Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cậu chắc thấy bộ dạng cả tớ lúc từ trong đó nhỉ? Tớ thấy , gầy như que củi, khắp đầy những vết m.á.u bầm tím từng vệt từng vệt, mặt còn mấy vết sẹo m.á.u đen thui, trông như bò từ địa ngục lên , tớ mà thấy sợ!"

 

Quý Thanh Thanh nhịn gào lên với cô . Họ đang ở trong trung tâm thương mại, cuối tuần nên mua sắm đông. Lúc ở tầng ba ít tụ tập , vì cuộc giằng co với Cố Ngộ lúc họ thu hút ít sự chú ý, giờ Quý Thanh Thanh gào lên một cái khiến bao nhiêu ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ.

 

Dư Huệ Lệ bao giờ nhiều vây quanh xem như thế vì những chuyện , cô cuống bực, trong lòng thầm mắng đồ ngu, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ yếu đuối Quý Thanh Thanh, vẻ mặt đầy vẻ hối :

 

"Thanh Thanh, , thực sự ."

 

"Mình thể bù đắp mà, sẽ cố hết sức để bù đắp......"

 

"Bù đắp cái gì, cả tớ cần!"

 

Quý Thanh Thanh giơ tay lau nước mắt, lạnh lùng đáp một câu, nhớ điều gì đó cô trợn tròn mắt trừng Dư Huệ Lệ:

 

"Anh cả tớ đối tượng , những chuyện với tớ tính nữa, tớ sẽ về với tớ, đừng đến nhà tớ nữa, hoan nghênh !"

 

Quý Thanh Thanh xong, đẩy Dư Huệ Lệ chạy mất.

 

Dư Huệ Lệ đẩy cho lảo đảo, suýt chút nữa là ngã quỵ, cô vội vàng bám cây cột bên cạnh mới vững . Thấy xung quanh cả trong tiệm lẫn ngoài tiệm đều đang , cô cụp mắt xuống, một lát hừ lạnh một tiếng.

 

Không tính nữa , dễ dàng thế.

 

Nhận đồ của cô mà định tính xong xuôi dễ dàng ?

 

Đầu ngón tay Dư Huệ Lệ bấm mạnh lòng bàn tay, một lát ngẩng đầu, dịu dàng mỉm nhân viên bán hàng :

 

"Làm phiền chị gói giúp chiếc áo khoác đắt nhất trong tiệm các chị, lấy size nhỏ."

 

Chương 48 Bắt gặp

 

"Quần áo của dì cả mua xong , chúng dạo phố luôn nhé, là cất quần áo xe ?"

 

Lục Kiều và Cố Ngộ rời khỏi khu bán quần áo ở tầng ba, cũng tiếp tục dạo tòa nhà bách hóa nữa mà trực tiếp ngoài.

 

Cố Ngộ từ lúc rời khỏi tầng ba vẫn luôn im lặng lời nào. Lục Kiều một cái, ngẩng đầu bầu trời rực sáng bởi ánh nắng ấm áp phía , mở lời.

 

"Em hỏi ?"

 

Cố Ngộ sang Lục Kiều, ngập ngừng hỏi một câu.

 

Lục Kiều sững , cô hỏi ngay chuyện Quý Thanh Thanh là vì tình hình về con Quý Thanh Thanh cô đều cả.

 

Cô còn trong lòng Cố Ngộ thực hề lạnh lùng như thể hiện bên ngoài. Kiếp tổn thương sâu sắc như nhưng khi thấy hiện trạng của Quý Thanh Thanh, vẫn âm thầm tay giúp đỡ một phen.

 

Cô cũng tâm trạng hiện tại của đang tệ.

 

để bình tâm một chút, nhưng đổi góc độ khác mà , ở chỗ Cố Ngộ cô là Lục Kiều của kiếp , họ mới xác định quan hệ lâu. Đây là đầu tiên cô thấy một cô gái gọi cả, khí giữa hai còn căng thẳng như , với tư cách là đối tượng, là bạn gái, việc cô hỏi han gì mới là bất thường.

 

"Anh ?" Lục Kiều ngước mắt Cố Ngộ hỏi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-182.html.]

"Anh thì em , nếu giờ cũng , khi nào thì ."

 

Cố Ngộ trả lời ngay, ?

 

Nói về Quý Thanh Thanh thì đến Lý Liên, về những chuyện bà đủ để khiến kinh ngạc. Anh đương nhiên những điều đó, khó mở miệng, còn sợ bẩn tai cô.

 

hy vọng một ngày nào đó cô về quá khứ của từ miệng khác... từ Lý Liên một ai đó.

 

Anh .

 

Tầm mắt Cố Ngộ rơi xuống bàn tay hai đang đan c.h.ặ.t , nhớ sự bảo vệ của cô dành cho lầu lúc nãy, đối diện với đôi mắt đang ngước đầy vẻ lo lắng của cô. Thực với cô gì là thể . Cô sẽ chê bai, chỉ thấu hiểu thôi, .

 

Sự tích tụ bực bội trong lòng Cố Ngộ bỗng chốc tan biến, bỗng thấy nhẹ nhõm, : "Lên xe ."

 

Vẻ căng thẳng đó của rõ ràng giãn và hòa hoãn , Lục Kiều cảm nhận , cô cũng theo đó mà thả lỏng hơn nhiều, gật đầu đồng ý: "Vâng, ạ."

 

Xe đỗ ngay gần đây, vài bước là tới. Một ngày cuối tuần, trung tâm thành phố vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều thấy xe đạp và bộ, đường lớn thỉnh thoảng thấy tiếng xe buýt cán qua nắp cống.

 

Cố Ngộ cất quần áo mua cốp xe, mở cửa ghế phụ cho Lục Kiều. Sau khi cô , đóng cửa xe mới vòng qua ghế lái.

 

Cửa xe đóng , xung quanh yên tĩnh hơn nhiều. Không ý định lái xe ngay nhưng tay Cố Ngộ vẫn đặt lên vô lăng, chống cánh tay về phía một chút, mở lời:

 

"Dì Biên chắc nhắc với em , là do thím và chú hai nuôi nấng, năm bốn tuổi cha qua đời."

 

Lục Kiều im lặng, dì cả đúng là nhắc qua với cô một câu nhưng nhiều, những gì cô đều là do Cố Ngộ kể cho cô ở kiếp .

 

Tuy nhiên vì kiêng kỵ mối quan hệ với Lý Liên nên Cố Ngộ ít khi nhắc đến cha đoản mệnh của . Một qua đời từ lâu , thời điểm thích hợp cô cũng tiện hỏi nên cũng hiểu nhiều lắm.

 

Cô chỉ ông từ sớm.

 

Thực tế cô cũng hiểu rõ lắm về Lý Liên, chỉ tái giá mấy , ngoài Quý Thanh Thanh còn sinh một đứa con trai, nhưng đứa con trai đó tình hình thế nào mà tàn tật bẩm sinh.

 

Thêm nữa là chuyện bà và Dư Huệ Lệ liên thủ lừa gạt Quý Thanh Thanh để cùng tính kế hại Cố Ngộ, ngoài thì gì thêm.

 

Nghe Cố Ngộ nhắc đến, cô ngập ngừng một lát hỏi một câu: "Chú bệnh mất ạ?"

 

"Không, ông là mệt mà c.h.ế.t."

 

"Mệt mà c.h.ế.t ạ?" Lục Kiều sững sờ.

 

"Ông vốn là tài xế xe tải của nhà máy trọng điểm,"

 

Nhắc đến đàn ông trong mắt chỉ vợ, còn con cái chỉ để cảnh đó, trong mắt Cố Ngộ thoáng hiện vẻ tự giễu. Anh m.ô.n.g lung về phía , tiếp tục :

 

"Mẹ , chính là Lý Liên, bà ban đầu hề gả cho ông , bà thích một đàn ông khác hơn, đó là chồng thứ hai của bà , cũng chính là cha của Quý Thanh Thanh mà chúng gặp lúc nãy......"

 

Câu chuyện của Lý Liên và cha Cố Ngộ là Cố Trường Thuận gì quá ly kỳ, chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của thời đại .

 

Mẹ của Lý Liên tổng cộng sinh tám con, bốn trai bốn gái, ngay cả ở thời đại nhà nhà đều mấy con thì đây cũng là con nhiều.

 

 

Loading...