Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:01:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quyết định thế nhé? Thường thì bảy giờ em ? Đến lúc đó đợi em ở cửa?"

 

Lục Kiều nghiêng đầu , : "Được thôi, cho thực hiện quyền lợi của một bạn trai."

 

Hai cửa, đèn đường chiếu tới nên tối, nhưng nụ của cô vẫn rạng rỡ, lúm đồng tiền vẫn say lòng như cũ. Cố Ngộ bất giác bước tới gần cô hai bước, tay chậm rãi giơ lên, nhưng còn kịp gì, Lục Kiều thấy tiến gần, mắt cô đảo, kiễng chân lên hôn một cái môi , một câu "Bạn trai ngủ ngon, sáng mai gặp !" rụt trong cửa, "bành" một tiếng đóng sập cửa .

 

"Lại nữa ."

 

Cố Ngộ cánh cửa đóng c.h.ặ.t đột ngột, đưa tay sờ lên môi vẫn còn lưu một tia ấm áp, khẽ một tiếng.

 

Lần kiểu gì cũng chủ động mới .

 

Anh nghĩ thầm.

 

Nhìn chằm chằm cánh cửa thêm một lát, chậm rãi xuống bậc thềm. Ngay lúc đó, chiếc điện thoại để tùy tiện trong túi reo vang.

 

Cố Ngộ dừng chân, lấy điện thoại kết nối: "Alo."

 

"Ngộ Tử, đang ở đấy?"

 

"Bọn đang đường về thì gặp một đám cướp mô tô, chúng phóng xe tới dùng xà beng đập thẳng cửa kính xe, mặt mày hung tợn, trông như lấy mạng bọn ! A Tề xông , hiện tại đang lái xe hướng về phía đồn công an, nhưng sợ an , mau điều động vài theo hướng !"

 

Vừa kết nối điện thoại thấy giọng hớt hải của Mạnh Phảng lẫn trong tiếng gió.

 

Sắc mặt Cố Ngộ đổi đột ngột: "Các đang ở , bảo Cố Tề vòng qua đường hướng về phía công trường khách sạn Dư Ký , sẽ sắp xếp tiếp ứng bên đó, nhanh thôi!"

 

"Đừng đến đồn công an vội, đợi dẫn tới hãy !"

 

Cố Ngộ chạy ngoài.

 

Chẳng mấy chốc, con phố nội thất vốn tĩnh lặng vang lên tiếng bánh xe lao vun v.út.

 

Trên đường , Cố Ngộ dừng , một mặt phóng xe như bay, một mặt gọi điện đến công trường và đội vận tải.

 

Hiện tại trong tay ba bốn trăm cần cơm ăn áo mặc, nếu gọi thì thể gọi một đám lớn, nhưng trong khoảnh khắc sống còn khẩn cấp như thế , nhất là khi rõ lai lịch đám , chỉ thể gọi nhóm sớm nhất cùng xông pha, những đáng tin cậy nhất.

 

Sau khi gọi đủ và xác định địa điểm, Cố Ngộ cũng phóng xe đến gần chỗ Mạnh Phảng . giữa đường, đột ngột thấy chiếc xe Cố Tề lái buộc phanh gấp do một chiếc mô tô lao ngang chặn giữa đường.

 

Ngay đó, thấy một từ chiếc xe gần ghế nhất trực tiếp phi một cây xà beng , đ.â.m trúng một chiếc lốp xe.

 

Sắc mặt Cố Ngộ đại biến, chút do dự, đạp mạnh chân ga, đ.â.m thẳng về phía mấy chiếc mô tô đang chuẩn dừng bao vây họ!

 

"A Tề, thoát , lát nữa ngoài mở một đường m.á.u cho , tranh thủ thời gian chạy thoát ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-196.html.]

 

Trong chiếc xe nổ lốp còn cách nào chạy trốn, Mạnh Phảng cầm một cây gậy sắt, nấp cửa ghế . Nghe thấy tiếng bước chân từ bốn năm hướng khác đang tiến về phía xe , mồ hôi trán lăn xuống, đọng lông mi và sống mũi. Anh khó khăn nuốt nước bọt, run rẩy với Cố Tề cũng đang nấp cửa phía ghế lái.

 

Cố Tề cây gậy điện trong tay , đây là thứ Cố Ngộ khi xa kiếm tiền đặc biệt bảo Mạnh Phảng bỏ một cái giá lớn để . Nó dài bằng cánh tay lớn, dài hơn xà beng trong tay đám , nhưng chắc chắn hơn nhiều so với cây gậy sắt ngắn ngủn trong tay Mạnh Phảng - thứ mà trừ khi đấu cận chiến, nếu thì chẳng tác dụng gì.

 

Cậu lắc đầu: "Không, Phảng ca, lát nữa mở đường cho các , và Đỗ Nhược cùng chạy !"

 

"Phảng ca, tối nay tuyệt đối là tình cờ. lái xe nhanh như , đám đó rõ ràng cắt đuôi một đoạn, nhưng khi Đỗ Nhược gọi điện báo cảnh sát, chúng tìm thấy ngay. Anh thoát ngoài, nhất định bắt đám ."

 

Cố Tề siết c.h.ặ.t cây gậy điện , sang Đỗ Nhược cũng đang trốn cửa xe, mắt đỏ hoe vì sợ hãi. Cậu mỉm với cô: "Đừng sợ, lát nữa sẽ chặn , cô cứ hội quân với Phảng ca, từ phía , chạy ngoài nhảy xuống sông!"

 

" Phảng ca cô bơi giỏi. Nhảy xuống đó, lặn , chỗ gần khách sạn Dư Ký, cô chỉ cần lặn một , ngoi lên hét to một tiếng, công trường sẽ lập tức chạy ."

 

"Đám theo chúng nhiều năm , hồi cũng từng lăn lộn với , mấy tên cướp thành vấn đề ."

 

Nước mắt Đỗ Nhược lã chã rơi xuống. Cô lớn từng , thích chơi bời, thích kích thích, thích các môn mạo hiểm, nhưng bao giờ gặp nguy hiểm như thế . Lúc đầu óc cô trống rỗng, khuôn mặt đang cố tỏ bình tĩnh của Cố Tề, cô ngừng lắc đầu.

 

"Không , thể nào..."

 

Đỗ Nhược cứ hét thể, thể như , thể nộp mạng...

 

Không lấy dũng khí, cô đột nhiên lớn hét ngoài cửa sổ: "Các chặn đường chúng cái gì?"

 

"Muốn tiền đúng ?"

 

" tiền! Nhà nhiều, nhiều tiền! sẽ đưa cho các !"

 

"Tha cho chúng , các cứ giá, mười vạn, hai mươi vạn, năm mươi vạn, một trăm vạn! đều đưa hết!"

 

"Các hãy nghĩ cho kỹ, tiền mạng của chúng . Những xe hạng các thể động . Bố ở Cục Xây dựng, ông ngoại ở Công an tỉnh, bác là lãnh đạo hai của tỉnh. Các mà dám động , dám đảm bảo, dù các trốn khỏi Dư Ký ngay trong đêm cũng chạy thoát !"

 

Không câu nào của Đỗ Nhược chọc trúng nhóm tám tên cướp mô tô, những bước chân đang chậm rãi tiến tới vì e ngại phản kích đồng loạt dừng . Trong đó, một tên cao gầy đội mũ bảo hiểm, mặt bịt vải đen còn nhịn gọi một tiếng với tên đàn ông đội mũ bảo hiểm bên cạnh nhưng mặt một vết sẹo dài bằng bàn tay.

 

"Đại ca."

 

Gã mặt sẹo do dự một chút, nhanh ánh mắt trở nên hung tàn: "Đã , tiền cũng lấy , thì cho sạch sẽ luôn . Xử lý hết, dìm xuống sông, chỉ cần trì hoãn hai ngày, sẽ tiếp ứng đưa tất cả chúng nước ngoài."

 

"Không mày nước ngoài nhất ? Hãy nghĩ đến những đồng đô la ở nước ngoài, nghĩ đến tiền chúng nhận phi vụ , mạo hiểm một thì . Hơn nữa, thì chúng cũng chắc thoát !"

 

Mặt sẹo xong liếc tên cao gầy: "Mày quên cuộc điện thoại gọi tới như thế nào ?"

 

Sắc mặt tên cao gầy đanh , gã do dự nữa, lập tức hét lên với những xung quanh: "Nhanh chân lên, xông tới g.i.ế.c sạch bọn chúng!"

 

 

Loading...