Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều quá hiểu rõ đó là thứ gì, nhưng hai vẫn đăng ký kết hôn, dù đến cũng thể là lúc . Cô vội vàng tìm một câu hỏi để hỏi .

 

Trong mắt Cố Ngộ ánh lên vẻ thâm trầm, để lộ cảm xúc mà cúi mắt lướt qua phía bụng. Cánh tay dùng lực, ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút.

 

“Có qua chứ, đưa em về sẽ qua.” Một lúc lâu , mới nén sự rạo rực đó, trả lời cô bằng giọng khàn đục.

 

Tính toán thời gian cũng hòm hòm , cũng lo lắng nếu tiếp tục hôn nữa, sẽ kiềm chế nhiều chuyện hơn. Anh nới lỏng cô , tay chạm nhẹ mặt cô, đuôi mắt còn vương vẻ ướt át đỏ hồng, hỏi cô: “Giờ đưa em về nhé?”

 

Lục Kiều ý kiến gì, cô khẽ gật đầu: “Vâng, ạ.”

 

Cố Ngộ liền buông cô , kéo khóa áo phao lên cho cô, đội mũ cho cô xong mới tắt máy xe. Anh bế cô đặt lên ghế , xuống xe lưng xổm xuống mặt cô.

 

“Lên .”

 

Lục Kiều lúc thấy đặt cô lên ghế còn ngẩn một lát, thấy cô bật : “Anh cõng em ?”

 

“Trên đất ẩm ướt, tuyết cũng dày hơn , đừng để ướt giày.” Cố Ngộ một cách hiển nhiên.

 

Lục Kiều , xuống chân . Hôm nay cô đôi ủng bằng da lộn, trong tuyết , nhưng cõng đương nhiên là .

 

Cô cong mắt : “Vậy cảm ơn bạn trai nhé.” Cơ thể cô đổ về phía , áp lên lưng .

 

“Bạn gái khách sáo quá.” Cố Ngộ đáp lời cô, đỡ lấy đùi cô dậy đóng cửa xe.

 

“Nếu tay lạnh thì đút cổ , đừng để lạnh, cảm giác nứt nẻ vì lạnh dễ chịu chút nào .”

 

“Em !” Kiếp Lục Kiều từng nứt nẻ vì lạnh nên cảm giác đó, ngứa đau, dám gãi. Ngay lập tức, cô chút do dự, nhân lúc tay còn đang ấm, vội vàng luồn tay cổ áo Cố Ngộ.

 

Những ngón tay thon dài mềm mại của cô lướt cổ nhột, Cố Ngộ khẽ cử động cổ một chút, cõng cô chậm rãi men theo hiên nhà về.

 

“Anh xem sáng mai thức dậy, tuyết sẽ dày đến mức nào?” Lục Kiều vùi mặt lưng Cố Ngộ, hỏi .

 

“Tuyết núi sẽ lớn hơn một chút, sáng mai thức dậy thể ngập qua giày cũng nên.” Cố Ngộ trả lời cô.

 

“Vậy ngày mai chúng xuống núi vấn đề gì chứ?” Đi đường tuyết lái xe là bất tiện nhất, Lục Kiều khỏi lo lắng.

 

“Không , con đường cũng dốc lắm, kể cả tuyết lớn vẫn thể xuống ...”

 

Đoạn đường xa, Cố Ngộ dầm tuyết chịu lạnh nên bước chân lớn, chẳng mấy chốc tới cửa.

 

Cố Ngộ vẫn đặt Lục Kiều xuống, ngược còn hỏi cô: “Cõng em lên lầu luôn nhé?”

 

“Hả?”

 

Lục Kiều ngờ Cố Ngộ hỏi . Cô thẳng dậy, bậc cầu thang từ tầng một lên tầng hai, đang định lên tiếng thì lúc , thấy Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia từ đằng xa tới. Lục Kiều theo bản năng định gọi họ, nhưng bỗng nhiên chú ý thấy hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy của họ.

 

Đây là bày tỏ lòng và ở bên ?

 

Lục Kiều ngẩn , phía bên Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia cũng thấy họ, hai nắm tay như điện giật, lập tức buông ngay.

 

“Hai đứa về ?” Nguyễn Linh Gia còn kịp lên tiếng, Diệp Lĩnh hỏi với vẻ tự nhiên.

 

Nếu là Nguyễn Linh Gia vì hổ mà hoảng hốt lúng túng thì Lục Kiều chắc chắn sẽ gì, còn giúp cô giải vây, nhưng Diệp Lĩnh thế thì Lục Kiều thấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-263.html.]

 

Đã yêu thì thể như chứ.

 

“Bọn em chỉ rừng trúc bên cạnh dạo một lát, xem tuyết một chút thôi.”

 

Lục Kiều xuống khỏi lưng Cố Ngộ, đáp một câu. Ngay đó, cô nắm lấy tay Cố Ngộ, mười ngón tay đan vẫy vẫy mặt Diệp Lĩnh:

 

“Anh cả, yêu thì đường đường chính chính mới thú vị chứ ạ.”

 

Diệp Lĩnh chỉ là phản xạ điều kiện nên mới buông tay Nguyễn Linh Gia , chỉ chỗ sai, cảm thấy hổ đồng thời cũng nhận điều đúng. Anh mím môi, nắm tay Nguyễn Linh Gia, thừa nhận sai: “Kiều Kiều đúng, thế mới thú vị.”

 

Mặt Nguyễn Linh Gia dần đỏ bừng lên, cúi gầm mặt dám ai, nhưng cũng vùng khỏi tay .

 

Diệp Lĩnh cúi mắt thoáng qua gò má đỏ của cô, ánh mắt trở nên dịu dàng hẳn . Chốc lát , ngẩng đầu với Lục Kiều:

 

“Anh và chị Linh Gia của em ở bên , qua năm về quê chị một chuyến sẽ đăng ký kết hôn.”

 

“Ơ...”

 

Lần đến lượt Lục Kiều kinh ngạc, ngờ họ nhanh ch.óng đến thế, ngay cả thời gian đăng ký kết hôn cũng bàn xong .

 

Bên cạnh Cố Ngộ bật : “Chúc mừng Diệp, đến lúc đó sẽ chuẩn một món quà lớn cho .”

 

Diệp Lĩnh liếc Cố Ngộ một cái, lý do vì Cố Ngộ rạng rỡ thế hiểu rõ hơn ai hết. Anh mỉm : “Vậy đợi đấy nhé.”

 

Một chuyến lên núi, Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia chốt xong chuyện đại sự. Trên đường về, Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn vui mừng thôi, cứ mải mê bàn bạc chuyện hôn lễ của Diệp Lĩnh sẽ tổ chức thế nào, mời những ai, tổ chức ở .

 

Xe qua khu vực trung tâm thành phố, Biên Lệ Phương còn bảo Cố Ngộ rẽ một chút, chở bà đến tiệm vàng bạc.

 

Hai năm nay, ở Dư Ký những gia đình điều kiện dần dần quan niệm kết hôn tặng "ba món lớn" và "ba món vàng".

 

Biên Lệ Phương bình thường tiết kiệm, nhưng trong những chuyện đại sự thì hề mập mờ. Bà hài lòng với Nguyễn Linh Gia, nên những thứ càng thể thiếu .

 

Ngược là Nguyễn Linh Gia, Biên Lệ Phương mua "ba món vàng" sính lễ, cô vội vàng ngăn Biên Lệ Phương :

 

“Thím, cần ạ, cháu và Diệp Lĩnh bàn bạc , đám cưới của chúng cháu tổ chức đơn giản thôi, cần thiết mua những thứ .”

 

Hiện giờ cũng tặng "ba món vàng", nhưng nhà nào cũng tặng nổi. Nguyễn Linh Gia Biên Lệ Phương tốn kém.

 

Điều quan trọng nhất là gia đình cô còn ai nữa, của hồi môn cô thể chuẩn cho nhiều, lẽ tự nhiên cô nhận quá nhiều.

 

Biên Lệ Phương vẫn kiên trì: “Đám cưới dù tổ chức đơn giản đến mấy thì những thứ cần vẫn thể thiếu .”

 

“Linh Gia, thím , tuyệt đối sẽ để cháu chịu ấm ức . Cháu cũng đừng vì cảm thấy gia đình chỉ còn mỗi mà tự xem nhẹ bản . Cháu xứng đáng những điều đó, nhé.”

 

“Thím...”

 

Viền mắt Nguyễn Linh Gia đỏ lên. Biên Lệ Phương chịu nổi cảnh khác mặt , bà vội xua tay : “Được , , chúng xem thử xem cháu thích kiểu dáng như thế nào.”

 

Biên Lệ Phương xong liền kéo Nguyễn Linh Gia chọn vòng tay và dây chuyền. Thường Khánh Phương bên cạnh mà thấy nóng ruột, bà sang Lục Kiều đang cạnh Cố Ngộ, cũng gọi cô qua:

 

“Kiều Kiều, con cũng qua chọn , mua sớm mua muộn thì cũng vẫn mua, hôm nay chúng cũng mua luôn "ba món vàng" nhé.”

 

 

Loading...