Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:01:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện thảo luận , cứ theo kế hoạch . Bố nhận tin tức phía bắc thành phố chắc chắn sẽ phát triển, nhà họ Viên giành sự hợp tác đấu thầu ở đó, cục trưởng Đỗ là quan trọng, đừng hỏng chuyện.”

 

Viên Cảnh xong liền xuống xe, về phía chiếc xe đang đỗ ở đằng xa.

 

Bóng lưng cao ráo tuấn tú, bước trong màn đêm khiến cảm thấy lạnh lẽo vô cớ.

 

Viên Thừa trong xe một lúc lâu, cuối cùng cũng xuống xe sàn nhảy.

 

——

 

“Anh chỗ quá, qua đây ?”

 

Cố Ngộ vạch trần ý đồ của Viên Cảnh và đưa lời cảnh cáo, lãng phí thêm thời gian với Viên Cảnh nữa, dắt Lục Kiều rời khỏi hành lang nhà vệ sinh. Sau đó về chỗ lấy chiếc váy định của Lục Kiều, đưa cô lên văn phòng tầng hai.

 

Lần sửa sang , văn phòng của Cố Ngộ cũng tút tát đôi chút. Nền xi măng lát sàn gỗ, bàn việc đổi sang loại gỗ hồng mộc, ghế dài đổi thành sofa da. Những bức tường trống trải giờ lắp kệ sách gỗ hồng mộc, một vài kẹp tài liệu chứa dữ liệu kinh doanh xếp đó. Bên cạnh đó còn một tủ rượu đựng vài chai rượu ngoại quý giá, trông cũng dáng.

 

Bên cạnh một cánh cửa nhỏ mở , bên trong là phòng nghỉ, lớn, chỉ tầm mười mét vuông. Một góc ba bốn mét vuông ngăn nhà vệ sinh nhỏ cửa ngăn, bên ngoài đặt một chiếc giường lò xo mới mua, giường bày sẵn ga giường vỏ gối mới, chỉ điều trải .

 

Lục Kiều từ văn phòng đến phòng nghỉ, thấy bên trong tuy nhỏ nhưng trang đầy đủ, ngay cả đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng , cô khỏi tò mò hỏi một câu.

 

“Không thường xuyên , mỗi tháng chỉ qua đây kiểm tra sổ sách một thôi. Có điều mỗi tới thường là buổi tối, muộn quá ngại về nên sẽ ngủ đây một đêm.”

 

Cố Ngộ tựa cửa đáp một tiếng, giọng trầm, âm thanh cũng giống như thường lệ khi chuyện với cô, luôn mang theo ý dịu dàng.

 

Từ khi rời khỏi hành lang, cảm xúc của luôn đè nén.

 

Lục Kiều là vì lý do gì. Từ lúc Cố Ngộ hai chữ camera, cái mặt nạ giả tạo của tên biến thái Viên Cảnh đột ngột sụp đổ, kết hợp với những gì với cô đó, cô đoán .

 

Tên điên đó bắt đầu hứng thú với cô, lẽ lúc cô bước sàn nhảy phát hiện , chiếc khuy măng sét đó chính là mồi câu mà dùng để dụ cô.

 

Bên giám sát camera thấy hết chuyện báo cho , nên mới thể kịp thời chạy tới như .

 

Vì thế, mặc dù váy của cô ướt quá nhiều, thể hoặc , cô vẫn theo lên tầng hai.

 

Thú thật, cô nhắc đến cái tên Viên Cảnh với Cố Ngộ cho lắm.

 

Kiếp lúc cô quen Cố Ngộ, Viên Cảnh hiện diện trong cuộc sống của cô , như hình với bóng, len lỏi khắp nơi. Lúc đó cô chạy đến Hải Thị, cũng chuyển chi nhánh công ty đến Hải Thị.

 

Cô đ.â.m một nhát ở khách sạn bỏ trốn, cũng vì thế mà bỏ qua cho cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-191.html.]

Tên điên đó giống như mất trí nhớ , coi như chuyện gì xảy , vẫn cứ chứng nào tật nấy. Nơi cô việc luôn xuất hiện, cô bán cơm hộp ở công trường cũng thể gặp .

 

Sau khi ở bên Cố Ngộ cũng , cứ liên tục gặp gỡ, thực sự là đen đủi hết mức.

 

Hồi đó Cố Ngộ nếm ít giấm chua.

 

Anh cần kiềm chế, nhưng với khác thì , còn Viên Cảnh thì . Anh giống như một cái dằm đ.â.m cổ họng hai , khó nhổ .

 

Hồi mới đầu, cô tốn ít tâm tư để dỗ dành . Sau cô mặc kệ luôn, ngửa luôn, gặp chứ gì, thấy chướng mắt chứ gì, tới , ngủ một giấc, tỉnh dậy là hết chuyện.

 

Chỉ là mỏi eo thôi.

 

Người đàn ông ở kiếp trải qua bao nhiêu chuyện như còn thể giữ bình tĩnh tên biến thái Viên Cảnh đó, huống chi kiếp vẫn còn trẻ, đang lúc hăng m.á.u. Anh thấy camera chạy tới mà lập tức lao đ.á.n.h với Viên Cảnh, cô cảm thấy ngạc nhiên .

 

định thần một lúc, bước gần, đưa tay vuốt ve khuôn mặt , mỉm : “Làm gì mà cái mặt thế, vui ? Vậy ông chủ Cố cần dỗ dành một chút ?”

 

Cố Ngộ Lục Kiều, đôi mắt long lanh nước của cô chứa đầy ý , lúm đồng tiền say đắm hiện bên môi. Chuyện lúc nãy dường như cô hề để tâm, nhịn đưa tay ôm lấy eo cô, nhanh đó ôm c.h.ặ.t cô lòng. Cằm cọ cọ đỉnh đầu cô, ch.óp mũi hít hà hương thơm từ tóc cô, một lúc lâu mới trầm thấp thốt một câu bên tai cô:

 

“Cần chứ, Kiều Kiều, nhanh dỗ ...”

 

Tâm trạng Cố Ngộ lúc giống như một quả pháo bén lửa, Lục Kiều đang bóp lấy cái ngòi nổ đó, chỉ cần cô buông tay mặc kệ là thể nổ tung ngay lập tức.

 

Anh sớm thế nào, xinh , sẽ bao nhiêu thèm khát. Lúc nãy khi họ khiêu vũ trong sàn nhảy, ít cố gắng tiếp cận, nhưng lúc đó và Mạnh Phóng trông vẻ dễ chọc, cộng thêm quy định của nơi nổi tiếng khắp Dư Ký, tuân thủ quy định là sẽ đuổi cổ ngoài, dám loạn ở đây thì kết cục chắc chắn sẽ t.h.ả.m, nên những đó dám bậy, cũng để họ mắt.

 

Trời mới khi vài câu đơn giản với Mạnh Phóng về chuyện Dư Tuệ Lệ, xe lấy quần áo cho cô, phụ trách trực ban gọi phòng giám sát, thấy tên khốn kiếp đó ở tầng hai chằm chằm họ, còn cả những cảnh trong hành lang nhà vệ sinh đó nữa, lúc đó trong lòng bốc hỏa đến mức g.i.ế.c .

 

Nếu vì danh dự của cô, chuyện kẻ thèm khát cô rùm beng lên. Lúc chạy tới hành lang, thấy tên khốn đó tươi chìa tay với cô, nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của suýt nữa nện thẳng mặt tên đó .

 

Chuyện vẫn xong , từng vài chạm trán với tên khốn đó, thấy quan tài là nhỏ lệ , dễ dàng bỏ cuộc ... Vừa , cũng định bỏ qua cho !

 

Trong đầu hiện khuôn mặt giả tạo đầy nụ của tên khốn đó, Cố Ngộ nheo mắt , giấu ánh hung ác và tàn bạo trong mắt, ghé sát hôn lên vành tai cô, thầm thì một câu: “Kiều Kiều, em mau dỗ .”

 

Anh giống như mắc hội chứng cuồng tiếp xúc cơ thể, ôm c.h.ặ.t lấy cô buông, môi luôn áp sát vành tai cô, giọng trầm khàn mang theo nóng phả lỗ tai cô.

 

nhịn ngẩng mặt lên , chạm đôi mắt đen sâu thẳm của , cô mỉm . Cô đưa tay lên từng chút một vuốt ve khuôn mặt , bờ lông mày tuấn tú: “Ông chủ Cố, em dỗ thế nào đây?”

 

gọi là ông chủ Cố, đây là một chút thú vui tao nhã của cô.

 

Anh , nhưng hiểu , gọi là ông chủ Cố nhiều, duy chỉ cô, khi gọi nhẹ nhàng như , giọng thanh thoát dịu dàng đó giống như gảy nhẹ tim , từng hồi rung động dâng lên.

 

 

Loading...