Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:01:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc nảy một ý tưởng thất đức, bà vứt Quý Thanh Thanh mới tám tuổi sang chỗ Cố Ngộ ở xưởng trọng điểm, còn bản thì vui vẻ lấy chồng mới.

 

"Khi Lý Liên vứt Quý Thanh Thanh đến nhà, từng đến đồn cảnh sát báo án, kiện bà tội bỏ rơi con cái, nhưng cái con bé c.h.ế.t tiệt Quý Thanh Thanh đó lúc đó khăng khăng thừa nhận Lý Liên bỏ rơi. Phía chồng mới của Lý Liên ở đồn cảnh sát chút quan hệ nên chuyện chẳng gây chút ảnh hưởng nào cho bà cả."

 

"Sau Quý Thanh Thanh đói lả mặt , chỉ đành nhặt nó về."

 

Cố Ngộ , ánh mắt tối sầm , giọng cũng lộ vẻ lạnh lẽo: "Ai mà ngờ nhặt một con sói mắt trắng nuôi mãi quen."

 

"Sói mắt trắng ư? Cô gì?"

 

Đây là đầu tiên Lục Kiều kể đầy đủ về quá khứ của Lý Liên cũng như lai lịch chuyện Quý Thanh Thanh đến sống ở nhà họ Cố, cô chút kịp định thần .

 

Bỏ con để tái giá, bỏ rơi con gái để tái giá tiếp, còn đem con gái nhét cho đứa con trai từng bỏ rơi...... Chuyện kỳ quặc mà bình thường chẳng thể nghĩ nổi.

 

Khi đó Cố Ngộ mới mười mấy tuổi, bản còn nuôi chẳng nổi còn nuôi thêm một đứa em gái.

 

Trong lòng Lục Kiều giận xót, cô bực bội vò vò dây túi xách, hỏi Cố Ngộ.

 

Cô chỉ Quý Thanh Thanh từng Cố Ngộ nuôi dưỡng mấy năm, nhiều chuyện thiếu não, nhưng ngoại trừ hai chuyện liên quan đến Dư Huệ Lệ thì những chuyện khác cô đều rõ lắm.

 

Cố Ngộ im lặng một lúc mới tiếp tục :

 

"Có lẽ vì là con gái sinh với yêu nên đối với Lý Liên mà chút khác biệt. Quý Thanh Thanh ở nhà họ Cố bốn năm, bốn năm Lý Liên mang thai, bà thuyết phục gia đình đó đón Quý Thanh Thanh về."

 

"Quý Thanh Thanh khi về đó chắc vẫn còn nhớ bên , thỉnh thoảng vẫn chạy qua nhà họ Cố. Tiếp xúc lâu dần dì cả và Tiểu Tề ít nhiều cũng chút tình cảm, cũng ngăn cản nó, nhưng Lý Liên mượn nó để nhắm ."

 

"Hơn nửa năm lừa Quý Thanh Thanh mượn danh nghĩa của để nhét một công trường khách sạn Dư Ký, chôn một thứ ở trong đó......"

 

"Chôn thứ gì ạ?"

 

Lục Kiều sững sờ, trực giác mách bảo chuyện đơn giản, cô vội vàng hỏi:

 

"Chôn thứ gì ? Bà sai chôn đồ gì? Làm thì bà lợi lộc gì?"

 

"Một lô cổ vật đào lên từ phía hồ Dư Ký." Cố Ngộ mím c.h.ặ.t môi đáp.

 

"Một chị của chồng mới Lý Liên gả cho em của vợ con thứ hai nhà họ Viên. Lúc đó nhà họ Viên âm thầm giành lấy dự án khách sạn Dư Ký, khi mặt bày tỏ ý định thì dự án chuyển sang đấu thầu công khai."

 

"Cuối cùng dự án nhà họ Viên giành mà rơi tay , họ cho một bài học nên đường vòng qua chỗ Lý Liên, nhét định khiến công trường của thể khởi công."

 

"Nếu nhờ ông lão Hoàng trông công trường lúc đó thấy động động tĩnh kiểm tra và phát hiện thì khách sạn Dư Ký phong tỏa cho thi công ."

 

Chuyện giải quyết xong nên Cố Ngộ tiếp nữa, sang Lục Kiều:

 

"Nửa năm cắt đứt quan hệ với phía Quý Thanh Thanh và Lý Liên , cho nên nếu họ đến phiền em thì em đừng để ý đến họ."

 

"Em , em sẽ ." Lục Kiều im lặng một lúc gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-184.html.]

 

Bây giờ cô cuối cùng tại lúc nãy Cố Ngộ phản cảm với Quý Thanh Thanh như . Bất kể cô vô tình thì cô thực sự suýt chút nữa hại t.h.ả.m Cố Ngộ, hơn nữa bên cạnh cô còn một Lý Liên. Để tránh việc Lý Liên mượn cô đeo bám lấy mà tính kế thì dù trong lòng ghét đến mức đó, ngoài mặt cũng tỏ vô cùng chán ghét.

 

Chỉ là Cố Ngộ đề phòng Quý Thanh Thanh và Lý Liên như , định cả đời qua với nữa, tại kiếp vẫn mắc mưu?

 

Trong chuyện còn điều gì cô ?

 

Đôi mày Lục Kiều dần cau , cô trực giác thấy chuyện quan trọng nhưng cách nào để tìm hiểu, sớm kiếp hỏi chi tiết hơn một chút .

 

"Làm mà cau mày ? Xót ?"

 

Cố Ngộ những chuyện đè nén trong lòng bao nhiêu năm, đột nhiên phát hiện cả đều nhẹ nhõm. Thấy Lục Kiều đang nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng xoa một cái, trêu chọc.

 

Lục Kiều ngước mắt , một lát cô thành thật gật đầu: "Vâng, xót ạ."

 

Đương nhiên là xót , kể về quá khứ của Lý Liên, kể về những chuyện ngu ngốc mà Quý Thanh Thanh , từ đầu đến cuối giọng điệu bình thản nhưng cô trong lòng cảm giác.

 

Quý Thanh Thanh từ tám tuổi đến nhà họ Cố sinh sống, sớm chiều bên hơn bốn năm, về bên Lý Liên cũng thỉnh thoảng chạy qua nhà họ Cố, ngăn cản chắc chắn là trong lòng chấp nhận đứa em gái .

 

đứa em gái chẳng chút đầu óc nào, sẽ lợi dụng tính kế, chỉ thể tỏ vẻ hung dữ đuổi .

 

Lúc nãy cô những lời đó với Quý Thanh Thanh cũng là cho cô tỉnh ngộ, kiếp lừa gạt lợi dụng mà chuyện tổn thương Cố Ngộ nữa.

 

đàn ông ở kiếp của cảm nhận ấm tình nhiều nhất thể, chứ là những sự phản bội và tổn thương đó.

 

nhịn đưa tay nắm lấy tay , một nữa đan c.h.ặ.t mười ngón tay , ngước mắt nghiêm túc : "Rất xót, nhưng , những chuyện đó qua ."

 

"Từ nay về chúng hãy tránh xa những liên quan đó , sống cuộc sống của riêng ."

 

Lục Kiều , nghĩ đến điều gì cô đột nhiên mỉm :

 

"Thực nghĩ kỹ thì chúng cũng khá là đồng bệnh tương liên đấy, cha đều coi như c.h.ế.t cả , nhưng may mà em dì cả và , cũng thím và Tiểu Tề, chúng còn gia đình nhỏ của riêng nữa......"

 

"Gia đình nhỏ ?"

 

Lòng Cố Ngộ chấn động, chằm chằm Lục Kiều rời mắt. Bên ngoài nắng , xuyên qua cửa kính xe rọi , phủ lên hai một lớp hào quang ấm áp. Dưới ánh sáng rực rỡ và đầy đủ, thể thấy rõ hình bóng phản chiếu của trong đôi mắt lấp lánh xinh của cô. Trong phút chốc trái tim như làn nước xuân tháng ba lướt qua, mềm nhũn thành một khối.

 

Anh nhịn hạ thấp giọng hỏi cô: "Kiều Kiều, em thấy khi nào chúng thành lập gia đình nhỏ thì hợp lý?"

 

Lục Kiều theo bản năng thốt những lời trong lòng, đối diện với đôi mắt đen láy rực sáng và nóng bỏng của Cố Ngộ, mặt cô đột nhiên chút nóng lên. Cô tự nhiên mặt , lầm bầm đáp một câu: "Chẳng là tổ chức cả ạ."

 

Diệp Lãnh......

 

Cố Ngộ nghĩ đến tính tình ôn tồn chậm chạp của Diệp Lãnh, ngay lập tức cảm thấy đau đầu.

 

Nếu thực sự trông cậy việc gì cũng thong thả như Diệp Lãnh thì ước chừng hai ba năm nữa cũng đừng mong đến chuyện .

 

 

Loading...