Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn đưa thì dùng tiền để lo lót chứ, tóm cả một ổ sâu mọt chứ.
Ý nghĩ lóe lên, liền thấy giọng lạnh lùng của Cố Ngộ vang lên đỉnh đầu: “Kẻ đó .”
“Không ? Chuyện gì thế?” Lục Kiều phấn chấn hẳn lên, vội hỏi.
“Kẻ mà em trai bà đ.á.n.h c.h.ế.t, tuy gia cảnh bình thường, tính là quyền thế gì, nhưng một trai mới chuyển ngành về, vốn là đồng đội trong đơn vị tác chiến với Lương Nghị, giỏi theo dấu và phản theo dấu. Nghe tin em trai c.h.ế.t, kẻ thù còn lẩn trốn, cũng hề lộ mặt, cứ âm thầm theo dõi nhà bà .”
“Sáng nay khi đàn bà đó và Kình lãnh xong chứng nhận ly hôn, Mạnh Phảng sai truyền tin bà hai triệu tệ cho nhà bên .”
“Chỉ cần bà dám đưa tiền, khi sẽ cùng tù luôn.” Thời đại , nếu tình tiết nghiêm trọng, tội che giấu thể xử lý như đồng phạm.
“Nên như !”
“Hại c.h.ế.t còn trốn nước ngoài hưởng phước, gì đạo lý đó chứ!” Lục Kiều thốt lên đầy hả hê.
“Mạnh Phảng những năm qua hành hạ đến mức trâu ngựa, cũng nên để hả giận một .”
Cố Ngộ vốn còn lo Lục Kiều xong sẽ thấy bọn họ quá tàn nhẫn, ngờ cô phản ứng . Ánh mắt thoáng hiện ý , sực nhớ điều gì đó, thò tay túi quần.
“Suýt chút nữa thì quên mất, đây là quà sinh nhật Mạnh Phảng tặng em.”
Cố Ngộ móc một chiếc hộp gỗ hồng chạm khắc vuông vức đưa cho Lục Kiều.
“Anh còn chuẩn quà sinh nhật cho em nữa ?”
Lục Kiều chiếc hộp trông vẻ tuổi đời mà Cố Ngộ đưa qua, cô ngẩn . Đợi đến khi mở thấy món đồ bên trong, cô vội vàng đóng hộp , trả cho Cố Ngộ.
“Cái quý giá quá, em nhận , trả cho .”
Món quà Mạnh Phảng tặng là một miếng ngọc phỉ thúy Vô Sự Bài màu xanh Đế Vương. Lục Kiều kiếp từng qua tay bao nhiêu ngọc phỉ thúy, chỉ thoáng qua nhận giá trị của miếng ngọc .
Mà Mạnh Phảng vốn chơi đá, món đồ trong tay chắc chắn nguồn gốc sâu xa, cô thể nhận.
Cố Ngộ : “Em cứ cầm lấy , đây là quà cảm ơn tặng em. Nếu con đường phiếu kho bạc em đưa , chỉ mất trắng tiền bạc mà cả Kình cũng giữ nổi. Một miếng ngọc bài như thế , em xứng đáng.”
Cố Ngộ xong, nhét chiếc hộp tay Lục Kiều một nữa.
“Tính tình như ch.ó , em nhận yên tâm. Thực tế ban đầu định tặng em chiếc xe Toyota Crown cơ, ngăn nên mới tìm miếng ngọc bài đấy.”
“ mà...”
Lục Kiều mân mê chiếc hộp, vẫn còn do dự. Cô nhận thứ , nhưng những gì Cố Ngộ quả thực là sự thật.
“Đừng nhưng nhị gì nữa, cứ nhận . Tối mai tìm nhà hàng, chúng mời ăn một bữa cơm, xong xuôi thì nhảy nhót chơi bời một chuyến, chuyện coi như xong.”
“ , bên Mạnh Phảng còn cho nghỉ hai ngày, ngày mai em chỗ nào chơi ? Anh cùng em.”
Với tư cách là bạn trai, biền biệt hơn ba tháng mà chút thời gian bầu bạn, còn để cô lo lắng hãi hùng trong suốt thời gian đó, Cố Ngộ cảm thấy áy náy. Hiện giờ chỉ ở bên cạnh chăm sóc Lục Kiều thật . Nhớ đến lúc cô dạo, cúi Lục Kiều hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-173.html.]
Lục Kiều mím môi nghĩ ngợi:
“Chỗ chơi thì em vẫn nghĩ cụ thể, nhưng sáng mai em dự định dạo trung tâm thương mại. Chẳng trời lạnh ? Em mua ít quần áo ấm cho đại dì và . Lần chợ xem vải vóc, thấy cái nào ưng ý lắm.”
“Ừm... mua sắm xong, chúng thể đến nhà hát Dư Kỵ xem thử. Em bên đó ngày mai sẽ hai buổi biểu diễn kịch , hoặc xem phim cũng .”
“Xem kịch và phim ?”
Lần cuối Cố Ngộ xem phim là hồi nhỏ xem ở quảng trường ngoài trời. Anh bận rộn suốt, cũng phim gì đang hot, kịch càng hiểu rõ. vấn đề lớn, hỏi Cố Tề, thì hỏi Mạnh Phảng, nữa thì bảo bọn họ ngóng là ngay. Trầm ngâm một lát, mỉm đáp:
“Vậy , sáng mai chúng dạo phố và trung tâm thương mại, buổi chiều qua phía nhà hát.”
“Dạ .”
Lục Kiều gật đầu, trong mắt cũng tràn ngập niềm vui.
Yêu đương mà, nắm tay, dạo phố, xem phim – ba bước đều trải qua một chút, như mới cảm giác nghi thức chứ.
Nói xong xuôi, Lục Kiều cúi đầu chiếc hộp trong tay, cô nhịn cong môi .
Khởi đầu của cô và Cố Ngộ ở kiếp thực sự hơn kiếp nhiều.
Kiếp lúc cô mới ở bên Cố Ngộ, khi đó Cố Tề và Mạnh Phảng đều nhắm và đề phòng cô. Vì mối quan hệ với Viên Cảnh, Mạnh Phảng thậm chí còn nghi ngờ cô là gián điệp Viên Cảnh phái đến bên cạnh Cố Ngộ. Mỗi cô đến văn phòng đợi Cố Ngộ, hai bọn họ đều như lâm đại địch, rõ ràng là bận rộn vô cùng nhưng vẫn cố tình đó trố mắt với cô.
Lúc đó cô cũng ngang bướng, mỉa mai Mạnh Phảng bao nhiêu , một hai suýt chút nữa thì đ.á.n.h .
Cũng chính đó, cô mới tình bạn sinh t.ử giữa Mạnh Phảng và Cố Ngộ.
Thật quá, khi sống , nhiều chuyện đều đang trở nên hơn.
“Lại đang nghĩ gì thế? Lục Kiều Kiều, em thẫn thờ hai đấy.”
Cố Ngộ cúi xuống thấy Lục Kiều chằm chằm chiếc hộp gỗ hồng trong tay thẫn thờ, khóe miệng còn hiện lên nụ , trong lòng bỗng thấy khó chịu. Anh chỉ cô những món quà tặng mà mỉm ngọt ngào thôi. Anh kìm :
“Anh quen hai chơi mấy viên đá xanh ở Bình Thành, nếu em thích, Bình Thành sẽ vác về cho em hai khối lớn, lúc đó em xem khoét hạt vòng tay, nhẫn, dây chuyền, hoặc hẳn cả bộ luôn!”
“......”
Tuy rằng lúc ngọc phỉ thúy giá cao như , nhưng cũng đến mức đáng tiền như . Đừng là xanh Đế Vương, chỉ cần vác hai khối cấp độ xanh lục bảo về thôi thì cũng bằng giá của một hai chiếc Toyota Crown đấy.
“Anh bây giờ đặc biệt giống với một từ ?” Lục Kiều ngước mặt liếc Cố Ngộ.
“Từ gì?”
“Trọc, phú!”
Lục Kiều tiến gần Cố Ngộ, hai chữ trọc phú từng chữ một, còn giơ tay nhẹ nhàng chạm giữa lông mày : “Anh chỉ thiếu nước khắc hai chữ lên đây thôi đấy.”