Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Linh Gia Diệp Lĩnh một cái, phòng lấy chiếc áo khoác mặc , với Lục Kiều và Diệp Ni:

 

“Kiều Kiều, Viên Viên ngủ , hai em trông giúp chị một lát nhé. Con bé ngủ thường sẽ thức giấc , lỡ như tỉnh dậy thì các em qua gọi chị một tiếng, chị xa .”

 

Lục Kiều thấy Diệp Lĩnh chủ động tìm đến cửa, còn tránh mặt cô và Diệp Ni, liền cảm thấy chắc chắn hy vọng . Tâm trạng cô để cho hết, chuyện đồng ý , cô vội vàng :

 

“Chị Linh Gia, chị cứ yên tâm , Viên Viên lạ , chơi với Ni Ni cũng , tỉnh dậy cũng .”

 

đó chị Linh Gia, chị , xa chút cũng , Viên Viên em lo .” Diệp Ni cũng vội vàng theo.

 

“Vậy , phiền hai em nhé.” Nguyễn Linh Gia về phía Viên Viên đang ngủ trong phòng một cái, đáp lời cùng Diệp Lĩnh ngoài.

 

Họ , Lục Kiều vội vàng chạy cửa, theo hướng họ rời một cái, khóe môi hiện lên nụ .

 

Cô đóng cửa phòng , nhịn hỏi Diệp Ni: “Ni Ni, em xem bao giờ chúng mới uống rượu mừng của cả đây.”

 

Diệp Ni sofa xuống, cô bé ngẫm nghĩ một lát: “Chắc là nhanh bằng chị và rể , chẳng hai qua năm là đăng ký kết hôn ?”

 

mà chị Kiều Kiều , đăng ký xong chị vẫn ở nhà chứ ạ?”

 

“Em chị dọn .”

 

“Chuyện ,” Lục Kiều ngập ngừng một chút. Lúc cô nghĩ sớm đăng ký, ở cùng thể giám sát thói quen ăn uống của Cố Ngộ, nhưng thực cô cũng dọn lắm, cô khá quen với cuộc sống hiện tại .

 

“Đến lúc đó tính , dù thì cũng ngay đối diện mà.” Một lúc , Lục Kiều .

 

Diệp Ni nghĩ nghĩ gật đầu: “Cũng đúng.”

 

rể cũng thật là, chúng đều ở đối diện còn gấp gáp thế gì, cứ như sợ chị chạy mất .”

 

Diệp Ni nhịn lẩm bẩm phàn nàn một câu. Lục Kiều mà buồn , trong lòng thầm nghĩ, sợ chị chạy mất .

 

Mà là động cơ trong sáng.

 

, chắc sợ chị trúng khác, cần nữa nên mới gấp gáp đấy.” Lục Kiều mím môi .

 

lúc , thấy tiếng gõ cửa vang lên.

 

“Về nhanh ?”

 

Lục Kiều đang ngay cửa, cô ngạc nhiên một tiếng mở cửa, nhưng thấy Cố Ngộ.

 

“Sao đến đây?” Nụ mặt Lục Kiều rộng mở.

 

Cố Ngộ nụ gương mặt cô, khóe môi liền cong lên, mỉm : “Tuyết rơi .”

 

Lục Kiều theo bản năng định tuyết rơi mà, liền Cố Ngộ hỏi tiếp: “Muốn ngoài xem một chút ?”

 

Lục Kiều sững , những lời hai tối qua bỗng hiện lên trong đầu. Cô thầm trong lòng, ngước mắt , định thần một lát, đôi mắt cô cong , bảo: “Được thôi.”

 

“Ni Ni, chị ngoài một lát, em trông Viên Viên nhé.”

 

Lục Kiều với Diệp Ni một tiếng, với lấy chiếc áo phao lông vũ dáng ngắn màu trắng giá ngoài cùng Cố Ngộ.

 

“Đội mũ , tuyết rơi , lạnh lắm.”

 

Xuống lầu, Cố Ngộ đội chiếc mũ áo của Lục Kiều lên đầu cho cô, kéo khóa chiếc áo mà cô còn kịp kéo lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-261.html.]

“Sợ em lạnh mà còn rủ em ngoài .” Lục Kiều để mặc xoay xở, hì hì một tiếng.

 

Cố Ngộ liếc cô, đưa tay nhéo nhẹ chiếc mũi tinh xảo của cô.

 

“Chẳng em xem tuyết ? Trận tuyết đầu tiên của năm nay, em bỏ lỡ ?”

 

Lục Kiều gạt tay xuống: “Thôi , xem đây? Chúng đang ở núi, lên nữa là tới đỉnh núi , chắc chắn sẽ lạnh hơn.”

 

“Trên xe nhé?”

 

Thực Cố Ngộ sợ cô lạnh. Hôn trời tuyết thì lãng mạn, nhưng thực tế thì lạnh buốt giá.

 

Lại là xe, Lục Kiều ngẫm nghĩ một lát, dường như phần lớn thời gian họ hôn đều là ở xe.

 

Lục Kiều thích lắm: “Xem tuyết thì xem ở ngoài trời chứ, ai xem xe.”

 

“Vậy em ?” Cố Ngộ mắt cô hỏi.

 

Đôi mắt Lục Kiều đảo quanh, thực chỗ luộc trứng suối nước nóng là nhất, nhưng bên đó dượng và qua , lúc nãy cả và chị Linh Gia cũng ngoài, những chỗ thể ở quanh đây chỉ vài nơi, thể họ về phía hang động .

 

Nghĩ thì chẳng còn chỗ nào cho họ nữa, cứ thế về thì cũng mất hứng.

 

“Sau nhà một rừng trúc, là chúng qua đó dạo một chút nhé?” Nghĩ một hồi, Lục Kiều đề nghị.

 

“Vừa xe của cũng đỗ ở đó, nếu lạnh quá thì xe .”

 

Cố Ngộ chỉ ở riêng với cô, ở cũng thành vấn đề, gật đầu: “Được.”

 

Phía nhà xa, vài bước là tới.

 

Rừng trúc ở đây yên tĩnh, mặt đất lá khô lẫn với tuyết, giẫm lên thể thấy tiếng loẹt xoẹt.

 

“Em , lúc nãy cả và chị Linh Gia ngoài, em cảm thấy họ chắc chắn hy vọng.”

 

Hai nắm tay lặng lẽ dạo bước, Lục Kiều nhớ đến chuyện của Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia, trong lòng vui mừng, kìm chia sẻ với Cố Ngộ.

 

Cố Ngộ từ lâu, nhưng thấy vẻ rạng rỡ mặt Lục Kiều, chỉ giả vờ như : “Xem , thế thì em thể yên tâm .”

 

, lúc em còn lo cho cả, sợ sống độc cả đời...”

 

Thêm một chữ “”, Lục Kiều tự thấy lỡ lời, cô vội c.ắ.n lưỡi .

 

Cũng may Cố Ngộ nhận . Tuyết lớn, kéo Lục Kiều đến một bụi trúc xanh để trú, bảo: “Anh cũng một tin với em.”

 

“Chuyện gì ạ?” Lục Kiều ngước mắt .

 

Cố Ngộ , tạm thời , đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô. Chỉ một lát thôi mà gò má cô gió thổi lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay nóng. Lục Kiều kìm áp mặt khẽ cọ cọ lòng bàn tay , hỏi : “Nói mau , là chuyện gì?”

 

“Anh Diệp , bảo chọn ngày lành, ăn Tết qua nhà thương lượng chuyện hôn sự!”

 

Cố Ngộ với giọng mang theo ý , giây tiếp theo sải cánh tay dài ôm Lục Kiều lòng, hôn nhẹ lên môi cô, ghé sát tai cô thì thầm một câu: “Kiều Kiều, thể cưới em , chẳng bao lâu nữa chúng sẽ một gia đình!”

 

Gia đình, một nơi mà cứ nghĩ đến là thấy lòng rạo rực, nhất là gia đình của và cô.

 

Lòng Cố Ngộ nóng bỏng, cô một cái, bàn tay lớn dời gáy, một nữa ngậm lấy đôi môi cô.

 

Anh bắt đầu một nụ hôn sâu nóng bỏng và đầy nồng nhiệt.

 

 

Loading...