Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 255
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:13:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau bạn gái ăn nhiều cơm hơn , thế thì nhẹ quá, em xem nhấc bổng lên dễ dàng thế nào .”
Lục Kiều phục: “Cân nặng của em thì ? Là dáng em ?”
“Đâu !”
Cố Ngộ vội vàng đáp một câu, quá rõ dáng cô thế nào , chỗ nào cần thịt thì thịt, chỗ nào cần gầy thì gầy, mềm mại, như xương .
“Em thế nào cũng đều cả.” Cố Ngộ nghĩ ngợi bổ sung thêm một câu.
“Nghe còn !”
Lục Kiều hừ một tiếng. Gió bên ngoài thổi mạnh, lạnh hơn trong xe, cô dứt khoát bò hẳn lên lưng , vùi mặt cổ .
“Gió bên ngoài to quá, nhưng mùa đông năm nay vẫn tuyết rơi nhỉ? Hay là sẽ rơi tuyết nữa?”
“Dự báo thời tiết hai ngày nữa sẽ tuyết.” Cố Ngộ đưa một tay đóng cửa xe, cõng cô về phía con ngõ trả lời cô.
Dự báo thời tiết lúc vẫn chuẩn xác như đời , xem cũng mà xem cũng chẳng , Lục Kiều cũng chỉ thỉnh thoảng mới xem, cô thuận miệng :
“Cái đó chắc , dự báo thời tiết từ nửa tháng sẽ tuyết rơi , mà cũng thấy .”
“Sẽ rơi thôi, Dư Ký mấy năm nay đều tuyết rơi mà, năm tuyết đầu mùa rơi dày quá gối luôn chứ.”
Cố Ngộ đáp , hỏi cô: “Muốn ngắm tuyết ?”
“Cũng hẳn là lắm, chỉ là mùa đông mà tuyết cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.”
Lục Kiều trả lời, cô khá thích cảm giác cả thế giới trắng xóa mùa đông. Trong đầu hiện cảnh tượng cô và đàn ông hôn trong tuyết ở kiếp , mặt cô kìm lộ nụ ngọt ngào. Ngay đó, đôi mắt cô khẽ chuyển động, ghé sát tai một câu:
“Không cảm giác hôn trong ngày tuyết rơi sẽ như thế nào nhỉ.”
Hôn trong ngày tuyết rơi ?
Lòng Cố Ngộ khẽ động, thản nhiên : “Ngày mai gọi điện đến cục khí tượng hỏi xem .”
“Phụt, ha ha!”
Lục Kiều chọc , cô như chỉ là xem phản ứng của thế nào, ngờ nghiêm túc một câu như .
“Anh định em c.h.ế.t đấy , em đang đùa với thôi!”
Cố Ngộ lọt tai , khẽ đáp một tiếng: “Ừm, nhưng mà thử một chút cũng mà.”
“...”
Không hiểu thể giữ vẻ mặt đổi sắc, thản nhiên chuyện như , Lục Kiều ngược trả lời thế nào, một lúc lâu mới khẽ một tiếng: “Được thôi, mà hỏi ...”
Vốn dĩ đang ở đầu ngõ, vài câu là đến cửa nhà , ngẩng đầu lên thì thấy ở cửa nhà Diệp Lĩnh đang cầm chìa khóa mở cổng viện. Dưới chân đặt hai thùng đồ, rõ ràng là mới về.
Ở đối diện nhà một điểm là dễ đụng mặt .
Cố Ngộ đếm xuể đây là thứ bao nhiêu Diệp Lĩnh bắt gặp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-255.html.]
“Anh Diệp.” Bước chân Cố Ngộ khựng nhưng đặt Lục Kiều xuống.
“Anh cả?”
Lục Kiều thấy tiếng, theo bản năng ngẩng đầu lên, chú ý thấy động tác mở khóa của Diệp Lĩnh và những thứ chân , cô ngạc nhiên: “Anh về ?”
Nhớ tới xe của họ đỗ ngay đầu ngõ, nếu Diệp Lĩnh về thì thể thấy họ, nhưng lúc đó họ lẽ chú ý ngoài xe, mặt Lục Kiều lập tức xuất hiện vẻ tự nhiên.
Diệp Lĩnh em rể tương lai đang cõng mà chịu đặt xuống, cô em gái cũng nhận thức việc nên lập tức xuống khỏi lưng đàn ông, trong lòng thực sự chút đưa tay day trán vì bất lực.
Anh trở về khi kiểm tra xong bài tập của hai đứa nhỏ, thì một đồng nghiệp cũ ở nhà máy đồ gia dụng đột nhiên gọi điện tìm , là đồng nghiệp ở nhà máy oan, khi chuyện họ hiểu lầm thì trong lòng cảm thấy áy náy. Sắp tết , góp tiền chuẩn cho một phần quà tết, đó việc qua đây nên mang tới luôn.
Người đặc biệt ngóng địa chỉ tìm tới tận nơi, thể gặp.
Vả chỉ thù với kẻ họ Phùng thôi, gã họ Phùng cũng vì đấu đá nội bộ với giám đốc mới mà chớp thời cơ tống tù , cần thiết khiến quan hệ với các đồng nghiệp cũ trở nên quá căng thẳng. Anh với hai đứa nhỏ đang chuẩn ngủ một tiếng quán đồ nướng vỉa hè gặp .
Lúc ôm đồ trở về thì thấy xe của Cố Ngộ đỗ ở đầu ngõ, tưởng hai xuống xe về nhà , kết quả phát hiện chiếc xe đang lắc lư nhẹ...
Sau đó ôm đồ qua mặt hai , hai hôn say đắm, đều rạp xuống ghế , cũng chẳng ai chú ý ngoài xe.
Lúc đầu còn ngăn cản hai , để họ kết hôn muộn một chút.
Bây giờ xem kết hôn sớm vẫn hơn, dù cũng còn hơn là bụng to khi cưới.
bây giờ là lúc chuyện .
“Đồng nghiệp cũ tặng ít quà tết, ngoài lấy một chút.” Diệp Lĩnh cố gắng trả lời một câu thản nhiên, đẩy cửa .
“Ngày mai vẫn nên nhanh ch.óng thu xếp thỏa chuyện của cả và đồng chí Nguyễn thôi.” Nhìn bóng cửa, Cố Ngộ một câu như .
Cứ kết hôn sớm hết , mỗi đều bắt gặp sự ân ái của đối phương nhiều thì lẽ sẽ thấy ngượng ngùng nữa.
Lục Kiều: “...”
—
Ngày hôm ban ngày coi là một ngày nắng ráo, chỉ là gió vẫn còn lớn.
Vì đó chốt xong thời gian, nên ba giờ chiều ngày hôm , Biên Lệ Phương, Diệp Quân Sơn cùng Thường Khánh Phương từ khu tập thể công nhân viên bên tới đây.
Họ tới , Lục Kiều dứt khoát để Diệp Lĩnh cũng nữa, đón Nguyễn Linh Gia hôm nay nghỉ cùng với đứa cháu gái nghỉ đông của cô , tìm một chỗ cùng ăn một bữa tối sớm. Ăn xong cơm mỗi về thu dọn đồ đạc, do Cố Ngộ và Cố Tề lái xe đưa về phía Tây Sơn.
Dư Ký hai năm nay luôn hưởng ứng lời kêu gọi trở thành thành phố du lịch của tỉnh, phía Tây Sơn mới nửa năm mà xây dựng . Bây giờ Tây Sơn chỉ nổi tiếng với những ngôi chùa mà còn cả những hang động suối nước nóng bên cạnh.
Sắp tết nên khu nghỉ dưỡng suối nước nóng vẫn ngớt , họ đông , để tránh việc chơi thoải mái, Cố Ngộ liên hệ và bỏ một tiền nhỏ để bao trọn chỗ trong một ngày.
Lúc khu nghỉ dưỡng suối nước nóng vẫn nhiều kiểu cách như đời , kiểu như suối nước nóng riêng trong sân, suối nước nóng riêng trong biệt thự, suối nước nóng riêng ngoài ban công.
Ở đây chỉ vài hang động lớn, bố trí mấy hồ tắm, thể chia khu vực nam nữ riêng biệt, và một hồ tắm chung tham khảo theo kiểu Nhật. Đồ ăn chuẩn cũng phong phú lắm, chỉ đồ nướng, trái cây, nước nóng, nước ngọt.
Lục Kiều cùng Biên Lệ Phương, Thường Khánh Phương, Nguyễn Linh Gia, Diệp Ni bọn họ về phía khu tắm nữ, Cố Ngộ, Diệp Quân Sơn, Diệp Lĩnh, Cố Tề bọn họ thì tắm ở khu nam.