Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"!"

 

Lục Kiều tin cho choáng váng: "Ý của là, khách sạn Dư Ký mà và cấp cùng vẫn tiến hành đấu thầu nội thất ?"

 

Cố Ngộ từng với Lục Kiều chuyện khách sạn Dư Ký khánh thành, nhưng cô tưởng bên đó thứ sắp xếp xong xuôi hết , cũng nghĩ đến việc hướng kênh tiêu thụ của Diệp An về phía đó.

 

Cố Ngộ gật đầu: "Chưa, đó định dùng nội thất Thành Nam, nhưng gần đây phía Thành Nam xảy chút chuyện, phó xưởng trưởng và chủ nhiệm phân xưởng phụ trách sản xuất đều bắt , hiện tại tỷ lệ sản phẩm sản xuất cao, chuyện liền gác ."

 

"Ồ ồ."

 

Nghe Cố Ngộ nhắc đến chuyện Thành Nam, trong mắt Lục Kiều khẽ loé lên một tia sáng, cô tình hình bên đó, dù chuyện cũng là do Diệp Lĩnh tranh thủ thời gian hội chợ , báo với cô một tiếng.

 

"Vậy khách sạn Dư Ký dự định đấu thầu công khai ?"

 

Cố Ngộ : "Bên em thể ăn đơn hàng thì cần đấu thầu công khai nữa."

 

Cổ phần của ở khách sạn Dư Ký quá nhiều, nhưng đủ để quyết định chuyện .

 

Anh mấy rõ ràng, nhưng Lục Kiều vẫn hiểu, cô khựng một lát, đó trêu chọc: "Bạn trai đây là định cửa cho em ?"

 

Vẻ mặt Cố Ngộ thản nhiên: "Đi cửa thì hẳn, nếu Diệp An tạo danh tiếng tại hội chợ, cũng nhận đơn hàng của trường học thì đó mới gọi là cửa ."

 

"Đơn hàng Diệp An nhận chứ?"

 

Cố Ngộ hỏi cô một nữa, lo lắng cô e ngại, suy nghĩ một chút: "Nếu em quy trình đấu thầu cũng , điều kết quả cũng sẽ đổi, sản phẩm của Diệp An xứng đáng với mức thầu ."

 

"Anh thì chắc chắn em nhận ." Lục Kiều một cái, nhận việc của khách sạn Dư Ký, bất kể quy trình đấu thầu đều sẽ bàn tán.

 

Đây là điều tránh khỏi, cuối cùng vẫn là sản phẩm lên tiếng.

 

Diệp An hiện tại cũng cần mở rộng thị trường, nhận đơn hàng như là cần thiết.

 

Viên Cảnh tự tin tìm đến cô như cũng là vì rõ hiện trạng của Diệp An.

 

Điều duy nhất rõ chính là sự kiêng dè và chán ghét của cô đối với và Viên thị.

 

"Đa tạ Cố lão bản giới thiệu mối ăn nhé." Lục Kiều thu hồi suy nghĩ, Cố Ngộ đùa một câu.

 

Cố Ngộ cô chọc , sự nghẹn khuất khó chịu vì họ Viên mà sinh cũng tiêu tan nhiều.

 

"Em cũng chiếu cố chuyện ăn của đội vận tải mà, đây gọi là ."

 

Cố Ngộ cũng đùa một câu, nghiêm sắc mặt: "Sau phía khách sạn sẽ qua tiếp xúc, lúc đó sẽ với em ."

 

"Được ạ."

 

Lục Kiều gật đầu, một cái bát cơm còn , : "Ăn cơm , cơm canh sắp nguội ."

 

Ăn cơm xong, Lục Kiều về văn phòng thu dọn một chút, đến phân xưởng với Diệp Lĩnh một tiếng, đó cùng Cố Ngộ rời khỏi Diệp An.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-224.html.]

 

Lục Kiều tưởng họ sẽ về nhà thu dọn quần áo mới Tây Sơn, kết quả lộ trình lái xe của Cố Ngộ đường về nhà, Lục Kiều chút thắc mắc: "Anh còn việc gì ?"

 

"Ừ, khi về lấy đồ, đưa em đến một nơi ."

 

Cố Ngộ một tay cầm vô lăng, một tay nắm tay cô đáp một tiếng.

 

Từ khi đưa đón Lục Kiều, Cố Ngộ hình thành thói quen , chỉ cần là đoạn đường mấy , thẳng tắp cần bẻ lái, luôn thích nắm tay cô, thỉnh thoảng khẽ xoa bóp một chút.

 

"Đi ?" Lục Kiều theo bản năng hỏi.

 

"Đến nơi sẽ thôi." Cố Ngộ cô một cái, chân nhấn thêm ga.

 

Anh lái xe về phía đường Hoàn Nam, giữa đường ngang qua một con hẻm, dừng xe bảo Lục Kiều đợi xe một lát, xuống xe hẻm một chuyến.

 

Năm phút xách một chiếc túi đen lớn , bỏ đồ cốp xe.

 

Lục Kiều thấy thần thần bí bí, khỏi thêm mấy cái, sự tò mò trong lòng đột nhiên khơi dậy.

 

Khoảng chừng hai mươi phút , xe dừng một dãy biệt thự nhỏ mang kiến trúc kiểu Dân quốc, tường quét vôi trắng, vườn hoa nhỏ đường Hoàn Nam.

 

"Đến nơi , xuống xe thôi." Cố Ngộ xuống xe mở cửa cho Lục Kiều , đó cốp lấy chiếc túi đen lớn .

 

"Đây là ?" Lục Kiều cả hai đời đều ít khi đến đường Hoàn Nam , cô vẫn một nơi như thế .

 

"Nơi cả con phố gọi là phố Tây, một nhóm nhân vật quan trọng ở Dư Ký sống ở đây, tòa nhà thành chính chuyển , bên xây nhà mới nên nơi bỏ trống. Hiện tại ở đây mấy giáo viên trường đại học điện đài, còn một nhóm về hưu sống ở đây. Bên cạnh một trung tâm thương mại quốc doanh, gần đó chợ nông sản, các cửa hàng ven đường cũng ít."

 

Cố Ngộ xách chiếc túi đen lớn đơn giản giới thiệu mấy câu, dắt cô đến cửa tòa nhà mà xe dừng , lấy chìa khóa mở cánh cổng sắt lớn trông vẻ lâu đời.

 

"Đi, trong xem , bố cục bên trong giống bố cục ngôi nhà ở Hải Thị của em, điều hoa trồng trong vườn nhiều bằng, thời tiết cũng chỉ các loại hoa khác thôi, nhưng cũng coi là , nước trong hồ cũng là nước chảy."

 

Lục Kiều theo trong, vườn hoa bên ngoài, đúng là giống bố cục biệt thự nhỏ ở Hải Thị, hiện tại hoa đang nở rộ, đỏ, trắng, hồng, vàng…… từng khóm từng khóm, trở thành cảnh của mùa đông.

 

Lục Kiều ngẩn : "Anh mua chỗ ?"

 

"Ừ," Cố Ngộ đáp một tiếng, lấy chìa khóa mở cửa chính, trong nhà trống trải, đồ điện như tivi, chỉ hai chiếc sofa cũ và một chiếc bàn , thêm một chiếc tủ cũ.

 

Ngôi nhà thường xuyên ở, cho dù dọn dẹp sạch sẽ thì khi mở cũng một mùi khí thông thoáng, nặng nhưng Cố Ngộ lo lắng Lục Kiều chịu nổi mùi nên mở hết cửa sổ ở các nơi .

 

"Đồ nội thất bên trong đều là chủ để , dời ở thì trang trí . Anh vốn định mua đất tự xây, nhưng thấy bố cục ở đây giống biệt thự nhỏ của em nên mua chỗ ."

 

Cố Ngộ xong, nghiêng đầu cô: "Em thích ?"

 

"Nếu như dùng phòng cưới của chúng , em thấy ?" Cố Ngộ khi hỏi lời , lòng bàn tay siết c.h.ặ.t, ánh mắt Lục Kiều cũng lộ một sự căng thẳng.

 

Phòng cưới?

 

Lục Kiều ngẩn một chốc, khi phản ứng , tim cô đột nhiên đập nhanh hơn.

 

 

Loading...