Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở đây hoan nghênh , hoan nghênh bất kỳ ai của Viên thị, thời gian đến gặp thế thà về mà xem tình hình thực tế của chính , rốt cuộc còn trụ bao lâu nữa."
Lục Kiều mắng nể nang gì, sự chán ghét căm hận trong lời càng rõ ràng hơn, còn chỉ thẳng Viên thị. Sắc mặt Viên Cảnh cuối cùng cũng đổi, chằm chằm Lục Kiều.
"Là như ? Cô tưởng chỉ dựa một Cố Ngộ mà thể thắng một Viên thị của ?"
" cô và chẳng qua là xem mắt mà quen , đầy nửa năm, cô hiểu về bao nhiêu?"
Viên Cảnh lạnh một tiếng, "Vậy cô cứ đợi mà xem, xem và ai thể lâu dài hơn."
"Hừ." Lục Kiều cũng lạnh một tiếng, thần sắc vẫn đầy chế nhạo.
Sắc mặt Viên Cảnh khó coi thấy rõ bằng mắt thường, Lục Kiều thêm một cái, cuối cùng thêm gì nữa, bỏ .
Sự xuất hiện của Viên Cảnh khiến tâm trạng Lục Kiều tệ, giống như nuốt một bãi phân ruồi, buồn nôn chịu , thậm chí nhịn mà c.h.ử.i thề.
nghĩ đến việc vì hạng như mà nghẹn khuất sinh hờn dỗi thì đáng, còn đúng ý . Cô chôn chân tại chỗ một lát, khẽ hít một văn phòng.
Xem giờ thấy còn sớm mới đến giờ cơm, Diệp Lĩnh vẫn đang bận ở phía phân xưởng, Lục Kiều lắng tâm xuống, xuống tiếp tục giải các câu hỏi tờ đề.
Ít nhiều cũng ảnh hưởng, cô thể tĩnh tâm . Cô kéo ngăn kéo , lấy hai viên sô cô la trắng ăn, nốc thêm hai ngụm nước lớn, mới từ từ kỹ các câu hỏi tờ đề.
Lục Kiều rời xa sách giáo khoa trung học nhiều năm, may mắn là trí nhớ của cô khá , ghi nhớ nhanh cũng tồi. Thời gian tối nào về nhà tắm rửa xong cô cũng sách, học thuộc các dạng đề của từng môn, tranh thủ dùng chiến thuật biển đề, hơn nhiều so với lúc cô mới bắt đầu sờ sách giáo khoa, ít nhất hiện tại cô tự thành tờ đề cũng bảy mươi điểm .
Dĩ nhiên, với điểm thì kỳ thi đại học năm cô chắc chắn sẽ trượt.
Cho nên cô còn tiếp tục luyện tập.
Một tờ đề, tĩnh tâm tính tính, cũng khá suôn sẻ. Không trôi qua bao lâu, chỉ còn câu cuối cùng, Lục Kiều tưởng là Diệp Lĩnh, cô cũng ngẩng đầu lên:
"Anh cả, cửa khóa, ạ."
Lục Kiều xong, tay tiếp tục hạ b.út đề, câu cuối cùng chút khó, cô thể nháp một tờ giấy nháp bên cạnh. Nghe tiếng mở cửa cô cũng để ý, chỉ : "Anh cả, đợi em một lát, em xong câu chúng nhà ăn."
Lời dứt, một bó hoa hồng phấn đặt ngay cạnh tay cô. Lục Kiều ngẩn , phản ứng , cô đột ngột ngẩng đầu, liền thấy khuôn mặt tuấn tú đang mỉm của Cố Ngộ:
"Lục đại xưởng trưởng hôm nay một học sinh chăm ngoan học giỏi ?"
Chương 57 Anh cầu xin một danh phận
"Sao đến đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-221.html.]
Lục Kiều bó hoa bên tay, Cố Ngộ, mặt nở nụ , hỏi .
"Đội vận tải một lô đệm mút và vải bọc sofa vận chuyển từ Hải Thị về ? Anh đúng lúc ở bên đó nên theo xe một chuyến luôn."
Cố Ngộ đáp, cúi mắt sâu Lục Kiều một lát, đột nhiên, vươn tay một cái, bế cô từ ghế lòng, ngón tay điểm lên đầu mũi cô, :
"Theo xe qua đây giao hàng là thuận tiện, chủ yếu là đến ăn cùng bạn gái một bữa cơm trưa, thực hiện một nửa lời hứa suông của bạn gái."
Tay Lục Kiều vòng qua cổ , xong cảm thấy chột vô cùng. Hội chợ kết thúc cũng mười mấy ngày , thời gian ngoài lúc sáng tối Cố Ngộ đưa cô đón cô về, lúc hai ở xe tiếp xúc ngắn ngủi , thời gian khác cả hai đều từng ở bên .
Cô dường như chút đảo lộn chính phụ, về cái dáng vẻ chỉ bận rộn cho bản ở kiếp .
Lục Kiều đầu tờ đề bàn, thực hiện tại công việc trong tay cô ở phía nhà máy bận gần xong, phía cửa hàng nhà máy nội thất cũng sắp xong xuôi, thời gian cô giải đề sẽ nhiều hơn, cũng quan tâm một chút lúc , nghỉ ngơi một ngày nửa ngày dường như cũng khó khăn đến thế?
Nghĩ đến đây, Lục Kiều Cố Ngộ, ghé sát qua hôn lên khóe miệng : "Thời gian bỏ bê Cố lão bản quá, bạn gái sai , chiều nay rảnh ?"
"Chiều nay nghỉ nửa ngày, đó chẳng em phía Tây Sơn một nhà đào một suối nước nóng ? Chúng ngâm? Rồi buổi tối lên núi ngắm trăng?"
Cô chủ động hôn tới, Cố Ngộ dĩ nhiên sẽ dễ dàng bỏ qua cơ hội mật với cô, nâng mặt cô lên, ngậm lấy môi cô sâu thêm nụ hôn .
Đã hôn nhiều , hương vị tuyệt diệu trong đó khám phá từng chút một, kỹ thuật cũng ngày càng điêu luyện, c.ắ.n nhẹ ngậm chậm, chạm răng cửa, lưỡi lớn khuấy động cũng ngày càng linh hoạt.
Văn phòng của Lục Kiều đây là đầu tiên Cố Ngộ đến, căn phòng đầy ba mươi mét vuông, bài trí coi là xa hoa nhưng vô cùng gu. Trong văn phòng, Lục Kiều trồng hoa cỏ cây xanh, bàn việc bày một đồ trang trí tinh xảo, tủ hồ sơ phía sắp xếp gọn gàng, rèm cửa là màu xanh lá thanh nhã mà Lục Kiều thích chồng thêm một lớp voan trắng.
Tầm mắt chạm tới đều in sâu mấy chữ trong tâm trí, đây là địa bàn của cô.
Tại địa bàn của cô, văn phòng của cô, nụ hôn là một cảm giác và hương vị khác, còn mang theo một luồng kích thích thầm kín.
Sự thơm mềm nõn nà giữa môi lưỡi càng khiến ở bờ vực mất kiểm soát, nụ hôn liền càng ngày càng sâu, càng ngày càng nồng nhiệt nóng bỏng.
Mùa đông quần áo hai đều coi là dày, nhưng cản trở việc cả hai mật cảm nhận sự nhiệt tình và nhiệt độ của đối phương.
Lục Kiều cảm thấy cả nóng ran, mềm nhũn, khiến cô cởi bớt hai chiếc áo.
Lúc , cô gì còn nhớ gì đến Viên Cảnh, nhớ gì đến tờ đề công việc, đầu óc cô choáng váng lan từng lớp sương mỏng, đôi mắt chứa đầy nước, đuôi mắt ửng lên một vệt đỏ ẩm ướt, chỉ hai cánh tay mảnh khảnh dùng lực bám lấy , đáp theo bản năng.
Hôm nay thời tiết coi là , bên ngoài nắng, nắng mùa đông cảm thấy gắt, chỉ thấy ấm áp, cơn gió nhẹ thổi qua một góc rèm cửa màu xanh lá bọc voan trắng, thể rõ hai trong phòng đang ôm c.h.ặ.t lấy , hôn say đắm quên , nhiệt độ trong phòng dần dần nóng lên.
"Muốn ngâm suối nước nóng, ngắm trăng ?" Hồi lâu, nụ hôn sâu kết thúc, trán Cố Ngộ khẽ tì đầu mũi tinh xảo của cô, mổ một cái lên khóe môi mút vết đỏ, giọng khàn khàn.
Lục Kiều vẫn còn thở dốc, cô khẽ thở hổn hển, một lúc mới đáp một tiếng: "Không đó ?"