Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:01:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh hối hận , Kiều Kiều, hối hận vì hôm qua đồng ý nhanh quá."
"Anh lớn tuổi hơn cả em mà, ở chứ?" Cố Ngộ im lặng hồi lâu, Lục Kiều với vẻ mặt u sầu mà thốt một câu.
"Hối hận cũng vô ích thôi."
Lục Kiều mím môi nhịn đáp một câu, lát cô chuyển chủ đề:
"Được , nữa, bên ngoài hôm nay thật ấm áp, thích hợp để dạo phố. Đi thôi, chúng dạo một lát, dạo xong cũng đến lúc ăn trưa ."
Lục Kiều giơ tay mở cửa xe bước xuống.
Trong xe Cố Ngộ bóng dáng cô nhanh nhẹn xuống xe một hồi lâu, trong lòng thầm gọi tên Diệp Lãnh hai tiếng mới nhẹ nhàng thở một mở cửa xuống xe.
Hiếm một ngày trời nắng ráo thế , là ngày tuyệt vời để dạo phố, Lục Kiều dạo các cửa hàng phố giống như lúc trung tâm thương mại với mục đích rõ ràng, cô hầu như thấy tiệm nào cách trang trí hợp mắt là sẽ xem.
Cửa hàng phố lúc tinh xảo sang trọng như , bên trong đủ loại hàng hóa rực rỡ sắc màu, bước giống như tìm kho báu , cũng một kiểu khí và thú vị riêng.
Lục Kiều mua cho Diệp Ni, Diệp Tiểu Tuấn và Diệp Lãnh mấy bộ quần áo ở vài cửa hàng ven đường. Thấy Cố Ngộ bên cạnh chằm chằm đầy mong đợi, cô dứt khoát chọn cho mấy bộ luôn, đương nhiên là đồ của cô cũng thể thiếu .
Tay xách nách mang coi như là thu hoạch đầy .
Dạo phố xong hai cùng ăn trưa. Hương vị Dư Ký họ ăn nhiều , đúng lúc thấy một tiệm lẩu mới khai trương nên họ cũng ghé góp vui.
Hai ăn lẩu tuy chút vắng vẻ nhưng những đang chìm đắm trong tình yêu thì cảm thấy thế chút nào. Người gắp cho một đũa, gắp một đũa, cuối cùng cả hai đều ăn đến no căng bụng.
Sau đó hai liền xem phim theo đúng quy trình.
Vào thời đại của các tiệm băng đĩa đang cực kỳ hot, rạp chiếu phim dù cuối tuần cũng đến mức đông nghẹt .
Lúc phim võ thuật chiếm đa , phim tình cảm ít, nhiều rạp chiếu phim vẫn mở cửa trình chiếu.
Lục Kiều chọn chọn , cuối cùng chọn một bộ phim "Cao lương đỏ", tính toán thời gian xem xong kịp lúc ăn tối cùng Mạnh Phóng và Cố Tề, hai liền mua vé.
Cố Ngộ mấy hứng thú với việc xem phim. Anh nghiêm túc xem hai cái phát hiện xem nổi, tầm mắt quanh mấy lượt, cuối cùng dừng mặt Lục Kiều.
Lục Kiều sinh rực rỡ, ngũ quan tinh tế sắc sảo, thuộc kiểu càng càng thấy cuốn hút. Da cô cũng cực kỳ , trắng mịn thanh khiết, mịn màng như sứ, còn mang theo cảm giác sáng bóng của sứ. Trong rạp chiếu phim mờ tối xung quanh đều xám xịt, chỉ cô là tia sáng rực rỡ nhất nơi , càng Cố Ngộ càng thấy tâm thần d.a.o động, dời mắt .
Ánh mắt quá đỗi nóng bỏng khiến Lục Kiều phớt lờ cũng khó, sự chú ý cũng chẳng thể tập trung màn ảnh nữa. Cô nhịn lườm một cái đầy bực bội: "Phim xem nữa hả?"
"Có xem." Bị bắt quả tang Cố Ngộ thấy tự nhiên, càng sợ Lục Kiều giận dữ, đáp một tiếng vội vàng dời mắt , nhưng một lát tay vô thức đưa tới, nắm lấy bàn tay thon thả của Lục Kiều đặt lòng bàn tay .
Lục Kiều liếc một cái, lập tức ngay ngắn chỉnh tề.
Trong lòng Lục Kiều thấy buồn nên cũng chẳng thèm tính toán với nữa.
Có lẽ vì tinh thần bớt căng thẳng, cộng thêm bộ phim cũng về tình yêu quê hương đất nước nên Cố Ngộ dần dần cũng xem .
Lục Kiều chú ý thấy xem một cách nghiêm túc, thầm nhếch môi .
Xem phim xong cũng vặn đến giờ hẹn cơm tối với đám Mạnh Phóng. Nhà hàng Cố Ngộ đặt ngay cạnh quán nhảy Hải Liễu xa, cách rạp hát bên cũng xa, lái xe năm sáu phút là tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-185.html.]
Lúc họ đến Mạnh Phóng và Cố Tề cũng đến , đang đợi ngay cửa.
Mấy tháng gặp, cả Mạnh Phóng đổi , mái tóc dài lúc cắt ngắn, gầy nhưng tinh thần phấn chấn hơn nhiều. Có lẽ mấy tháng qua trải qua luyện việc nên con cũng trở nên trầm hơn, mang chút dáng dấp của giám đốc Mạnh trong tương lai .
Thấy Lục Kiều đặc biệt nhiệt tình:
"Em dâu, vốn dĩ hôm qua còn định gọi điện cho thằng Ngộ để chúc mừng sinh nhật em đấy, kết quả bận rộn bên đội vận tải xong tối mịt , sợ phiền hai đứa nên gọi nữa."
" , hôm nay cũng , sinh nhật vui vẻ nhé em dâu."
"Cảm ơn Phóng ạ, em còn cảm ơn vì món quà sinh nhật tặng em nữa."
Lục Kiều mỉm đáp , khựng một chút cô : " Phóng đừng tặng món quà quý giá như nữa, hôm qua em còn sợ chẳng dám nhận ."
"Hì, cái đó chẳng đáng bao nhiêu , gì mà dám nhận chứ."
Mạnh Phóng xua tay , ngay đó nghiêm túc hơn vài phần: "Em dâu, thực sự cảm ơn em thật t.ử tế. Chuyện nhà chắc thằng Ngộ kể cho em , nếu nhờ em chỉ cho con đường thì tình em mười mấy năm của với thằng Ngộ coi như đứt đoạn ."
"Lát nữa nhất định kính em mấy ly mới ."
"Anh uống cạn, em dâu cứ tùy ý nhé."
Cố Ngộ bên cạnh nhíu mày một cái: "Đừng mang cái bộ dạng bên ngoài đó đây."
Mạnh Phóng cũng là nhất thời lỡ miệng, chú ý, thì chút ngượng ngùng: "Thì chẳng là lỡ miệng ."
"Lỗi của , của , em dâu đừng để tâm nhé."
Lục Kiều mỉm : "Không ạ, thể thấy thời gian Phóng ứng tiếp khá nhiều, Ngộ ở đây thời gian qua Phóng vất vả ."
Lời của Lục Kiều mang theo nụ nhưng cũng chứa đựng sự chân thành, trong lòng Mạnh Phóng thấy ấm áp, nhịn đáp:
"Anh vất vả là chuyện nên , thằng Ngộ chịu khổ cực lớn, dù trâu ngựa ba tháng nữa cũng là lẽ đương nhiên."
Bên cạnh Cố Ngộ lập tức lạnh lùng liếc một cái: "Là đấy nhé."
"......"
Mạnh Phóng ngay lập tức xì , quen lười biếng , ba tháng suýt nữa khiến gục ngã, còn nổi ba tháng nữa. Anh lấy lòng với Cố Ngộ đáp lời nữa.
Lúc Cố Tề gọi món xong với nhân viên cửa hàng , bước gọi họ, cả nhóm phòng bao.
Nhà hàng gần trung tâm thành phố, địa thế , gian tương đối nhỏ một chút nhưng thắng ở chỗ môi trường thanh tĩnh.
Buổi trưa ăn lẩu , buổi tối ăn món mang phong vị Dư Ký thanh đạm một chút thì cũng khéo.
Xét thấy lát nữa thể sẽ qua quán nhảy Hải Liễu uống rượu nên lúc ăn cơm họ cũng gọi rượu nữa, đều uống nước ngọt và .
Một bữa cơm ăn xong bên ngoài trời cũng sầm tối, là lúc quán nhảy Hải Liễu đang náo nhiệt nhất.
Lúc xong là sẽ cùng hát hò nhảy múa, buông đũa xuống Cố Tề liền lập tức thu xếp.