Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người cũng quên tờ phiếu giảm giá đó, còn khu phúc lợi chọn lựa một hồi.

 

Khu phúc lợi do Lục Kiều sắp xếp, quả thực là cái gì cũng , mỗi thứ mua về đều đủ để bình thường trang trí thành một tổ ấm nhỏ .

 

Tâm lý ham rẻ khiến ai ngang qua cơ bản cũng đều cái , mua cả cái .

 

Những đến hội chợ triển lãm đều mang theo túi đựng tiền, họ thiếu tiền, cho dù tiền chẵn đủ thì tiền lẻ cũng một đống.

 

Rất nhanh tranh thủ thời gian chọn xong đồ trả tiền, điền địa chỉ giao hàng, đó bốc thăm trúng thưởng, cầm tờ biên lai đóng dấu công ty rời .

 

Làm ăn nhiều khi là như , lúc rảnh thì rảnh đến mức thể đó đập muỗi, lúc bận thì tụ tập , ùa chen thanh toán, hóa đơn thu tiền kịp trở tay.

 

Một mua xong , bên cạnh thấy mà sốt ruột, cũng vội vàng đưa đồ chọn để hóa đơn, trả tiền bốc thăm .

 

Một như , hai như , những còn nghĩ đến việc kinh doanh của nhà , dù dây dưa cũng dám dây dưa nữa, vội vàng giục hóa đơn.

 

Lục Kiều phân công công việc từ , cô chịu trách nhiệm thu tiền, Nguyễn Linh Gia chịu trách nhiệm hóa đơn, vì cân nhắc an , họ còn đặt một chiếc két sắt quầy thu ngân, bên cạnh còn để gậy điện, sắp xếp chuyên canh giữ quầy thu ngân.

 

Thấy đông chen chúc, Lục Kiều cũng hoảng hốt, bảo nhân viên đang rảnh mang hòm bốc thăm , để những tạm thời hóa đơn bốc thăm , đợi bên xong hóa đơn, cô gọi họ qua, giải quyết vấn đề ùn tắc khi hóa đơn.

 

Tiễn nhóm khách hàng tại hội chợ triển lãm trong vui vẻ, là tám giờ sáng, lúc phố bên ngoài đông .

 

Vừa bước ngoài, thể thấy đẩy xe đạp, gùi lửng, bế con.

 

Dày đặc , những sạp bán đồ dùng, đồ ăn, đồ mặc cũng đều đầy .

 

Địa điểm của nhóm Lục Kiều sâu bên trong một chút, mua đồ nội thất chắc chắn sẽ ít hơn so với quần áo, phòng triển lãm nhiều, nhưng cũng lác đác lục tục .

 

Nguyễn Linh Gia lướt qua những các phòng triển lãm, chạy ngoài xem tình hình phố, khi nhịn hỏi Lục Kiều:

 

“Bây giờ chúng bận, nên sắp xếp hai ngoài phát thêm ít tờ rơi tuyên truyền .”

 

Những đến mua đồ nội thất lúc nãy khi đều mang theo một xấp tờ rơi, nhưng Lục Kiều in tới tận mười nghìn tờ, phát hết thì cũng thể trông chờ việc khác giúp đỡ phát hộ.

 

Lục Kiều đang kiểm kê hàng bán , hàng hóa họ chuẩn bán tại hội chợ nhiều, kéo hết đến hiện trường là thực tế, lãng phí vận chuyển, càng nhiều kho bãi như cho cô để đồ, cho nên phần lớn hàng vẫn còn ở bên xưởng, cô cần chép một bản danh sách và địa chỉ, lát nữa gọi Lưu trong thôn lái mô tô gửi đơn hàng đến chỗ Diệp Lĩnh để sắp xếp phối hàng.

 

Nghe thấy lời của Nguyễn Linh Gia, cô ngẩng đầu lướt qua những đang dạo trong phòng triển lãm, suy nghĩ một chút :

 

“Đợi thêm chút nữa , chẳng nhóm chị Phương về lâu , vạn nhất họ giúp phát tờ rơi, tìm đến mà chúng sắp xếp ngoài thì sẽ bận xuể.”

 

Chị Phương chính là lúc nãy mua giường, mua sạch mỗi thứ một món từ bàn ghế, ghế đẩu đến tủ giảm giá trong căn phòng đó, chị bán vải ở con phố ngoài cùng, lúc chị đặc biệt hỏi Lục Kiều lấy nhiều tờ rơi, là giúp họ phát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-210.html.]

 

Nguyễn Linh Gia thể thấy đó nhiệt tình, là lời khách sáo chiếu lệ, cô gật đầu: “Cũng .”

 

Chị Phương đó về nhà là giúp thật, lời họ xong lâu, một cặp vợ chồng trung niên xách một túi vải bước hỏi:

 

“Nghe tủ lớn ở đây rẻ, loại tờ tranh ? Cầm tờ đơn còn giảm thêm mười tệ nữa?”

 

, là loại , thực chỉ loại , tủ của chúng mấy kiểu dáng, còn loại cửa lùa nữa, giá cả cũng tương đương, đưa chị xem nhé?”

 

Thứ cặp vợ chồng trung niên hỏi ở khu phúc lợi, do một cô bé nhỏ tuổi nhất quản lý, nhưng cô bé lúc vệ sinh, bên đó giao cho Nguyễn Linh Gia, Nguyễn Linh Gia vội vàng rời quầy thu ngân, dẫn xem tủ .

 

Cũng giống như nhóm lúc , những khu phúc lợi thực sự khó rời mắt, những thứ đó chỉ tờ rơi thấy , nhưng khi bài trí phối hợp đồ thật thì còn hơn nữa.

 

Ai chẳng nhà cửa sạch sẽ, đẽ.

 

Người phụ nữ mấy chiếc tủ lớn xinh , nhịn sang chiếc ghế dài gấp và bàn bày tủ đối diện.

 

tới xem giá của ghế dài và bàn , rẻ hơn so với những gì bà xem ở trung tâm thương mại đó, đưa tay sờ chất gỗ và nước sơn, láng mịn bằng phẳng, chất liệu giống như đồ nội thất ở Thành Nam trong trung tâm thương mại, nhưng kiểu dáng thì mới hơn bên đó.

 

Người phụ nữ chút động lòng, bà nhịn sang đàn ông đang phân vân nên mua chiếc tủ nào: “Chiếc ghế dài ở nhà cũng cũ lắm , sắp đến Tết , lúc đó nhà tiếp khách, là mua luôn chiếc ghế dài về nhé?”

 

“Nếu mua chiếc ghế dài và bàn thấp thì đương nhiên là theo bộ thì hơn, chính là chiếc tủ cùng màu và kiểu dáng ở ngay đối diện , cũng khỏi phân vân nữa.”

 

Người đàn ông thấy lời của phụ nữ, ánh mắt vô thức chuyển sang chiếc ghế dài.

 

Nguyễn Linh Gia thấy liền vội vàng giới thiệu: “Chiếc ghế dài và mẫu tủ cùng chất liệu, đều là gỗ Hồ Dương, loại gỗ đấy ạ, mấy thứ bày ở phòng khách thì phòng khách chắc chắn sẽ sáng sủa hẳn lên.”

 

Những việc ở xưởng cơ khí đều tiền, họ đến dạo hội chợ triển lãm cũng là vì nhiều món đồ lớn bán ở đây, giá cả rẻ, lúc ngoài mang đủ tiền.

 

Tính giá của mấy thứ cộng cũng chỉ hơn giá một món ở trung tâm thương mại một chút, hơn nữa những kiểu dáng là họ thích, chất liệu cũng tệ.

 

Lại sắp Tết , trong nhà bài trí nội thất mới để tiếp khách cũng diện mạo hơn, lúc đàn ông ngần ngại nữa, ông gật đầu: “Được, mua!”

 

Ghế dài, tủ lớn đến bàn , tuy đều là những món đồ phúc lợi, nhưng cộng cũng là một đơn hàng lớn , Nguyễn Linh Gia vui, vội vàng dẫn hóa đơn.

 

Tiêu dùng một trăm, bốc thăm.

 

Lúc xảy một khúc mắc nhỏ, vận may của hai vợ chồng lắm, chỉ bốc trúng một chiếc đĩa đựng hoa quả rẻ nhất.

 

Thực bốc trúng chiếc ghế đẩu nhỏ, bà cứ chằm chằm chiếc ghế nhỏ nhắn đáng yêu ở chỗ phát thưởng, nghĩ thầm con trai cái đó chắc chắn là vặn, bà nhịn với Nguyễn Linh Gia:

 

 

Loading...