“Cái cô Nguyễn Linh Gia đó, lúc hai đứa với dì dượng , cô bé đó là cháu ngoại cô , cô vẫn kết hôn cũng bạn trai, đúng ?”
“Con kỹ cho dì xem, gia cảnh cô tiểu Nguyễn đó thế nào?”
Muốn mời Nguyễn Linh Gia ăn cơm, Lục Kiều và Diệp Lĩnh đều với Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn, cũng đơn giản về cảnh của Nguyễn Linh Gia. Biên Lệ Phương lúc đó xong cảm thấy cô gái dễ dàng gì, còn bảo mời qua ăn cơm thì cứ mời thôi, nhà họ câu nệ mấy chuyện đó.
giờ đặc biệt hỏi là ý gì đây.
Lục Kiều mờ mịt, cô hiểu nổi, chỉ thể trả lời lời của Biên Lệ Phương .
“Cháu gái chị Linh Gia dắt theo là con của chị gái chị . Chị gái chị vốn là vợ của một thợ mộc trong nhà máy cả đây, tên thợ mộc đó bạo hành gia đình đ.á.n.h c.h.ế.t chị , đứa trẻ chỗ nương tựa nên chị đón về nuôi, nhà chị cũng còn ai khác. Bạn trai thì chắc là , chị nhắc đến bao giờ.”
Đã tiếp xúc mấy tháng , Lục Kiều thỉnh thoảng cũng trò chuyện với họ, chuyện riêng tư cũng đôi chút.
“Sao thế ạ đại dì, dì định mai cho chị ?”
Biên Lệ Phương xong im lặng một hồi, vẻ mặt chút đắn đo, một lát bà mới ngẩng đầu hỏi Lục Kiều: “Con thấy cô với cả con thế nào? Có xứng ?”
“Anh cả và chị Linh Gia ạ?” Lục Kiều sững sờ.
“Đại dì, dì nghĩ cả và chị Linh Gia thành một đôi thế?”
Có lẽ vì kiếp cả độc quá lâu, thời gian họ bận rộn chuyện nhà máy, Lục Kiều vẫn kịp nghĩ đến chuyện đại sự của cả, càng nghĩ đến Nguyễn Linh Gia. Đột nhiên thấy, cô phản ứng kịp.
Biên Lệ Phương thấy Lục Kiều ngẩn là bình thường cô chú ý tới, bà xua tay một cái :
“Còn nghĩ thế nào nữa, con thấy dáng vẻ của cả con đối với cô gái đó .”
“Sau khi nó dẫn nhà, giới thiệu với dì và dượng. Sau khi chào hỏi xong, nó hết rót đưa đồ ăn, giọng điệu nhẹ nhàng ôn tồn, thái độ đó còn cẩn thận hơn cả dượng con đối với dì năm xưa nữa.”
“Anh cả con đó, từ khi nó...”
Biên Lệ Phương khựng một chút: “Từ khi chân nó thương và chia tay với cô yêu cũ , hễ thấy cô gái khác là nó chỉ cách xa tám trăm mét.”
“Chưa chuyện khác, chỉ riêng Tết năm ngoái về quê, cô Tư nó định giới thiệu đứa cháu họ bên nhà chồng cho nó, dẫn qua chơi cửa một lát, nó chào hỏi hờ hững xong là lấy cớ việc trốn biệt ngoài ngay, gì chuyện như hôm nay .”
“Còn nữa, nó đối với đứa nhỏ cũng , con bé đó cũng quấn nó, cứ một câu chú Diệp hai câu chú Diệp, ăn cái gì gọi dì nó mà cứ kéo tay cả con, là thuộc.”
“Là ạ?”
Thời gian qua Lục Kiều quá bận rộn, thực sự để ý đến mấy chuyện . Cô cẩn thận nhớ , mấy tháng qua phần lớn thời gian Diệp Lĩnh đều bận ở xưởng đồ gỗ, mỗi ngày về đều muộn. Còn tiệm đồ gỗ bên chỉ khi nào lô hàng lớn mới qua.
lúc đó cô thường ở bên xưởng đồ gỗ trông coi, hai em phiên .
Lẽ nào là lúc đó hai nảy sinh tình cảm? Hay là còn sớm hơn nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-175.html.]
Lục Kiều nghĩ đến lý do Nguyễn Linh Gia đến đây việc, chị xưởng đồ gỗ bên sa thải vì giúp cả chứng chuyện máy móc ở xưởng.
Lẽ nào cả vì chuyện đó mà ý với chị Linh Gia ?
Vậy tại kiếp hai cùng ?
“Đại dì, dì chắc chắn cả ý với chị Linh Gia ? Có nhầm ạ?” Lục Kiều vội hỏi Biên Lệ Phương.
“Tuyệt đối nhầm .”
Biên Lệ Phương khẳng định: “Đại dì con mai bao nhiêu năm , những đôi thành đôi qua tay dì chắc cũng mười mấy mâm , hai ý với dì ?”
“Hơn nữa dì thấy cô gái đối với cả con cũng là ý.”
Biên Lệ Phương đến đây cúi đầu suy nghĩ kỹ một chút: “Cứ theo những gì con mà xem, gia cảnh cô gái đó tuy đơn giản, vấn đề duy nhất là dắt theo đứa cháu gái, nhưng điều đó cũng chứng tỏ nhân phẩm cô .”
“Nhà chúng cũng giống nhà khác, cứ tìm địa phương thế thế nọ. Dì thấy cũng , nhưng chuyện vẫn hỏi ý dượng con, dù cũng là con trai cả của ông , cho ông một tiếng.”
Biên Lệ Phương xong, như thể giải quyết chuyện đại sự canh cánh trong lòng bấy lâu nay. Bà nở nụ mặt, ngẩng đầu Lục Kiều: “Được , hôm nay là sinh nhật con, Cố Tam Thặng còn đang đợi con ở phòng khách kìa, bàn chuyện cả con vội, ăn cơm .”
“ , chuyện chúng tạm thời đừng đ.á.n.h tiếng gì nhé, đợi cả con tự đến với chúng .”
Biên Lệ Phương đoạn, nhớ điều gì đó, bà nghiêm mặt mắng một câu: “Cái thằng ranh , hại lão nương lo lắng cho nó bao nhiêu năm trời, dì xem xem nó định nhịn đến bao giờ mới .”
“Dạ, ạ.”
Lục Kiều đáp một tiếng, vẫn còn sững sờ. Bưng món ăn trở phòng khách, trong đầu cô vẫn còn đang cân nhắc xem chuyện rốt cuộc thật .
Đại dì mai nhiều năm , chuyện chắc nhầm , kiếp rốt cuộc là tình huống thế nào nhỉ?
Vì chuyện , lúc ăn cơm Lục Kiều đặc biệt chú ý đến Diệp Lĩnh và Nguyễn Linh Gia đang đối diện .
Phát hiện đúng là như lời đại dì , cả chăm sóc chị Linh Gia tỉ mỉ, thỉnh thoảng cúi đầu hỏi một câu, thỉnh thoảng còn chủ động dùng đôi đũa sạch bên cạnh gắp thức ăn cho chị . Đây chỉ là cách chiêu đãi khách khứa đơn thuần nữa .
Đối với đứa nhỏ Viên Viên bên cạnh cũng , nhiều khi Viên Viên ăn gì đều là phát hiện gắp cho bé.
Còn Nguyễn Linh Gia, thỉnh thoảng cũng nhân lúc Diệp Lĩnh chú ý mà liếc một cái. Sự thẹn thùng và tình cảm trong ánh mắt đó, Lục Kiều - một đang yêu đương mặn nồng - là nhận ngay.
Nhìn kỹ , hai cạnh , một tuấn tú ôn nhu, một dịu dàng nhút nhát, trông cũng khá đôi.
Bất kể kiếp họ bỏ lỡ như thế nào, kiếp cô và đại dì phát hiện manh mối , nếu đẩy nhẹ một tay thì hai chắc thể thuận lợi ở bên chứ?
Như , cả của cô kiếp cũng cần sống cô độc đến già nữa.