Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 180
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ mỗi dịp lễ Tết, cửa nhà họ luôn xuất hiện một ít đồ ăn thức uống.
Sau khi Cố Ngộ mất, cô sợ họ chào đón đến phúng viếng nên nào cũng lén lút . Sau cô ly hôn, tìm cách nhân viên trông coi nghĩa trang ở khu vực đó, phần mộ của Cố Ngộ luôn là nơi sạch sẽ ngăn nắp nhất, mộ bao giờ thiếu hoa tươi.
Cô đang dùng cách của riêng để chuộc .
Dùng lời của Quý Thanh Thanh khi về già mà , lúc cô còn trẻ, Cố Ngộ vẫn luôn mắng cô não, là mắng đúng .
Hồi trẻ cô thực sự não, phân biệt ai mới là thực sự với .
Cô tham luyến chút tình mẫu t.ử từ Lý Liên, hết đến khác chuyện tổn thương cả, quên mất rằng Lý Liên từng bỏ rơi cô , còn cả mới là thực sự nuôi nấng cô khôn lớn.
Sống một đời, Lục Kiều Cố Ngộ chịu tổn thương từ chỗ Lý Liên và Quý Thanh Thanh nữa, cô vẫn luôn cố gắng tránh để Cố Ngộ xảy vướng mắc với hai con họ. Hôm nay cô gọi Cố Ngộ ngoài dạo phố cũng là tránh mặt hai con họ trong ngày hôm nay, ngờ vẫn gặp .
Càng ngờ tới là rõ ràng nhiều chuyện khác với kiếp , mà Dư Huệ Lệ vẫn tìm đến mặt Quý Thanh Thanh, hai còn bạn một nữa.
"Chọn xong , chúng thôi." Lục Kiều thu hồi tầm mắt, cũng hỏi Quý Thanh Thanh là ai, cô mỉm với Cố Ngộ và .
"Ừ."
Cố Ngộ đáp một tiếng, đưa tay lấy quần áo chọn giá về phía quầy thu ngân.
Quý Thanh Thanh thấy Cố Ngộ ôm đồ luôn, thèm để ý đến , cô buồn, nhịn đuổi theo: "Anh cả, vẫn còn giận em ?"
"Chuyện ở công trường em cố ý , em cũng là ông khó khăn nên giúp một tay, đúng lúc công trường của thiếu , em ngờ gây rắc rối lớn như cho ......"
"Còn nữa, phía , hôm nay là sinh nhật , cứ nhắc mãi, mong thể qua ăn một bữa cơm."
Quý Thanh Thanh sốt sắng giải thích với Cố Ngộ, lải nhải một đống. Cố Ngộ đến mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên, hối thúc nhân viên bán hàng nhanh một chút, tính tiền trả tiền, tự lấy cái túi đựng quần áo dắt tay Lục Kiều định .
Quý Thanh Thanh thấy thì cuống lên, cô khó khăn lắm mới gặp cả, cứ thế để cả mất. Cô nhịn chạy đến chắn mặt Cố Ngộ và Lục Kiều, dang hai tay chặn đường.
"Anh cả, đợi một chút!"
Sắc mặt Cố Ngộ lập tức trầm xuống, khẽ ngước mắt: "Quý Thanh Thanh, em gì?"
"Em......"
Sắc mặt Cố Ngộ lạnh lùng, ánh mắt càng thêm sắc bén, Quý Thanh Thanh thế chút sợ hãi, cô sợ đến mức nên lời. Chú ý tới Lục Kiều bên cạnh, liếc thấy bàn tay cô đang đan c.h.ặ.t với tay Cố Ngộ, cô sững sờ, nhận điều gì đó, cô bỗng trợn tròn mắt: "Anh cả, cô là?"
"Anh đối tượng ạ?"
"Chuyện lớn như với chúng em một tiếng, ......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-180.html.]
" đối tượng thì liên quan gì đến mấy ! Còn với mấy nữa."
Cố Ngộ mất kiên nhẫn lên tiếng: "Có những lời lúc đủ rõ ràng , em về tìm Lý Liên thì còn quan hệ gì với bên nữa, bớt gọi bậy , em gái!"
Cố Ngộ xong cũng chẳng quản nhiều, giơ tay gạt cô định . lúc , Dư Huệ Lệ tiến lên, cô đưa tay ôm lấy Quý Thanh Thanh đang tổn thương, Cố Ngộ với vẻ mặt đầy chỉ trích :
"Cố Ngộ, thể đối xử với Thanh Thanh như , cô là em gái mà. Anh những ngày qua Thanh Thanh tìm thấy , cô lo lắng thế nào , suýt nữa là nhờ em bảo em mặt ngóng xem xảy chuyện gì đấy."
"Thấy , cô vui mừng bao, nỡ lòng tổn thương cô ?"
Dư Huệ Lệ từng chữ từng câu đòi công bằng cho Quý Thanh Thanh, mắt Quý Thanh Thanh vốn đỏ giờ càng đỏ hơn, cô nhịn tủi lẩm bẩm gọi một tiếng: "Huệ Lệ."
Lục Kiều thấy cảnh thì giận đến mức lạnh. Cô vốn để tâm đến hai , ngày hôm nay ở kiếp chính là ngày Cố Ngộ tính kế, ngày cô chỉ mong Cố Ngộ thể tránh xa hai càng xa càng để tránh xảy chuyện dàn cảnh va chạm gì đó, nhưng cô thực sự nhịn nữa .
Cô hừ lạnh một tiếng, gọi Dư Huệ Lệ: "Dư tiểu thư, xin hỏi khi cô những lời , cô dùng phận gì ?"
"Là phận bạn của cô gái bên cạnh cô ?"
"Nếu đúng là , hỏi cô một chút, cô luôn miệng cô gái bên cạnh cô trong lòng cả , cô chuyện cô từng hại cả cô tù ?"
"Cô , vì cô, vì họ của cô, mà tâm huyết vất vả của cả cô trong một đêm tan thành mây khói, thậm chí còn liên lụy đến nhà c.h.ế.t sớm !"
Sắc mặt Dư Huệ Lệ khẽ biến, cô vô thức Quý Thanh Thanh, thấy Quý Thanh Thanh đang lộ vẻ nghi hoặc: "Chuyện hại cả tù là ? Khi nào ?"
"Huệ Lệ thể hại cả tù ?"
"Thanh Thanh, chuyện thể....."
Dư Huệ Lệ định mở miệng giải thích, Lục Kiều cho cô cơ hội chuyện, cô Quý Thanh Thanh:
"Cô quan tâm đến cả như thì nên cả cô từng sống gian nan thế nào, cũng nên chuyện gặp năm mười bảy tuổi."
"Công trình vất vả giành , thức đêm chịu khổ xây nên ngôi nhà, chỉ vì phụ nữ lóc hai tiếng mà trong một đêm họ cô san bằng thành bình địa. Anh tìm họ cô đòi lẽ thì mai phục vây đ.á.n.h, rõ ràng là phòng vệ chính đáng nhưng vì một cha đồn trưởng mà định tội mưu sát, tống trai cô tù."
"Nếu chuyện cô còn thì cô xứng đáng một câu quan tâm lo lắng cho trai !"
"Nếu cô mà vẫn còn bạn với loại như , cô cũng xứng đáng quan tâm đến trai !"
Lục Kiều từng chữ từng câu xong, ánh mắt thoáng qua Quý Thanh Thanh đang vẻ chấn động, nhất thời phản ứng kịp. Một lát , cô siết c.h.ặ.t bàn tay đang đan của Cố Ngộ và cô, ngước mắt : "Chúng thôi, chỗ khác dạo."
Đối diện với ánh mắt của Lục Kiều, vẻ u ám trong mắt Cố Ngộ dần tan biến, thần sắc dịu , cúi hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t , khẽ đáp "Ừ." một tiếng vòng qua Quý Thanh Thanh mất.
Từ đầu đến cuối, thèm Dư Huệ Lệ lấy một cái. Dư Huệ Lệ bóng lưng hai mật xa, sắc mặt khó coi vô cùng, trong mắt hiện lên vẻ u ám. Một lát , cô ngẩng đầu, nặn một nụ định chuyện với Quý Thanh Thanh, đúng lúc , Quý Thanh Thanh đột nhiên đẩy cô .