Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Ngộ cha qua đời vì việc quá sức, nhưng lúc đó còn quá nhỏ, tình hình cụ thể đều là khác kể . Câu "cha c.h.ế.t thế nào" của Lý Liên chỉ rõ rằng cái c.h.ế.t của cha Cố Ngộ ẩn tình khác. Làm con, dù cha đó dành cho tình yêu quá sâu đậm, nhưng cũng từng nhận một phần tình thương, luôn rõ ngọn ngành.

 

Lục Kiều siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, hít nhẹ một , đầu Cố Ngộ: “Xe đang đỗ ở cửa, một chuyến cũng nhanh thôi.”

 

Cố Ngộ bắt gặp ánh mắt của Lục Kiều, đôi mắt nước của cô tĩnh lặng, giống như một viên đá định tâm mang sự an ủi, cô cùng đối mặt với tất cả.

 

Ban đầu Cố Ngộ định tự gặp Lý Liên, trong thâm tâm Lục Kiều thấy Lý Liên – phụ nữ lạnh lùng ích kỷ, trong lòng chỉ bản và đầy rẫy toan tính đó, cảm thấy hổ thẹn.

 

đôi mắt , thấy chẳng gì to tát, chẳng qua chỉ là một chuyến thôi.

 

“Được, lấy xe.” Cố Ngộ bóp nhẹ tay Lục Kiều trong lòng bàn tay, cuối cùng khẽ đáp.

 

Từ đây đến phía Nam thành phố lái xe mất nửa tiếng. Vì Quý Thanh Thanh xe nên bầu khí suốt dọc đường khá ngột ngạt.

 

Quý Thanh Thanh cả và chị dâu đều thích , thậm chí vì chuyện của mà còn chán ghét cô , trong lòng cô buồn, cộng thêm việc tâm trạng Cố Ngộ nên suốt quãng đường cô hề mở miệng câu nào.

 

Khi đến con hẻm nhỏ ở phía Nam thành phố, mới bốn giờ chiều, cửa nhà kể từ khi Quý Thanh Thanh rời vẫn đóng , chỉ khép hờ. Có vẻ như bà chắc chắn Cố Ngộ sẽ đến.

 

Cửa mở , trong nhà bật đèn, chỉ một chiếc tivi đen trắng đang mở. Bên ngoài trời sầm tối, ánh sáng mờ ảo. Lý Liên đang ghế sofa, bà ở nhà mặc áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len cổ cao màu xanh sương mù bằng lông thỏ, bên là một chiếc váy mùa đông dày, vai khoác một chiếc khăn len màu trắng sữa.

 

Người phụ nữ nhiều năm việc nặng nhọc yêu bản nên bảo dưỡng . Đã ngoài bốn mươi nhưng trông bà chỉ như mới ngoài ba mươi, khuôn mặt trái xoan, da trắng, tóc xoăn giống Quý Thanh Thanh. Quý Thanh Thanh trông đáng yêu, còn bà trông tràn đầy nét quyến rũ của phụ nữ. Bà lẽ là đại mỹ nhân, nhưng một khí chất dịu dàng khiến che chở.

 

Ở một mức độ nào đó, Lý Liên giống với phụ nữ Giải Ngọc Hương của Lục Chính Hải, họ là cùng một loại . Điểm khác biệt là Lý Liên , còn Giải Ngọc Hương sẽ treo cho một cái vỏ bọc.

 

Kiếp Lục Kiều cũng từng gặp Lý Liên một , lúc đó bà ngoài năm mươi tuổi và kết hôn với chồng thứ tư.

 

Người bà lấy là một ông lão ngoài bảy mươi, Thượng Hải. Hai quen khi ông lão từ Thượng Hải đến Dư Ký chơi. Ông hơn bà hai mươi tuổi nhưng tiền.

 

Sau chồng thứ tư c.h.ế.t, đám con cái của ông đuổi bà khỏi nhà, bà kiện tụng với họ, chia một khoản di sản về Dư Ký dưỡng già.

 

Lý Liên dường như minh chứng cho câu : Phụ nữ chỉ cần đủ ác, đủ nhẫn tâm với bản thì mới thể sống .

 

“Đến .”

 

Thấy cửa phòng mở, Lý Liên dậy tắt tivi, thản nhiên một tiếng, dường như sực nhớ điều gì, bà gọi Quý Thanh Thanh:

 

“Thanh Thanh, con xuống lầu xem, nếu Tiểu Binh về thì con dắt nó chơi quanh đây một lát.”

 

Quý Thanh Thanh Cố Ngộ và Lục Kiều, thấy hai thèm , trong lòng cô chút thất vọng, đáp một tiếng đóng cửa phòng ngoài.

 

“Ngồi ?”

 

Sau khi Quý Thanh Thanh ngoài, Lý Liên kéo chiếc khăn len vai, một tiếng xuống phía sofa đối diện cửa phòng.

 

Cố Ngộ và Lục Kiều đều nhúc nhích, bà cũng để tâm, chỉ đưa mắt Lục Kiều mỉm :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-235.html.]

“Đây là đối tượng con tìm ? Mắt của con quả thực tệ.”

 

Lý Liên thể hiện như một bậc tiền bối dịu dàng và hiền hậu hết mực. Lục Kiều hề ngạc nhiên, bởi vì kiếp khi họ gặp , Lý Liên cũng tỏ như chuyện gì xảy , chào hỏi Cố Ngộ một cách hiền từ.

 

Lục Kiều ngạc nhiên, Cố Ngộ càng bất ngờ thái độ của Lý Liên, phụ nữ ngoại trừ vài kích động nên mới lộ nguyên hình, còn nay đều luôn giỏi giả vờ.

 

“Cha c.h.ế.t như thế nào?” Cố Ngộ thẳng vấn đề, lạnh lùng hỏi.

 

“Đừng vội, sẽ cho con .”

 

Lý Liên mỉm nhàn nhạt: “ nghĩ hiện tại chuyện của Dư Tuệ Lệ đối với con quan trọng hơn một chút.”

 

Dường như thể trông chờ việc Cố Ngộ lên tiếng gì, Lý Liên tự vận động kể lể.

 

“Thực đây định giới thiệu con bé đó cho hai đứa quen. Gia đình con bé , công việc cũng coi như đàng hoàng, chung tình với con. Chỉ là ngờ con tìm đối tượng .”

 

“Con cũng đừng thấy con bé tặng đồ mà nhận là đúng. Con xem môi trường đang ở , nghèo thì hèn mà, lúc đó con bé tặng đồ với phận bạn của Thanh Thanh, đương nhiên thể từ chối.”

 

“Tất nhiên, những điều để con trả nợ giúp . Thực dù con đến, cũng cách đối phó với con bé.”

 

“Sở dĩ gọi con đến là vì con và của con bé là Trương Diệu Thiên thù oán, hiện tại con đang một cơ hội như ...”

 

Dường như nhận thấy Cố Ngộ mất kiên nhẫn, Lý Liên dừng một chút: “Con Dư Tuệ Lệ, con bé dính ma túy ?”

 

Lời của Lý Liên thốt , Lục Kiều là đầu tiên kinh ngạc. Bàn tay cô và Cố Ngộ đang nắm c.h.ặ.t lấy siết , cô cũng theo bản năng về phía Cố Ngộ.

 

Trong mắt Cố Ngộ cũng chút d.a.o động, Lý Liên: “Sao bà ?”

 

Lý Liên mỉm : “ đương nhiên cách của ...”

 

Thấy ánh mắt Cố Ngộ lạnh lùng chằm chằm , nụ khóe môi bà thu , suy nghĩ một chút vẫn thật:

 

“Trước đây thường xuyên đến vũ trường khiêu vũ, quen vài bạn nhảy. Trên bọn họ mùi chua loét, là mùi t.h.u.ố.c lá hôi xì. vô tình phát hiện bọn họ đang đụng thứ đó nên đến đó nữa.”

 

“Dư Tuệ Lệ đến gặp vài , ngửi thấy mùi tương tự con bé, hôm nay cũng ngửi thấy.”

 

Mũi Lý Liên nhạy bén, càng nhạy cảm hơn với những mùi kích thích. Mùi Dư Tuệ Lệ nặng nhưng bà vẫn ngửi thấy.

 

Cũng chính vì ngửi thấy nên bà mới giới thiệu con bé cho Cố Ngộ nữa.

 

Người sớm muộn gì cũng xảy chuyện thì giá trị lợi dụng.

 

Lý Liên liếc Cố Ngộ, thấy sắc mặt hề đổi chút nào. Chuyện mà bà vốn dĩ nắm chắc bấy lâu nay đột nhiên trở nên m.ô.n.g lung, bàn tay bà nắm chiếc khăn choàng dần siết c.h.ặ.t . Suy tính một lát, bà :

 

“Dù nữa con cũng là con trai , thể để con cưới một phụ nữ như về hại .”

 

 

Loading...