Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kiều Kiều, cho con , con là bảo bối của nhà chúng , gả đến nhà khác để bà quản gia đầu tắt mặt tối , cần con nấu cơm nấu nước để lấy lòng thể hiện gì cả.”
Lục Kiều ngẩn một lúc mới phản ứng ý của Biên Lệ Phương, lòng cô chợt mềm nhũn và ấm áp vô cùng. Mẹ ruột đối với cô mấy yêu thương, nhưng cô đại dì mà, bà bù đắp tất cả tình mẫu t.ử mà cô thiếu sót. Mắt Lục Kiều đỏ lên, cô kìm mà ôm lấy Biên Lệ Phương, cọ cọ vai bà.
“Đại dì, dì nghĩ , con thế. Chỉ là hiếm khi rảnh rỗi, con nấu cho ăn thôi, dì và dượng vẫn nếm qua tay nghề của con mà.”
Biên Lệ Phương vốn chịu nổi sự nũng của Lục Kiều, thấy những lời , trong lòng khỏi cảm thấy vui sướng và mãn nguyện, bà đến mức khóe mắt đầy nếp nhăn.
“Được , hôm nay con nấu, dì và dượng ăn sẵn. Để dì gọi cả con giúp một tay.”
Nhìn thấy gà vịt sống đất, Biên Lệ Phương lắc đầu: “Không , để dượng con chút việc, bảo ông g.i.ế.c gà vịt .”
Nói đoạn, Biên Lệ Phương khỏi bếp để gọi Diệp Quân Sơn.
Lục Kiều thấy nhịn mà , cô thích bầu khí như thế , kiếp bầu khí đến quá muộn, lúc đó đại dì và dượng đều già .
Diệp Quân Sơn chịu trách nhiệm sạch gà vịt, Diệp Lĩnh nhanh ch.óng bếp giúp Lục Kiều rửa rau thịt.
Trời cuối tháng mười một, nước trong vòi lạnh thấu xương, những đôi bàn tay mềm mại chạm nước lạnh nhiều dễ nứt nẻ.
Lục Kiều vốn là sợ lạnh nhất, gió lạnh thổi nhiều là nổi vết đỏ, nước lạnh càng chịu nổi.
Từ khi chuyển đến đây, Diệp Lĩnh từng để Lục Kiều chạm nước lạnh, dù tiền bạc eo hẹp nhưng vẫn c.ắ.n răng mua một chiếc máy giặt về. Thấy em gái bận rộn trong bếp, đặt đồ đạc xuống, vội vàng tới.
“Anh chẳng bảo là đợi bọn về , em bắt tay ?”
Diệp Lĩnh xắn tay áo một câu, tay chân lanh lẹ đón lấy mớ rau trong tay Lục Kiều.
Lục Kiều mới một lúc mà tay đông cứng đến đau nhức, cô tranh với , một cái đưa rau cho , còn thì cầm củ sen rửa sạch đó thái. Dao định hạ xuống, chợt nhớ chuyện gì, cô dừng tay, đầu với Diệp Lĩnh:
“Anh cả, chị Linh Gia đó hôm nay là sinh nhật em, nên đan cho em một chiếc áo len. Anh xem tối nay chúng nên mời chị qua ăn cơm ?”
Vùng Dư Kỵ ban đêm khá vắng vẻ, khu trung tâm thành phố cứ đến tối là đóng cửa, tiệm đồ gỗ bên đóng cửa còn sớm hơn, hơn bốn giờ chiều nghỉ .
Nguyễn Linh Gia để tiện nên gửi con một trường mẫu giáo tư thục gần đây, hiện cũng chuyển đến ở gần, mời qua ăn cơm . Chỉ là tối nay bọn Cố Ngộ sẽ qua, Lục Kiều thì , chỉ sợ Nguyễn Linh Gia sẽ thấy tự nhiên.
Diệp Lĩnh thấy tên Nguyễn Linh Gia, động tác rửa rau khựng một chút. Một lát , dìm rau nước, đầu hỏi một câu: “Cô mà sinh nhật em?”
“Thì mấy ngày , chẳng em điền đơn đăng ký lắp điện thoại , chị thấy.”
Lục Kiều cảm thấy thái độ của cả lạ, nhưng lạ ở thì cô rõ , sắc mặt và giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ, cô cũng nghĩ nhiều, đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-170.html.]
“Chỉ mấy ngày mà chị đan gấp cho em một chiếc áo len, kiểu đan cũng loại đơn giản . Chị ngày thường cũng bận rộn, thật sự lòng. Lúc nãy ở tiệm em cũng định mời chị , nhưng tối nay thím và Cố Ngộ sẽ đến, em sợ đông chị tự nhiên, nên mới hỏi ý .”
Diệp Lĩnh im lặng, một lát mới : “Không , lát nữa tiệm đồ gỗ đóng cửa sẽ qua gọi cô .”
“Ồ, cũng .”
Lục Kiều đáp một tiếng, xong việc liền tiếp tục thái rau, nhưng động tác rửa rau của Diệp Lĩnh rõ ràng chậm .
Sơ chế món ăn khá tốn công sức, nhất là tối nay đông , món ăn cần phong phú nên càng rắc rối hơn.
Đợi Lục Kiều chuẩn xong rau, thịt, các loại gia vị, hành gừng tỏi, đem con vịt già sạch chần nước đặt lên bếp hầm, còn món gà luộc cũng chuẩn xong đặt lên bếp, thì cũng gần ba giờ rưỡi, bốn giờ chiều .
lúc Diệp Tiểu Tuấn và Diệp Ni học về, Thường Khánh Phương cùng Cố Ngộ, Cố Tề cũng tới cửa.
Cố Ngộ hôm nay coi như là đầu chính thức đến nhà với tư cách bạn trai Lục Kiều, xe của chuẩn đầy ắp đồ đạc.
Thuốc lá và rượu cho Diệp Quân Sơn, thực phẩm bổ sung như cao A Giao mua cho Biên Lệ Phương, còn cả lộc nhung, đông trùng hạ thảo, cái gì đắt là mua cái đó. Anh còn mua máy chơi game xách tay từ Cảng Thành cho Diệp Tiểu Tuấn, đĩa hát và băng từ cho Diệp Ni, thêm một con b.úp bê vải.
Dĩ nhiên, mua món đó cho Diệp Ni chủ yếu là để tiện tay tặng con gấu bông lớn cao nửa cho Lục Kiều một cách tự nhiên.
Lục Kiều là một cuồng đồ chơi nhồi bông ngầm. Sau khi chào hỏi Thường Khánh Phương, thấy Cố Ngộ cùng Cố Tề bê đống quà đầy xe , cô rót cho Thường Khánh Phương xong cũng nhịn mà ngoài, hỏi xem rốt cuộc mua bao nhiêu thứ.
Lại thấy Cố Ngộ một tay ôm một con gấu lớn sân. Nhìn thấy cô, nở nụ , trực tiếp đưa món đồ đến mặt cô: “Xem cái , em thích ?”
“Anh tìm khắp Dư Kỵ, chỉ thấy mỗi một con thôi.”
Lục Kiều con gấu lông xù đưa lòng , cô ngẩn nhận lấy, lập tức Cố Ngộ với ánh mắt đầy ngạc nhiên và vui sướng:
“Sao em thích cái ?”
Hồi nhỏ cô thích b.úp bê, thực tế trong nhà ở Hải Thị của cô, giường cũng bày vài con b.úp bê đồ chơi, gấu lớn nhưng gấu nhỏ.
Kiếp khi tiền, nhà của họ nhiều nhất chính là các loại gấu bông, hẳn một phòng, cô tự mua nhiều, Cố Ngộ cũng mua cho cô ít.
Cố Ngộ nụ rạng rỡ lông mày cô, ý mặt cũng đậm thêm: “Tiểu Tuấn và Ni Ni cho đấy.”
“Em thích, cảm ơn .” Lục Kiều ngờ còn hỏi Tiểu Tuấn và Ni Ni mấy chuyện , nụ mặt cô càng tươi hơn, tay còn vuốt ve bộ lông của con gấu lớn đang ôm.
Quà Cố Ngộ tặng gần như trúng phóc tâm ý của , ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng. Lục Kiều ôm gấu lớn, phía bên Tiểu Tuấn cũng ôm máy chơi game sân cảm ơn Cố Ngộ bắt đầu chơi ngay.