Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 177
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là bộ phim truyền hình yêu thích nhất của Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương. Tối nay chiếu đến đoạn Lưu lão bà thăm vườn Đại Quan, hai xem nhịn mà thảo luận, Diệp Ni từng sách Hồng Lâu Mộng cũng nhịn mà tham gia cùng họ.
Diệp Quân Sơn mấy hứng thú với việc xem tivi, Cố Ngộ sang nhà đối diện lấy bộ cờ tướng và bộ ấm mà Mạnh Phảng để sang.
Diệp Quân Sơn thích đ.á.n.h cờ tướng, Cố Tề cũng thích, hai trình độ ngang , đều là "kẻ chơi cờ tồi", đúng lúc cùng chơi một ván.
Cố Ngộ bên cạnh pha cho họ, Lục Kiều bê một chiếc ghế cách xa gần, lúc thì trò chuyện cùng Thường Khánh Phương và Biên Lệ Phương về bộ phim, lúc thì xem dượng nước cờ nhưng ngại phận bề tiện , thỉnh thoảng giao lưu bằng ánh mắt với Cố Ngộ, hoặc khẽ nhích gần ghé đầu tai thầm vài câu mật ngọt.
Phòng khách náo nhiệt mà cũng đầy ngọt ngào.
Nguyễn Linh Gia đồng ý qua ăn bữa cơm , ngoài mối quan hệ với Diệp Lĩnh khiến chị nỡ từ chối, còn vì chị chị Thiệu về chuyện nhà họ Viên, cũng như phân tích của chị Thiệu về ý đồ thể của Viên Cảnh khi tìm đến cửa, chị chút lo lắng cho tiệm đồ gỗ nên đến nhắc nhở Lục Kiều. thấy bầu khí như thế , chị khỏi do dự.
Ngẩng mắt thấy Lục Kiều đang với Cố Ngộ, chị càng do dự hơn. Chị đem chuyện với Diệp Lĩnh, nhưng Diệp Lĩnh từng quản lý tiệm đồ gỗ bên nên cũng rõ tình hình, quan trọng nhất là họ vốn luôn theo sự sắp xếp của Lục Kiều.
“Sao thế?” Diệp Lĩnh vốn đang cùng Viên Viên chơi trò chơi thắt dây, đầu chú ý thấy thần sắc Nguyễn Linh Gia mấy tự nhiên, khựng một lát hỏi chị.
“Hả?”
Nguyễn Linh Gia hồn Diệp Lĩnh, đắn đo một lát, chị đáp một câu: “Không gì, chỉ là muộn quá , định về đây.”
Lục Kiều tuy tâm trí để ở vài việc một lúc nhưng cũng luôn chú ý đến phía Nguyễn Linh Gia và Diệp Lĩnh, thấy lời Nguyễn Linh Gia, tim cô khẽ động.
Anh cả tính tình chậm chạp, e là lúc nhận tình cảm của cũng ý định vội vàng bày tỏ. Lúc , để hai thêm chút thời gian riêng tư luôn là điều . Cô nghĩ ngợi đầu Nguyễn Linh Gia lên tiếng:
“Chị Linh Gia định về ạ? Vậy để cả tiễn chị nhé?”
Nguyễn Linh Gia cảm thấy như quá phiền phức, cộng thêm chị ở cũng xa lắm, chỉ cách hai dãy phố nên định bụng từ chối: “Không cần Kiều Kiều, chị ở gần lắm, mấy phút là tới , cần tiễn .”
“Thế , buổi tối an , dù gần đến cũng tiễn một đoạn, nếu yên tâm.”
Biên Lệ Phương lúc rời sự chú ý khỏi tivi, lên tiếng, sang Diệp Lĩnh trực tiếp dặn dò : “Thằng cả, con cũng chẳng việc gì, chạy một chuyến tiễn , đúng lúc tối nay con ăn nhiều, coi như tập thể d.ụ.c luôn.”
Diệp Lĩnh vốn cũng định như , thế trực tiếp với Nguyễn Linh Gia: “Đi thôi, tiễn cô.”
Nguyễn Linh Gia thấy tiện từ chối thêm nữa, chị Diệp Lĩnh một cái, Lục Kiều, cuối cùng gật đầu đồng ý.
“Xem chuyện vui nhà bà cũng sắp đến nhỉ.” Sau khi Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia rời , Thường Khánh Phương sang Biên Lệ Phương .
Biên Lệ Phương lúc tầm mắt đang đặt tivi, khóe miệng kìm mà nhếch lên một chút, bà đưa tay bốc một nắm hạt dưa, giả vờ bình tĩnh đáp một câu: “Ừm, chắc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-177.html.]
Hai quen mười mấy năm , ai còn lạ gì ai, Thường Khánh Phương cũng để tâm đến vẻ bộ tịch của Biên Lệ Phương, bà chỉ quan tâm ý đồ của : “Nếu thằng cả nhà bà manh mối , là để niềm vui nhân đôi luôn ?”
“Bà xem Tam Thặng còn lớn hơn thằng cả nhà bà một tuổi đấy, cũng bảo tụi nó cưới ngay, là đính hôn ?”
Câu của Thường Khánh Phương thốt , phòng khách bỗng chốc lặng thinh, Lục Kiều càng sững sờ trong thoáng chốc, cô theo bản năng đầu Cố Ngộ, vặn bắt gặp ánh mắt rực cháy của .
Nụ nơi khóe môi Biên Lệ Phương cứng , hạt dưa trong tay cũng chẳng buồn c.ắ.n nữa. Bà thả nắm hạt dưa lòng bàn tay, Thường Khánh Phương đáp một câu:
“Có nhanh quá , để hai đứa tụi nó ở bên tìm hiểu thêm một thời gian nữa ?”
Thường Khánh Phương dáng vẻ của Biên Lệ Phương là bà định thoái thác, thời gian qua Biên Lệ Phương thoái thác bà bao nhiêu . Lần bà nhất định một câu trả lời chắc chắn, bà khoanh tay n.g.ự.c, nghiêm túc Biên Lệ Phương hỏi: “Vậy bà thấy hai đứa tụi nó tìm hiểu đến khi nào thì thích hợp?”
“Cái .....”
Biên Lệ Phương nhịn liếc Diệp Quân Sơn đang ở chiếc bàn nhỏ bên cạnh chơi cờ tướng với Cố Tề. Diệp Quân Sơn lúc sắp chiếu tướng nên đang phát sầu, thấy lời Thường Khánh Phương càng sầu hơn, ông xua tay với Biên Lệ Phương, ý để bà tự quyết định.
Biên Lệ Phương nhịn lườm ông một cái, bà quyết định thế nào chứ. Sáng nay con trai dặn dò , cho phép bà đồng ý chuyện đính hôn quá sớm, bảo bà với Thường Khánh Phương.
lúc nãy ở phòng khách, mấy bà định nhắc đến chuyện đều Thường Khánh Phương khéo léo chặn . Vốn tưởng chuyện qua , ngờ chuyện của thằng cả trực tiếp khơi chủ đề .
Quy tắc ở Dư Kỵ là, đến cửa , nhà gái cũng thấy ưng , nhà trai đề nghị thì một câu trả lời.
Trả lời thế nào đây, ngày gần quá bà vui, xa quá thì Thường Khánh Phương - khó đối phó - chắc chắn sẽ đồng ý.
“Bà cũng thể để thằng cả nhà bà lĩnh chứng với cô gái mà Tam Thặng nhà đến lễ đính hôn còn chứ, Lệ , bà cũng thương với, lòng mong con dâu của chẳng kém gì bà .” Thấy Biên Lệ Phương lời nào, Thường Khánh Phương hạ giọng vẻ đáng thương.
“...... Cái đó, Diệp Lĩnh là con cả nhà mà, em gái thì nên đính hôn trai chứ.”
Biên Lệ Phương chút chột , bỗng nhiên não bà lóe lên một tia sáng, bà vỗ đùi một cái, lập tức :
“Bà xem thế , bà cũng chuyện vui của thằng cả nhà sắp đến mà, đợi nó định xong chuyện thì chúng sẽ chọn ngày định chuyện cho Kiều Kiều và Tam Thặng, bà thấy ?”
“Như mới thực sự là niềm vui nhân đôi mà. Tam Thặng và thằng cả nhà chỉ hơn kém một tháng, muộn hơn một chút cũng chẳng , bà thấy ?”
Biên Lệ Phương càng càng thấy khả quan. Với tính cách của thằng cả, thành chuyện vui thì còn khướt, như bà thể giữ Kiều Kiều thêm một thời gian. Nếu thực sự thành công thì bà cũng lý do để với thằng cả : Em nó còn vội hơn con kìa, chẳng lẽ cho em nó vội .
“Chốt thế nhé, đợi bên thằng cả đính hôn xong, chúng sẽ chọn ngày tổ chức cho Tam Thặng và Kiều Kiều!”