Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Trả cho nó?"

 

Lý Liên lạnh một tiếng, bà Quý Thanh Thanh: "Mày là đứa con gái duy nhất của tao, chẳng giống tao chút nào thế hả?"

 

"Mày bao giờ thấy thứ gì túi tao mà tao nhả ?"

 

"Vả , tao trả thì lấy cái gì mà trả? Mày tưởng đồ ăn thức uống của các dạo từ ? Bố thằng Đồng bao lâu mang tiền về nhà, mày ?"

 

"Còn cả mày nữa, tự mày xem, một tháng mày xin nghỉ đền tiền, còn mấy đồng sinh hoạt phí mang về?"

 

"Con..." Quý Thanh Thanh cũng ngốc, cô cố gắng , nhưng việc tính toán sổ sách thực sự .

 

"Tháng con sẽ tìm quản lý xin điều chuyển vị trí công tác. Sang kho hậu cần sắp xếp hàng hóa, như sẽ đền tiền nữa. Mẹ ơi, con sẽ cố gắng mang tiền về."

 

Quý Thanh Thanh cứ ngỡ lời Lý Liên sẽ vui mừng, nào ngờ sắc mặt bà đột nhiên trở nên khó coi:

 

"Không ! Mày tưởng tao vất vả lắm mới tống mày cửa hàng bách hóa việc để gì? Công việc ở đó vẻ vang! Mày mấy tuổi ? Nhiệm vụ hiện tại của mày là kiếm tiền ?"

 

"Không , tao bao giờ hy vọng việc mày kiếm tiền cả, mà là gả cho một đối tượng !"

 

"Tao sắp xếp cho mày , đợi sinh nhật mày qua sẽ đến xem mắt. Những xem mắt mày phá hỏng hết cả , tao chấp nhặt mày. Lần là do tao vất vả lắm mới nhắm đấy, nếu mày còn phá hỏng nữa thì xem tao trị mày thế nào!"

 

Môi Quý Thanh Thanh mấp máy định gì đó, nhưng thấy sắc mặt lạnh lùng của Lý Liên, cô dám lên tiếng.

 

"Vậy bây giờ con tìm cả ? hiện giờ cả căn bản thèm đoái hoài đến con, sinh nhật con chắc chắn cũng quản ."

 

Quý Thanh Thanh ngập ngừng . Cô cả ghét , cô cũng xuất hiện mặt cả để rước thêm sự chán ghét nữa. còn thì đây.

 

Quý Thanh Thanh nhớ vẻ mặt đáng sợ của Dư Huệ Lệ mà thấy qua khe cửa đó, tự chủ mà rùng một cái.

 

"Mẹ ơi, là con..."

 

"Nó sẽ quản thôi." Lý Liên ngắt lời Quý Thanh Thanh, khẳng định chắc nịch.

 

"Bây giờ mày tìm nó, hỏi nó xem bố nó c.h.ế.t như thế nào . Còn cả việc nó báo thù chuyện Trương Diệu Thiên hại nó năm xưa, thoát khỏi sự bám riết của Dư Huệ Lệ . Nếu thì đến gặp tao."

 

"Cái gì cơ?"

 

Quý Thanh Thanh sững : "Bố của cả..."

 

Quý Thanh Thanh bố của cả chính là chồng đầu tiên của , nhưng chẳng ông bệnh c.h.ế.t ?

 

Tâm trạng Lý Liên đột nhiên tệ, vẻ mặt bà ngày càng thiếu kiên nhẫn.

 

"Đừng hỏi nhiều thế, nhiều lợi gì cho mày . Mày cứ với nó như thế là ."

 

"Bây giờ luôn ạ?" Quý Thanh Thanh sắc mặt trầm xuống của Lý Liên, ngơ ngác hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-232.html.]

 

"Chứ còn nữa? Mày còn đợi đến tối ? Mày còn mấy ngày nữa là sinh nhật? Hậu thế, hôm nay mày tìm thấy thì ngày mai mày tiếp tục tìm! Nếu mày thấy tao bóc lịch ?"

 

"Không ạ." Quý Thanh Thanh chút do dự lắc đầu.

 

"Vậy thì còn mau !" Lý Liên thấy bộ dạng ngây ngô ngốc nghếch của Quý Thanh Thanh là thấy phiền lòng, bà nhịn mà quát lên một tiếng.

 

"Vâng ạ." Lý Liên nổi giận, Quý Thanh Thanh dám . Cô Lý Liên một cái, chạy phòng lấy túi vải của vội vàng khỏi cửa.

 

——

 

Rời khỏi căn biệt thự nhỏ cùng Cố Ngộ là nửa buổi chiều. Sau một buổi chiều quấn quýt trong căn nhà sửa sang xong, tóc tai Lục Kiều rối bời, quần áo cũng xộc xệch hết cả. Áo khoác sớm vứt sang một bên, chiếc áo len mỏng bên trong kéo giãn biến dạng, chiếc áo lót nhỏ cũng cởi khuy.

 

May mà quần áo mùa đông nhiều, áo khoác chỉ dính chút bụi, khoác áo thể che giấu sự cuồng nhiệt đó.

 

Chỉ là lên xe , Lục Kiều mới bắt đầu cảm thấy tự nhiên. Sự bực bội và hổ lúc càng gia tăng theo gian chật hẹp khép kín. Cô cho Cố Ngộ nắm tay, cũng lời nào. Cố Ngộ cô đang hổ vì chuyện nên cũng phiền. Anh định gì đó với cô nhưng Lục Kiều mặt , còn như đà điểu bịt tai , thu ghế phụ, hiếm khi nổi chút tính khí tiểu thư.

 

Dáng vẻ của cô khiến Cố Ngộ yêu thương. Anh nhấc tay lên, bàn tay rõ từng đốt xương của , bàn tay mới rửa sạch sẽ. Anh chẳng nghĩ đến điều gì mà nụ vương khóe môi càng đậm hơn.

 

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , còn đưa lên môi chạm nhẹ một cái. Anh dịu dàng cô một cái, rốt cuộc cũng chiều theo ý cô, khởi động xe .

 

Anh theo ý cô là chuyện nữa, nhưng sự bực bội trong lòng Lục Kiều vẫn tan , ngược còn tăng thêm. Cô vân vê đầu ngón tay, nhịn liếc mắt trộm . Thấy khóe môi Cố Ngộ vẫn luôn vương nụ , ý vị của nụ đó, nhưng cô nhớ rõ nụ đó bắt đầu xuất hiện từ lúc rút bàn tay đầy nước .

 

Mặt Lục Kiều bỗng chốc nóng bừng lên, sắc đỏ lan rộng, là vì giận vì thẹn: "Anh cái gì mà !"

 

"Hửm? Anh ?"

 

Cố Ngộ đang lái xe, nhưng đầu óc đang lơ lửng nơi nào đó, nghĩ về sự ngọt ngào của cô. Vốn dĩ rửa tay , giống như bộ quần áo mặc lúc nhảy tối hôm đó, hiện giờ vẫn cất giữ cẩn thận trong một ngăn kéo trong tủ của .

 

tình hình lúc đó, nếu rửa tay thì e là cô sẽ hổ đến c.h.ế.t mất.

 

Trong lòng dấy lên một chút nuối tiếc nhàn nhạt, nhưng khi trong đầu hiện lên hình ảnh lúc cô đang thẹn thùng với đôi mắt đẫm lệ, gương mặt đỏ bừng, đưa tay che mặt, tim rộn ràng một trận. Nụ nơi khóe môi tự chủ mà nhếch lên, xu hướng kìm nén . Khi định thần , đầu Lục Kiều, thấy cô đang chằm chằm, giận đến mức sắp nghiến răng đến nơi, bàn tay đặt vô lăng của vô thức đưa lên sờ sờ khóe môi, dùng sức mím môi một cái, nén nụ xuống.

 

"Anh ."

 

Cố Ngộ dám chọc giận cô, lỡ như cho chạm nữa thì . Anh vội vàng đáp một tiếng, nghĩ chuyện gì đó liền vội tiếp: "Chẳng em rủ dì Biên và Tây Sơn ? Bây giờ thể gọi điện thoại , để họ thu dọn đồ đạc , chúng về lấy ít đồ thể đón họ."

 

"Còn cả chỗ Diệp nữa, vị tiểu thư họ Nguyễn em thông báo một tiếng ?"

 

" , Tiểu Tuấn và Ni Ni ?"

 

Một bao nhiêu chuyện, cuối cùng cũng chút tác dụng. Lục Kiều cũng nhớ đến việc chính sự, cô liếc một cái lấy chiếc điện thoại ở ngăn chứa đồ.

 

Cố Ngộ thấy khẽ thở phào nhẹ nhõm, chân âm thầm tăng tốc độ xe. Trên xe tiện dỗ dành , vẫn là nên về nhà sớm thì hơn.

 

Thời gian của Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia tương đối dễ sắp xếp, Lục Kiều gọi điện cho phía Biên Lệ Phương .

 

 

Loading...