Lĩnh lập tức đáp .
Thường Khánh Phương liền : "Em , em chỉ ví dụ thôi, thực lẽ chỉ là bận việc, ví dụ như thỉnh thoảng con bé và Tam Sặng chơi về muộn một chút chẳng hạn, như chị cũng thấy tiện hơn đúng ."
"Chuyện cô cũng lý."
Biên Lệ Phương tiếp lời, bà để Lục Kiều đăng ký xong dọn qua đó ở là vì thương con, vì danh tiếng của con, cũng hy vọng con thể nhận sự tôn trọng nhiều hơn từ phía nhà trai, nhưng chuyện đặc thù thì xử lý đặc thù, một tình huống, ví dụ như ngày tuyết rơi mà chờ ngoài cửa như , bà cũng hủ lậu.
"Nếu tình huống đặc thù, hai đứa đăng ký , nhà Tam Sặng tự nhiên là nhà của con bé, lúc cần về thì vẫn về."
" đúng, em chính là ý đó đấy ạ." Thường Khánh Phương .
"Không quy củ cũ giữ, nhưng chủ yếu vẫn là các con quan trọng hơn."
"Vậy chúng cứ quyết định như thế nhé! Giờ em cần đổi cách xưng hô, gọi trực tiếp chị là thông gia cho hợp nhỉ?"
"Gọi thế nào cũng , quen bao nhiêu năm , câu nệ mấy thứ đó !" Bên cạnh, Diệp Quân Sơn đáp lời.
"Ấy, cũng . Vậy cứ đợi đến lúc Tam Sặng đăng ký xong cho tụi nhỏ đổi cách xưng hô một thể."
Thường Khánh Phương lớn hơn, cả phòng khách đều là tiếng sảng khoái của bà. Bên ngoài, Diệp Tiểu Tuấn đang cầm một chiếc máy chơi game nấp cánh cửa, thấy tiếng , đôi mắt đen láy của nhóc đảo một vòng, thoăn thoắt chạy về phía nhà bếp.
Lục Kiều và Diệp Ni đang ăn khoai lang nướng trong bếp.
Biên Lệ Phương qua đây, chê bếp lò nấu cơm chậm, bà dọn dẹp cái lò gạch cũ dựng ở căn phòng , bảo Diệp Quân Sơn xưởng củi lấy một xe ba gác củi về đốt.
Lúc Diệp Quân Sơn nhóm lửa, Lục Kiều đống khoai lang của ông bà nội Diệp Ni nhờ gửi tới, đột nhiên ăn khoai nướng, bèn nài nỉ Diệp Quân Sơn bỏ vài củ nướng.
Cơm nước trong nhà nấu xong, lửa vẫn tắt, trong nồi đang đun nước rửa bát, bên tiếp tục ủ khoai nướng.
Bây giờ nước rửa bát đang nóng dần chứ sôi, khoai lang nướng chín.
Thứ ăn lúc còn nóng mới ngon, dù họ bàn chuyện cũng lâu, việc rửa bát vội, Lục Kiều dứt khoát lấy kẹp gắp hai củ, mỗi một củ với Diệp Ni.
Vừa nhịn nóng bóc vỏ, c.ắ.n từng miếng nhỏ.
"Chị Kiều Kiều!"
Diệp Tiểu Tuấn xông bếp, cánh mũi bỗng ngửi thấy một mùi khoai nướng thơm lừng, hít hà một thật mạnh, tầm mắt quét tới củ khoai tay Lục Kiều, mắt sáng lên: "Khoai chín !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-268.html.]
"Chị Kiều Kiều, chị gọi em?"
"Chẳng em lén chuyện vui , gọi em gì."
Lục Kiều buồn một cái, lúc nãy khi bếp, Lục Kiều gọi Diệp Tiểu Tuấn, Diệp Tiểu Tuấn tưởng là bảo rửa bát, vốn ghét việc rửa bát nên kiếm cớ vệ sinh chuồn mất, mãi thấy về, Lục Kiều ngoài xem thử thì thấy nhóc đang xổm một cách lén lút cửa phòng khách theo dõi động động tĩnh bên trong.
Cậu cũng chẳng ngại tê chân. Lục Kiều mặc kệ luôn.
"Cái đó, tại em tò mò mà!"
Diệp Tiểu Tuấn chột gãi gãi gáy.
Lục Kiều chấp nhặt với , cô cửa lò, dùng kẹp gắp khoai khều khều trong đống tro, gắp cho một củ khoai lang.
"Ăn , còn lười biếng nữa thì chuyện gì cũng phần em ."
"Lần em dám nữa !"
Diệp Tiểu Tuấn mừng rỡ, hứa một tiếng thụp xuống định cầm lấy củ khoai, củ khoai mới lấy từ đống lửa, tay chạm , da ngón tay như bỏng rát đến rộp lên, Diệp Tiểu Tuấn nhăn mặt xuýt xoa một tiếng, rụt tay bóp bóp vành tai, dịu một chút mới thử cầm lên từng chút một.
Diệp Ni cũng đang chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh thật sự nổi, bèn đưa cho một tờ báo dùng để mồi lửa.
"Cảm ơn Ni Ni nhé."
Diệp Tiểu Tuấn hớn hở nhận lấy tờ báo, cuối cùng cũng cầm củ khoai lên, kịp bóc vỏ để ăn thì Lục Kiều lạnh lùng hỏi:
"Nghe thấy những gì ?"
Diệp Tiểu Tuấn lúc mới nhớ mục đích chạy bếp, định , sực nhớ điều gì đó, hì hì hai tiếng, với Lục Kiều:
"Chị Kiều Kiều, em cho chị , chị thể hứa với em một việc ."
Tay Lục Kiều đang bóc vỏ khoai nướng khựng , cô Diệp Tiểu Tuấn với nụ rõ ý vị: "Được đấy Tiểu Tuấn, khá khen cho em, bắt đầu điều kiện với chị cơ ."
"Em !"
Lục Kiều hiện tại là chu cấp tiền tiêu vặt chính cho Diệp Tiểu Tuấn, Diệp Tiểu Tuấn gan chọc giận Lục Kiều, đối mặt với nụ chút nguy hiểm mặt Lục Kiều, da đầu Diệp Tiểu Tuấn tê rần, vội vàng thốt lên.
"Cái đó, em chỉ là, em chỉ là nhờ chị với một tiếng, đừng thu hết sạch tiền mừng tuổi năm nay của em thôi, điều kiện với chị Kiều Kiều ạ."
Diệp Tiểu Tuấn xổm xuống bên cạnh Lục Kiều, giả vờ ngoan ngoãn kéo kéo áo Lục Kiều: "Chị Kiều Kiều, em sai , chị đừng giận em nhé."
Lục Kiều dĩ nhiên đến mức chấp nhặt với Diệp Tiểu Tuấn vì chuyện , nhưng khi cô cúi đầu thấy bàn tay đen thui vì sờ khoai nướng của Diệp Tiểu Tuấn đang túm lấy chiếc áo khoác lông cừu màu hồng sẫm cô mới mặc hôm nay, nụ mặt mới dần cứng .
Cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay , quả nhiên áo để một vết đen, cô nhịn một lúc mới nghiến răng mỉm hỏi : "Em lấy tiền mừng tuổi để gì?"
Bình thường Lục Kiều dịu dàng, nhưng lúc lạnh mặt cũng đáng sợ, hơn nữa còn dễ nhận dối , Diệp Tiểu Tuấn dám giấu cô, ấp úng một tiếng: "Em nhắm hai cái mô hình ô tô ở trung tâm thành phố, mua về."
"Với lúc em đ.á.n.h cược với mấy đứa trong lớp, thi cuối kỳ em chắc chắn sẽ bét, kết quả là thua , mời ăn cơm, gần hai mươi cơ, tốn ít tiền ."