Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:01:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh chợt nhớ tối qua rõ vì , đưa cô về, cô chỉ lời cảm ơn với , một cái liền bế con nhà.
Không lưu luyến, thẹn thùng, cũng nụ hôn tạm biệt đặc biệt nào, càng nụ thầm vui sướng...
"Con gái khi thích ai đó, đều sẽ chủ động ?"
Lục Kiều vốn tưởng đại ca định trách quá chủ động, đang thấp thỏm nên trả lời thế nào, thấy câu , cô ngẩn một thoáng, bất giác đặt túi đồ tay xuống, đầu Diệp Lẫm.
"Đại ca, hỏi chuyện ..."
"Coi như gì !"
Ánh mắt dò hỏi, ngạc nhiên của Lục Kiều khiến Diệp Lẫm thấy tự nhiên. Không đợi Lục Kiều hỏi tiếp, dời mắt , vội vàng .
"Không sớm nữa, đừng dọn dẹp nữa, mau rửa mặt nghỉ ngơi ." Diệp Lẫm xong liền định lên lầu.
"Đại ca!"
Lục Kiều cất tiếng gọi : "Đại ca, cô gái nào cũng giống em ."
"Đối với chuyện tình cảm, trường hợp của em khác, coi như là hạng bạo dạn khác trong đám con gái ."
Lục Kiều về phía Diệp Lẫm, ngước mắt nghiêm túc với :
"Con gái đa phần đều thẹn thùng khi bày tỏ sự yêu thích của . Chị Linh Gia thì tình cảnh càng khác hơn một chút, chị còn dắt theo Viên Viên, chắc chắn sẽ nhiều e dè. Đại ca, nếu thật sự thích thì thể đợi chị Linh Gia mở lời , tự chủ động giành lấy thôi."
"Sao em..." Diệp Lẫm khựng bước, ngỡ ngàng Lục Kiều.
"Kiều Kiều, em ?"
"Rõ rành rành thế còn gì, hôm qua đều hết , chỉ đại ca là tưởng che giấu giỏi thôi." Lục Kiều dang tay .
"Cả dì và dượng cũng , chuyện còn là do dì đầu tiên đấy, dù dì cũng là kinh nghiệm mà, tưởng giấu dì ?"
"Tụi em đều ủng hộ mà, đại ca. Nếu thích thì hãy dũng cảm lên một chút, chủ động lên một chút, đừng để hối hận vì bỏ lỡ."
Khi Lục Kiều những lời , tâm trạng đột nhiên chút trĩu nặng.
Cô nghĩ đến đại ca kiếp . Cô còn kịp dặn dò gì , Tiểu Tuấn và Ni Ni bình thường cũng bận rộn, chẳng lúc về già đại ca cô đơn lắm .
"Đại ca, em mong kiếp thể sớm tìm hạnh phúc của riêng , chăm sóc cho ."
Khi Lục Kiều câu , cổ họng nghẹn . Dù giọng vẫn coi là bình tĩnh, nhưng Diệp Lẫm vẫn chút gì đó khác lạ. Anh đôi mắt rạng rỡ nhưng dường như ẩn chứa vài phần đau thương của em gái, bàn tay vô thức bấu c.h.ặ.t lấy bên chân thương.
"Đại ca ." Một lúc lâu , Diệp Lẫm đáp một tiếng như .
"Chỉ thôi thì , hành động chứ!" Lục Kiều nén nỗi buồn man mác trong lòng, mỉm .
"Anh cứ lề mề thế , rốt cuộc bao giờ em mới chị dâu đây. Cố Ngộ ..."
Lục Kiều suýt chút nữa thuận miệng lời Cố Ngộ. Cô khẽ hắng giọng: "Đại ca, cũng nên để tâm một chút . Anh chỉ kém Cố Ngộ một tháng thôi, đang quen em đây , thím của còn đang sốt sắng lo cho kìa, huống hồ là dì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-198.html.]
"Được , !"
Lại em gái giáo huấn, Diệp Lẫm thấy mất mặt, cao giọng hơn một chút: "Đi nghỉ sớm ! Muộn lắm , đồ đạc đừng dọn nữa, mai hai đứa nhỏ xuống sẽ dọn."
"Vâng , ạ." Lục Kiều thuận tay dọn dẹp một chút. Nghe cô lời, chạy sofa xách hai túi lớn của Diệp Lẫm đưa cho .
"Đồ của hai đứa nhỏ và của dì lát nữa em dọn , đồ của đại ca mau thử , nếu cần đổi size còn điều hàng nữa."
Nhìn hai túi quần áo lớn đưa tới mặt, lòng Diệp Lẫm dâng lên một luồng ấm áp, đồng thời cũng đột nhiên nhận , đúng là nên khẩn trương thôi, thể cứ để em gái lo liệu quần áo mãi .
Em gái sớm muộn gì cũng lấy chồng mà...
Lấy chồng.
Diệp Lẫm chợt nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu: "Kiều Kiều, em hối đại ca, bản em cũng lấy chồng ?"
"Hay là Cố Tam Thặng nhờ em đến hối thúc ?"
"... Đại ca,"
Lục Kiều há hốc mồm định gì đó, nhưng Diệp Lẫm khi thấy khuôn mặt cô thoáng chốc cứng đờ đoán đúng. Anh đưa tay lấy túi quần áo từ tay cô, lạnh một tiếng:
"Em nhắn với Cố Tam Thặng, dù và Linh Gia thành đôi chăng nữa, cũng vội kết hôn . Bảo cứ yên tâm mà chờ !"
Lục Kiều: "..."
Chương 52 Anh bảo em cưới ai?
Ngày hôm sinh nhật là cái ngày mà kiếp Cố Ngộ tính kế phản bội. Dù gặp vài kẻ gây chướng mắt, nhưng đối với Lục Kiều mà , chung là một ngày vui vẻ, coi như bình yên vượt qua. Thêm nữa khi chuyện với đại ca, thứ đều đang tiến triển , tâm trạng Lục Kiều càng hơn, một đêm mộng mị, ngủ một giấc thật ngon.
Tối qua hẹn với Cố Ngộ, cộng thêm xưởng nội thất cũng đang bận rộn nên Lục Kiều dậy từ sớm. Hôm nay là thứ Hai, cũng là ngày Diệp Ni và Diệp Tiểu Tuấn học. Hơn sáu giờ sáng, Diệp Lẫm ngoài mua đồ ăn sáng về.
Nơi họ ở gần trung tâm thành phố nên chỗ bán đồ ăn sáng nhiều hơn hẳn khu nhà máy dệt, chủng loại cũng phong phú. Bữa sáng cho bốn mà bày bàn đến năm sáu loại thức ăn.
Bánh rán vừng, sủi cảo chiên, bánh bao nhỏ, bánh bao nhân thịt xá xíu, còn cả món hoành thánh nhỏ và phở xào mà Lục Kiều thích.
Diệp Tiểu Tuấn dạo đang tuổi ăn tuổi lớn nên sức ăn tăng lên. Cậu bé ăn hai cái bánh rán vừng, một cái bánh bao xá xíu, nửa l.ồ.ng bánh bao nhỏ mà vẫn thấy đủ, còn dòm ngó bát hoành thánh nhỏ của Lục Kiều vẫn đụng đũa.
Cậu bé l.i.ế.m môi, nuốt nước miếng ực một cái, cuối cùng nhịn hỏi: "Chị Kiều Kiều, chị ăn hết bát hoành thánh ? Có cần em chia sẻ bớt gánh nặng cho chị ?"
Lục Kiều cùng Diệp Ni chia một phần phở xào nên no . Quán hoành thánh nhỏ ngon thật, nhưng bên trong cho khá nhiều tỏi băm. Lát nữa cô còn gặp Cố Ngộ, nghĩ đến cảnh chuyện mà mồm đầy mùi tỏi thì thấy lắm, cô vốn dĩ cũng đang phân vân nên ăn .
Nghe Diệp Tiểu Tuấn mở lời, cô lập tức bảo: "Chưa no hả? Này, cầm lấy, cho em hết đấy."
Diệp Lẫm thấy liền nhíu mày: "Em cứ ăn phần của , nó no lát nữa đưa ít tiền cho nó tự mà mua, chỗ bến xe buýt đầy quầy đồ ăn sáng đấy."
"Không cần ạ, em ăn phở xào no , nên đưa phần cho Tiểu Tuấn ăn."
Lục Kiều lập tức , nghĩ một lát, cô vẫn bảo với đại ca: "Đại ca, mua hoành thánh, giúp em dặn ông chủ một tiếng, đừng cho tỏi băm hoành thánh của em nữa nhé."