Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 225
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh đây là đang định cầu hôn cô ?
Nhảy thẳng qua đính hôn luôn?
Vậy cô nên đồng ý ?
Thực những ngày qua họ mật nhiều, nhưng nào cũng vẻ như phanh .
Hơn nữa hai càng mật thì kỹ thuật hôn của càng điêu luyện, cô nghĩ đến kiếp lúc hai điên cuồng còn nhiều hơn, trong lòng cũng càng thêm ngứa ngáy, khát khao.
Cô cũng chút nhịn .
Kết hôn sớm cũng là chuyện gì , điều phía dì cả......
Ông cả chậm chạp , thời gian với phía chị Linh Gia dường như cũng tiến triển gì.
"Anh,"
Lòng bàn tay Lục Kiều đột nhiên rịn một lớp mồ hôi mỏng, cô ngẩng đầu Cố Ngộ, hỏi với vẻ chắc chắn: "Anh đây là định cầu hôn em ?"
"Anh cầu xin em một danh phận." Cố Ngộ thẳng thắn.
Chỗ mua từ tháng , vốn dĩ định trang trí chỗ , đó nhờ tìm cô đặt một đơn hàng thiết kế, nhờ cô giúp trang trí cho , chuẩn hoa tươi, nhẫn theo yêu cầu của cô để cầu hôn cô.
hôm nay Viên Cảnh dám đến phiền cô, nhịn nữa .
Cô Viên Cảnh là vì Viên thị gia nhập ngành nội thất mới tìm cô, nhưng , đàn ông hiểu đàn ông nhất, sự thèm của Viên Cảnh đối với cô thấy rõ ràng. Anh cũng tiếp xúc với cái tên khốn đó vài , tương đối hiểu , nếu ý đồ với cô thì dựa danh phận cô là đối tượng của , cũng sẽ đ.á.n.h chủ ý lên Diệp An.
Viên Cảnh sẽ bỏ qua, nhưng cô xuất sắc như , ngoài Viên Cảnh sẽ còn những kẻ khác nảy sinh ý đồ với cô.
Anh định đoạt với cô, cho dù chỉ là một danh phận bên ngoài .
Cố Ngộ mở chiếc túi đen lớn xách theo, từ bên trong lấy bó hoa hồng đỏ nhờ mua, từ trong túi quần móc hộp nhẫn lấy từ chỗ thợ cả về.
Anh mở hộp nhẫn , lấy chiếc nhẫn mặt ngọc bích bên trong , ngẩng mắt Lục Kiều chăm chú chân thành:
"Kiều Kiều, thích em, yêu em, sống bên em cả đời, mỗi tối ngủ thể thấy em, sáng sớm tỉnh dậy điều đầu tiên thấy chính là em."
"Hôn lễ em tổ chức lúc nào cũng , nhưng chiếc nhẫn , em nhận , nếu còn kẻ nào điều ngăn cản mặt em, em hãy đưa chiếc nhẫn tay cho xem."
"Để liêm sỉ là gì, đừng mơ tưởng kẻ thứ ba."
Chương 58 Danh nghĩa hôn phu đến thăm nhà
Anh cầu xin một danh phận.
Để liêm sỉ là gì, đừng mơ tưởng kẻ thứ ba.
"Phì."
Lục Kiều vốn dĩ đang căng thẳng căng thẳng, khi thấy Cố Ngộ lấy hoa và nhẫn cảm thấy tim như sắp nhảy ngoài, thấy hai câu đó cô nhịn mà bật thành tiếng.
"Anh định em c.h.ế.t mất. Kẻ thứ ba gì chứ? Anh ví von kiểu gì hả?"
"Người đàn ông nào mơ tưởng đến gần em thì trong mắt đều là kẻ thứ ba hết."
Cố Ngộ cảm thấy cách ví von của vấn đề gì, đáp một tiếng, mím c.h.ặ.t môi Lục Kiều: "Kiều Kiều, em đồng ý ?"
"Cho một danh phận, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-225.html.]
Lúc Cố Ngộ căng thẳng, cả đều căng cứng , khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt càng thêm nghiêm túc. Lục Kiều mắt , phát hiện còn căng thẳng hơn cả cô, những sự do dự căng thẳng trong lòng cô đột nhiên tan biến.
Tuy rằng màn cầu hôn của đến đột ngột, ngoài dự đoán, lời lẽ càng kỳ quặc, chút ghen tuông quá mức, là sự bộc phát tùy hứng khi sốt ruột, nhưng cũng thú vị.
Cô cảm thấy khá tươi mới, cũng chút mới lạ.
"Ừm....."
Lục Kiều bộ suy nghĩ chống cằm, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc : "Anh nghĩ kỹ ? Chỉ là một danh phận thôi ?"
"Lần cầu hôn ?"
"Có gì khác ?" Thần sắc Lục Kiều thoải mái, nhưng Cố Ngộ thì thoải mái nổi, cổ họng khô khốc, ánh mắt chằm chằm Lục Kiều hỏi cô.
Ánh mắt cô thật sự nhiệt tình, mang theo nhiệt độ thể nung chảy khác, lây nhiễm , cô đột nhiên cảm thấy gò má nóng lên, tim cũng một nữa đập thình thịch vô cùng nhanh.
"Dĩ nhiên là giống ."
Ngón tay Lục Kiều yên phận bấu véo loạn xạ, ánh mắt lệch sang bên cạnh, tránh cái thiêu đốt của , lẩm bẩm đáp một câu: "Cầu xin một danh phận thì chỉ cần nhận lấy chiếc nhẫn chuẩn đeo là ."
Lục Kiều liếc chiếc nhẫn Cố Ngộ chuẩn , chắc nghĩ cô thích ngọc bích nên chuẩn một chiếc nhẫn gần như là màu xanh đế vương, mặt ngọc lớn và căng tròn, dùng vàng ròng đế, bên cạnh đính những hạt kim cương li ti, trông còn đẳng cấp hơn cả những món cô trân tàng ở kiếp .
Lớn thế , cũng sợ cô đeo ngoài gặp kẻ cướp .
Lục Kiều thầm lẩm bẩm một tiếng, nhưng khóe môi tự chủ mà nhếch lên, cô chính là dung tục, thích những thứ cấp độ trân tàng như thế .
"Vậy nếu là cầu hôn," Lục Kiều mím mím đôi môi đang kìm nhếch lên, hắng giọng :
"Nếu là cầu hôn thì nhận chiếc nhẫn chính là đồng ý gả cho , thể gọi thím cùng đến nhà dạm hỏi bàn chuyện hôn sự ."
Bàn chuyện hôn sự.....
Lòng Cố Ngộ khẽ xao động, đây là điều hằng mong ước, Lục Kiều với ánh mắt càng thêm nhiệt tình, ngay đó hỏi cô:
"Vậy Kiều Kiều, nếu lúc là cầu hôn thì em sẽ đồng ý chứ?"
"Sẽ chứ?"
Câu hỏi trả lời thế nào đây.
Bảo cô đồng ý thì là hiển nhiên đây trở thành lời cầu hôn ?
Thế thì chẳng là hời cho quá .
Cô mới để cảm thấy cô là chuyện dễ dàng.
Vậy cô bảo là ?
Lục Kiều nghĩ đến phản ứng của đàn ông khi cô .
Đôi mắt đen như mực chỉ trong tích tắc sẽ ảm đạm xuống, khuôn mặt lạnh lùng hiện sự thất vọng và chán nản thể thấy rõ bằng mắt thường, giống như một chú ch.ó sói chủ nhân bỏ rơi.
Cũng chút đáng thương.....
"Đồng ý thì thế nào? Không đồng ý định thế nào?" Ánh mắt Lục Kiều đảo quanh tứ phía, trực tiếp đáp Cố Ngộ mà sang hỏi .
"Không đồng ý thì đợi đến khi em đồng ý mới thôi." Cố Ngộ chút do dự đáp.
"Đồng ý thì sẽ về tìm thím ngay, để thím tìm một mai mối, chuẩn đồ đạc lên tìm thím Biên bàn chuyện hôn sự, định ngày tổ chức hôn lễ của chúng , bàn bạc thời gian đăng ký, chúng lĩnh chứng, từ đó trở thành vợ chồng hợp pháp, đừng là nắm tay ngoài phố, cho dù là hôn ngoài phố thì khác cũng chẳng quản !"