Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãi cho đến khi Diệp Quân Sơn chịu nổi nóng của suối nước nóng nữa, lên bờ, hai vẫn . Cố Tề bèn gợi ý: “Chú Diệp, phía mắt suối thể luộc trứng, bên cạnh còn đồ nướng nữa, là chúng qua đó chút , cháu cũng đầu mấy chuyện .”

 

Diệp Quân Sơn quý Cố Tề, hai đều là những tay cờ thấp như , Cố Tề còn hứng thú với chuyện lính của ông, chí đồng đạo hợp, ông sảng khoái đồng ý ngay: “Được thôi, dù cũng tắm hòm hòm .”

 

“Con cũng !”

 

Tắm suối nước nóng thì thoải mái thật, nhưng ngâm lâu quá cũng dễ chịu, bơi lội, Diệp Tiểu Tuấn cũng yên nữa, giơ tay một tiếng cũng dậy.

 

“Được, hết .”

 

Diệp Quân Sơn lên bờ lấy khăn lau khô , mặc quần áo đáp lời, hỏi Diệp Lĩnh và Cố Ngộ còn dậy: “Hai đứa ?”

 

Diệp Lĩnh đây theo Diệp Quân Sơn sống mười mấy năm đảo mới về, những chuyện của ba đều cả, quá nhiều nên thấy hứng thú lắm.

 

Hơn nữa chân vết sẹo, mắt cá chân nối nhầm xương trông khác hẳn so với bình thường. Trước khi xuống nước, cởi quần mới xuống. Bây giờ lên bờ, vết thương chân chắc chắn sẽ lộ , vả thể bằng một chân để mặc quần. cũng mất hứng, bèn :

 

“Mọi cứ , lát nữa con qua , con ngâm thêm chút nữa.”

 

Cố Ngộ liếc một cái, cũng với Diệp Quân Sơn: “Chú, cứ , cháu cũng chờ một chút.”

 

Diệp Quân Sơn con trai lớn, Cố Ngộ, ông nghĩ đến chuyện gì, đáp một tiếng: “Được.” Rồi cùng Cố Tề và Diệp Tiểu Tuấn ngoài.

 

“Sao theo ngoài ? Ba coi như là nhạc phụ tương lai của đấy, theo sợ ông giận ?”

 

Đoàn Diệp Quân Sơn , Diệp Lĩnh thấy Cố Ngộ mãi chịu dậy, bèn nhịn .

 

Cố Ngộ , : “Chú Diệp nhỏ mọn thế , ở bầu bạn với vợ cũng mà.”

 

“...”

 

Lần đầu tiên Diệp Lĩnh thấy Cố Ngộ thiếu tinh tế đến thế. Nước suối nước nóng ngâm lâu sẽ thấy khát, cũng thấy ch.óng mặt, khó chịu. Lúc nãy họ đều lên bờ uống nước, chỉ là cố chấp cử động.

 

Lúc khát, thấy thoải mái, dịch chuyển cái chân đang giấu chân , kìm nén sự mất kiên nhẫn :

 

cần, mau dậy ngoài , lâu như , thấy ch.óng mặt !”

 

Cố Ngộ lúc , nghiêm túc :

 

“Anh cứ kéo dài mãi rõ với đồng chí Nguyễn đó, là vì cái chân của ?”

 

Ánh mắt Cố Ngộ từ đầu đến cuối hề xuống nước lấy một , nhưng sắc mặt Diệp Lĩnh lập tức cứng đờ.

 

“Không hiểu đang gì cả!” Diệp Lĩnh một tiếng với gương mặt đanh , phắt một cái dậy lên bờ.

 

Cố Ngộ để tâm đến thái độ của Diệp Lĩnh, cũng đầu , tiếng loẹt xoẹt phía , trầm ngâm một lát :

 

“Đều là đàn ông với , đều hiểu cả, cần như .”

 

nghĩ thể thử rõ với , cứ kéo dài mãi thế cũng cách. Hôm nay đón lên đây , thì cũng nên một lời giải thích.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-259.html.]

Cố Ngộ để xem trò của Diệp Lĩnh.

 

Ban đầu nghĩ Diệp Lĩnh chậm chạp, đẩy một cái thì chắc chắn sẽ hành động. qua thời gian gần đây Lục Kiều thường xuyên nhắc đến Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia, phát hiện điểm bất thường.

 

Đàn ông hiểu đàn ông hơn, dù là chậm chạp đến , đối diện với thích, cũng sẽ nhịn . Nghe Lục Kiều kể về thái độ của Diệp Lĩnh đối với Nguyễn Linh Gia, rõ ràng là thích , nhưng cứ mãi hành động, chứng tỏ điều lo ngại.

 

Hiện giờ sự nghiệp của Diệp Lĩnh tệ, căn nhà ở phố đồ nội thất cũng mua , phương diện đều định, còn thể lo ngại điều gì nữa.

 

Chỉ thể là cái chân của .

 

Lúc tắm suối nước nóng, Cố Ngộ nhận thấy Diệp Lĩnh tắm rửa hồ đầu tiên, còn giấu cái chân thương , điều đó khẳng định phán đoán của .

 

Đã , mà Lục Kiều quan tâm đến trai nhất, lo lắng cho hôn sự của , Cố Ngộ thể quản.

 

“Một cái chân thể đại diện cho điều gì cả, Diệp, bây giờ hề kém cỏi.”

 

Có lẽ là do phiền lòng, cũng lẽ vì chân còn ướt, Diệp Lĩnh thấy mặc quần vất vả. Nghe thấy câu , dừng động tác tay , tựa vách đá lưng, tay ấn lên cái chân vì thương mà thể vững một , lạnh một tiếng:

 

“Một cái chân đại diện cho điều gì, thì nhẹ nhàng lắm, què .”

 

Từ khi chân thương, Diệp Lĩnh vẫn luôn đè nén bản . Suốt năm năm trời, ở xưởng đồ nội thất, để mặc chèn ép, bào mòn, đ.á.n.h mất chính ban đầu.

 

Lục Kiều kéo khỏi xưởng đồ nội thất, giúp sống một nửa, nhưng điều đó chỉ khơi dậy ý chí phấn đấu trong công việc, còn bóng ma trong tình cảm của thì vẫn hề tiêu tan.

 

Mỗi khi thấy vết sẹo dữ tợn chân, hình dạng dị dạng của nó, nhớ đến câu từng :

 

“Mỗi thấy cái chân thương của , em đều thấy buồn nôn, em thực sự cách nào chấp nhận đàn ông tương lai của là một kẻ què, xin , , nhưng chúng thể nào nữa .”

 

Anh cứ ngỡ quên, nhưng khi xác định rõ lòng , mặt Nguyễn Linh Gia, khi mấy định bày tỏ lòng với Nguyễn Linh Gia, những lời đó dường như vang lên bên tai như mới ngày hôm qua .

 

Buồn nôn, kẻ què.

 

Bây giờ còn nhớ rõ khuôn mặt của câu đó, nhưng giọng mang theo sự áy náy và nghẹn ngào đó, khó quên.

 

“Một cái chân đại diện cho điều gì, nhưng nó khiến mất cơ hội vươn lên cạnh tranh, mài mòn phí hoài năm năm thanh xuân, vị hôn thê từng chủ động theo đuổi , từng nồng nhiệt như lửa cũng bỏ chạy theo khác ...”

 

Diệp Lĩnh như đang lẩm bẩm một , dường như đang trả lời Cố Ngộ.

 

Cố Ngộ im lặng, từng trải qua nên quả thực tư cách để .

 

“Đó chỉ là do gặp đúng thôi.” Một lúc lâu , Cố Ngộ mới lên tiếng.

 

“Hôm nay tắm suối nước nóng, tụ tập đa phần đều là nhà chúng , đồng chí đó vẫn bằng lòng cùng lên đây, nên lòng thế nào.”

 

“Cô tình trạng của , mà vẫn bằng lòng, chứng tỏ cô để tâm.”

 

Ngâm trong hồ lâu quá, ít nhiều cũng chịu nổi, Cố Ngộ dậy, nhưng lên bờ mà vẫn lưng , nghĩ một chút, :

 

“Gặp đúng quan trọng, đời nhiều thể cùng hưởng lạc nhưng thể cùng chịu khổ, cũng thể cùng chịu khổ.”

 

 

Loading...