Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, lúc bên ngoài vẫn đang xếp hàng chờ.
Lục Kiều ngoài , hết hàng , chỉ còn hàng mẫu thôi, những hàng trưng bày tạm thời bán, bày tỏ, họ , ở đây thể đặt hàng, họ ngại chờ đợi.
Dù xưởng của Lục Kiều cũng ở ngay phía bắc thành phố, ủy ban thôn bảo lãnh, chạy .
Lục Kiều lập tức còn gì để , chỉ thể cho chọn, chọn xong thì qua hóa đơn nộp tiền lấy đơn đặt hàng.
Cố Ngộ, Cố Tề, Mạnh Phóng, Đỗ Nhược chính là đến lúc .
Họ xếp hàng , Lục Kiều chuyên tâm thu ngân chép địa chỉ đơn hàng, chú ý tới, cho đến khi Cố Ngộ mặt cô, tay đưa qua cầm lấy chiếc b.út cô để thừa quầy thu ngân, cô giật ngẩng đầu, chạm ánh mắt dịu dàng chứa chan nụ của , cô bỗng ngẩn .
“Sao tới đây!”
Lục Kiều reo lên một tiếng ngạc nhiên, liền thấy giọng của Mạnh Phóng vang lên bên cạnh: “Không tới , mà là tất cả chúng đều tới .”
Lục Kiều vội vàng sang bên cạnh, thấy Mạnh Phóng đang ở vạch xếp hàng đó, bên cạnh là Cố Tề, bên cạnh Cố Tề là Đỗ Nhược.
Thấy Lục Kiều sang, Cố Tề gọi một tiếng: “Chị dâu.”
Đỗ Nhược cũng chịu thua kém theo gọi một tiếng: “Chào chị dâu nhé!”
??
Lục Kiều tiếng "chị dâu" của Đỗ Nhược cho ngơ ngác mất một lúc, nhất thời đáp thế nào, cô sang Cố Tề bên cạnh đang đỏ bừng mặt vì tiếng gọi đó, kinh ngạc sang Cố Ngộ.
Chuyện là thế nào! Hai ở bên ?
Thời gian cô bận rộn với hội chợ triển lãm, mỗi ngày vẫn về khuya, nhưng Cố Ngộ vẫn kiên trì đưa đón cô, gì về tình hình của Cố Tề cả.
Liên quan đến chuyện đại sự cả đời của Cố Tề, cũng coi như là việc lớn, thể vì cô bận mà tiết lộ chút nào cho cô chứ.
Phản ứng của Lục Kiều chút rõ ràng, Đỗ Nhược thấy bỗng nhiên phụt : “Haha, phản ứng của Kiều Kiều thật là vui!”
“Cậu ? Lúc nãy cũng gọi Cố một tiếng cả như , kết quả là phản ứng của còn lớn bằng Cố Tề, chỉ liếc một cái, đó đó nữa.”
Đỗ Nhược , nhưng ánh mắt nhịn liếc Cố Tề, Cố Tề rũ mắt cô, trong mắt cô lướt qua một tia u ám, nụ mặt cũng gượng gạo vài phần.
“Haha, chính là như đấy, bình thường chẳng khác gì cái mặt liệt cả.”
Lục Kiều ngay đối diện họ, thu hết vẻ mặt thất vọng của Đỗ Nhược tầm mắt, cô cũng hiểu Đỗ Nhược là cố tình gọi như để trêu thôi, đương nhiên trong đó bao nhiêu phần là thăm dò, nhưng chuyện Lục Kiều định can thiệp, ít nhất là hiện tại rõ suy nghĩ bên phía Cố Tề, cô sẽ can thiệp, cô lảng sang chuyện khác.
Cố Ngộ thấy câu "mặt liệt" đó của Lục Kiều, liếc cô, chân mày nhướng lên, tuy nhiên gì, thấy đến trả tiền cho Lục Kiều, nhường chỗ, với cô: “Em bận , bận xong chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-212.html.]
Lục Kiều lúc thực sự là bận, đơn đặt hàng đóng thêm một cái dấu so với biên lai thu tiền, cách khác cô thu tiền, đăng ký thông tin, còn đóng dấu thêm một lượt biên lai, bận hơn Nguyễn Linh Gia chỉ hóa đơn gấp nhiều .
Cô cúi đầu bận rộn một mạch đến hơn tám giờ tối, trời bên ngoài tối mịt, trong tiệm cuối cùng mới hết khách.
Lúc nhóm Cố Ngộ vẫn đang ở khu phòng mẫu đợi cô, còn mười mấy trong tiệm, bao gồm cả nhóm Ngô duy trì trật tự đều mệt mỏi rã rời, vốn dĩ họ định hôm nay tháo dỡ những thứ chuyển về xưởng, nhưng bây giờ cử động, từng một đều đang xoa chân.
Đến cả vốn chịu khó như Nguyễn Linh Gia lúc cũng còn tinh thần, cứ xoa xoa cổ tay mãi.
Lục Kiều thấy mệt mỏi như , cô cũng mệt, tay càng đau hơn, nhiều chữ, đếm nhiều tiền, lúc tay cô đều đang run rẩy.
Cô nắm c.h.ặ.t bàn tay đang run, cầm lấy chiếc cốc quầy thu ngân uống một ngụm nước lớn, xốc tinh thần với :
“Hôm nay, , là thời gian đều vất vả , hôm nay ở đây cứ tạm thời dọn dẹp vội, về nghỉ ngơi , cho nghỉ một chuyến, nghỉ ngơi thật hai ngày, những thứ còn em sẽ sắp xếp đến xử lý.”
Lục Kiều xong, với Ngô phụ trách công tác an ninh: “Anh Ngô, phiền vất vả một chút, lái chiếc xe ở xưởng đưa chị Linh Gia và về nhé.”
Chiếc xe ở xưởng vẫn là thuê của đội vận tải của Cố Ngộ, xưởng nội thất của Lục Kiều hiện tại vẫn còn nghèo, mua nổi xe, may mà Ngô là quân nhân giải ngũ, vốn dĩ lái xe, nếu cô còn mượn tài xế của Cố Ngộ.
Anh Ngô việc luôn tinh thần trách nhiệm, cộng thêm phúc lợi Lục Kiều đưa thực sự hậu hĩnh, nhiều thêm một chút cũng thấy ngại, gật đầu, một tiếng giám đốc yên tâm, ngoài lái xe.
“Vậy Kiều Kiều, chị nhé.” Nguyễn Linh Gia Cố Ngộ đang đợi Lục Kiều, cũng bóng đèn, chào Lục Kiều một tiếng như những cô gái khác trong tiệm .
Trong phòng triển lãm chỉ còn Lục Kiều, nhóm Cố Ngộ Mạnh Phóng mới từ khu phòng mẫu tới.
Thấy Lục Kiều đang xoa cổ tay thẫn thờ cửa, Cố Ngộ bước tới cầm lấy cổ tay cô giúp cô xoa bóp, đồng thời hỏi: “Mệt ?”
Lục Kiều một cách yếu ớt, định mệt, nhưng chú ý tới nhóm Mạnh Phóng, cô vội vàng rụt tay , chút ngại ngùng : “Mọi đợi em lâu như , chắc là chán lắm nhỉ.”
“Lần đầu tiên em trải qua hội chợ triển lãm như thế , ngờ bận như .”
Nếu , cô chắc chắn sẽ tranh thủ thời gian gọi Cố Ngộ , đưa họ về .
Để ở phòng mẫu đợi cô lâu như , cô thực sự quá áy náy.
Mạnh Phóng xua tay, : “Chán cái gì chứ, em dâu, chuyện mở mang tầm mắt đấy .”
“Anh cũng từng xem nhiều buổi triển lãm nội thất của các nhà máy, nhưng thấy ai như em cả. Em bảo em từng trải qua hội chợ triển lãm, sẽ bùng nổ như , thực tế là hội chợ năm nay, chỗ của em là bùng nổ nhất.”
“Thực lúc bọn tới, phố còn .”
Mạnh Phóng đến đây, bỗng nhiên một cái: “Đỗ Nhược tới xem thử phụ nữ mạnh mẽ như em mạnh mẽ thế nào, kết quả là cả buổi tối cô cứ xem từng căn phòng mẫu, thử từng cái giường cái sofa, chỉ lo kêu gào thôi.”
“Còn để em tới trang trí nhà cho cô nữa.”