Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:11:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã một thời gian khá dài tiếp xúc mật, hành động bất thình lình khiến Cố Ngộ lập tức nhớ cái đêm trong phòng nghỉ của văn phòng Hải Liễu Khiêu.

 

Một tiếng đồng hồ.

 

Chỉ hôn thôi thì tất nhiên thể tốn tận một tiếng đồng hồ .

 

Lúc đó lòng bàn tay nóng rực.

 

Cổ áo váy của cô trễ xuống. Cảnh xuân rực rỡ thu tầm mắt, thu tầm tay.

 

Cô mềm nhũn trong lòng .

 

Đôi chân thon dài nhẵn nhụi kẹp c.h.ặ.t lấy ...

 

ướt đẫm.

 

Một luồng khí nóng rực bốc lên trong cơ thể.

 

Cổ họng Cố Ngộ chuyển động, một lúc , bàn tay đang bóp gáy và huyệt Phong Trì cho cô dừng , cúi mắt cô.

 

Sự mệt mỏi do việc liên tục khiến con tiều tụy, thời gian gầy nhiều. Khuôn mặt thanh tú diễm lệ thêm vài phần đáng yêu tội nghiệp, lúc dáng vẻ phòng trong lòng càng thêm quyến rũ. Đôi môi khi ngủ dậy khô, trông càng đỏ hơn.

 

"Sao bóp nữa?"

 

Lục Kiều sợ ngứa nhưng thấy bóp khá thoải mái. Thấy dừng tay, cô khỏi thắc mắc ngẩng đầu .

 

Từ góc từ xuống, đôi mắt long lanh của cô như sóng nước, mơ màng như một lớp sương mỏng phủ lên. Đôi lông mi dài dày rậm rung rinh khẽ khàng, khiến tim ngứa ngáy.

 

Cố Ngộ đưa tay chạm nhẹ hàng lông mi xinh đó, khi cô cảm thấy ngứa định tránh thì ngón tay dời , dừng ở quầng thâm mắt cô. Da cô quá trắng nên vết hằn dù sâu trông cũng rõ ràng.

 

"Bao giờ mới bận xong?" Cố Ngộ nhíu mày, chút ý niệm trong lòng quầng thâm đè xuống.

 

Lục Kiều nghĩ ngợi một lát: "Hậu thế bắt đầu triển lãm , cơ bản sắp xếp xong xuôi. Tiếp theo là bận rộn quảng bá và bán hàng thôi."

 

"Lần triển lãm phía Bắc tổ chức khá rầm rộ, quy mô lớn hơn năm, chắc sẽ bận lắm. Đại khái còn hai mươi ngày nữa."

 

Hơn hai mươi ngày.

 

Đôi mày đang nhíu của Cố Ngộ lập tức thắt c.h.ặ.t : "Diệp Linh ?"

 

"Anh bận sản xuất . Anh thấy mấy ngày nay chỉ một em về cùng ? Đại ca ở lỳ tại xưởng luôn ."

 

Lục Kiều chút bất mãn trong lời của Cố Ngộ, cô giải thích một câu, ngẩng đầu thấy đôi mày nhíu c.h.ặ.t như núi, liền đưa tay chọc chọc đó: "Làm gì mà nhíu mày dữ ? Sắp thành ông cụ non ."

 

"Giận em dạo dành thời gian cho ?"

 

Cô cố tình như .

 

Cố Ngộ cô một lúc, thực sự "ừ" một tiếng: " là em lâu dành thời gian cho ."

 

Lục Kiều ngạc nhiên một cái, đột nhiên bật , ngón tay hạ xuống chọc chọc yết hầu gợi cảm của .

 

"Phải , đúng là lâu dành thời gian cho . Vậy bận xong đợt , em sẽ dành bộ thời gian cho nhé?"

 

"Lúc đó em cũng cùng , hoặc là cứ quấn quýt lấy , để bế em như b.úp bê ..."

 

Yết hầu của Cố Ngộ gợi cảm, hình dáng và kích thước lồi đều tuyệt. Khẽ chọc cảm nhận nó trượt nhẹ nhàng, Lục Kiều khỏi nhớ cảnh tượng kiếp cô từng c.ắ.n và chơi đùa đó đến mức để vết "hickey".

 

thẩn thờ, khi kịp phản ứng thì cô đặt một nụ hôn lên đó .

 

Cả Cố Ngộ cứng đờ trong chốc lát, bàn tay ôm eo cô cũng lặng lẽ siết c.h.ặ.t . Ánh mắt cô thâm trầm tăm tối nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên, chỉ : "Kiều Kiều, em đang vẽ bánh cho đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-207.html.]

 

Giọng trong đêm tối mờ ảo khàn đặc đến mức tưởng nổi, y như đôi mắt sâu thẳm của .

 

Lục Kiều thế thì bật .

 

Cô nghĩ, cái mà gọi là vẽ bánh ?

 

Kiếp mấy cái "bánh" cô vẽ cho mới gọi là lợi hại, trực tiếp khiến phấn khích đến mức gác chân cô lên cổ ngay tại chỗ.

 

Cô tinh nghịch Cố Ngộ: "Phải đấy, đang vẽ bánh cho đấy."

 

"Ông chủ Cố, thích ? Để em vẽ thêm cái nữa nhé?"

 

"Để em nghĩ xem, vẽ cái gì thì đây."

 

Lục Kiều bộ suy nghĩ, đó xa ghé sát tai : "Đợi em bận xong đợt , chúng lái xe lên đỉnh núi ngắm trăng nhé?"

 

"Ở đó qua đêm... Em đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh đều cơ bụng tám múi, ? Lúc đó cho em xem với nhé?"

 

Khi Lục Kiều câu , bàn tay cô yên phận bò lên bụng .

 

Ngay lập tức, thở Cố Ngộ nghẹn , bỗng chốc trở nên dồn dập.

 

"Kiều Kiều, nghịch lửa là trả giá đấy."

 

Anh cô với đôi mắt đen láy thốt một câu như thế. Giây tiếp theo, bàn tay to lớn của ấn gáy cô, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng căng tròn của cô và hôn thật sâu.

 

Sự kìm nén suốt mấy ngày qua vì lo lắng cho sức khỏe của cô sụp đổ chỉ một cái nắm nhẹ của cô. Giống như một con sói bỏ đói lâu ngày thả , gặm nhấm và l.i.ế.m láp chút kiêng dè.

 

Khác hẳn với kiểu gặm như sói của đầu tiên, cũng khác với kiểu l.i.ế.m láp dịu dàng của thứ hai.

 

Lần thứ ba , trong sự bá đạo của trình tự, chiếc lưỡi lớn điêu luyện tách hàm răng trắng nhỏ nhắn và linh hoạt trượt trong.

 

Như cá gặp nước, chiếm lấy lãnh địa vốn thuộc về .

 

Hành động ngấu nghiến khiến thể nào chống đỡ nổi.

 

Lục Kiều chỉ cảm thấy môi lưỡi còn là của nữa, mút mát và thiêu đốt dữ dội.

 

Kỹ thuật của dường như lên .

 

Trong đầu như phủ một lớp sương trắng nóng hổi, cô lơ mơ lóe lên ý nghĩ đó, nhưng cơ thể thành thực chìm đắm và lạc lối trong làn sương nóng rực .

 

Cô choàng tay qua cổ , lâng lâng, vô thức nhiệt tình đáp .

 

Cảm nhận sự đáp của cô, bàn tay to lớn đang giữ lấy vòng eo thon của đàn ông dùng lực, nhấc cô lên thêm chút nữa để cô áp sát hơn.

 

Khít khao một kẽ hở.

 

Trong đêm tối tĩnh mịch, vầng trăng lén lút ló , thấy cảnh tượng thẹn thùng liền vội vàng rụt .

 

Ánh đèn đường vàng hiu hắt soi rọi con phố yên tĩnh, chẳng là đèn đang nhấp nháy là chiếc xe đang rung động.

 

Chỉ thoang thoảng thấy trong gió tiếng nam nhân trầm khàn: "Tò mò ? Giờ cho em xem đây, nào, sờ thử , xem hài lòng ..."

 

Chương 54 Bạn trai ơi, em kiếm tiền !

Ngày 8 tháng 12, hội chợ triển lãm phía Bắc thường niên chính thức bắt đầu.

 

Ngay từ ngày đầu tiên, các nhà máy, thương gia lượt tiến các gian hàng phân chia để sắp xếp hiện trường. Con phố vốn dĩ vắng vẻ hai bên đường, đến tận 12 giờ đêm vẫn còn náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng khắp nơi, vẫn còn thấy tiếng gõ đập từ các gian hàng truyền .

 

 

Loading...