Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay là thứ bảy, thời điểm vẫn chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần, cửa hàng nội thất quá bận rộn, khi Lục Kiều đến cửa hàng, Nguyễn Linh Gia đang tiếp khách, chị Thiệu thì cầm cây chổi lông gà quét bụi khắp nơi.

 

Nguyễn Linh Gia là thấy Lục Kiều , thấy cô, lập tức nhiệt tình mỉm chào: "Kiều Kiều, em đến ."

 

"Vâng, hôm nay bên xưởng nội thất bận, em qua xem một chút, chị Linh Gia cứ bận việc của chị ."

 

Lục Kiều đáp một tiếng, hiệu bảo cô cứ việc , phía bên chị Thiệu cũng chào hỏi Lục Kiều.

 

Chị Thiệu là một thú vị, chị thuộc kiểu cực kỳ thật thà, bình thường cũng thích giới thiệu đồ đạc cho khách lắm, đối với các loại gỗ cũng am hiểu, thường ngày chị tự xếp vị trí tạp vụ và bốc vác hàng hóa, việc bán hàng đều dựa chồng chị .

 

Chồng chị chuyên trang trí nội thất cho , mỗi khi chồng chị việc thì chỗ chị khách, một tháng tính cũng thể hòa với "tay s.ú.n.g" bán hàng Nguyễn Linh Gia.

 

Chị còn một đặc điểm nữa là thích chuyện, nhưng đặc biệt thích chuyện phiếm và kể chuyện phiếm. Bình thường bạn hỏi chị chuyện khác thì chị , nhưng hỏi chuyện quanh đây, thậm chí là những chuyện mới lạ xảy gần đây ở Dư Kị, chị đều thể kể vanh vách.

 

Cách chị thể hiện sự thiết với một cũng là kể chuyện phiếm cho đó . Chị chào hỏi Lục Kiều xong liền vội vàng thần thần bí bí tiến gần phía Lục Kiều.

 

Lục Kiều , chắc chắn chị chuyện phiếm gì chia sẻ . Quả nhiên, chị Thiệu lập tức lên tiếng: "Kiều Kiều, chị cho em , cái tiệm Đồ gỗ Viên Thị chéo đối diện , bắt mối ngon ."

 

"Đồ gỗ Viên Thị?"

 

Nụ mặt Lục Kiều thu , tầm mắt cô theo bản năng về phía chéo đối diện. Lúc nãy cô để ý, giờ mới phát hiện, cửa tiệm chéo đối diện đỗ một chiếc Mercedes "Đầu Hổ" (S-Class thế hệ W140).

 

Thời buổi , một chiếc Mercedes Đầu Hổ lăn bánh giá một triệu chín trăm ngàn tệ.

 

Đó là một tiền nhỏ, cả vùng Dư Kị lái nổi xe Đầu Hổ chỉ một nhà.

 

Nhà họ Viên.

 

Nhà họ cực kỳ thích dòng xe Đầu Hổ , từ Viên Bách Vạn đến Viên Lão Nhị, bao gồm cả Viên Cảnh, Viên Thừa, hai họ ngoài các loại xe thể thao cũng chỉ lái xe Đầu Hổ.

 

Bên cạnh, chị Thiệu cũng đang cùng Lục Kiều, miệng vẫn liến thoắng: "Thấy ? Mercedes Đầu Hổ đấy, bà chủ tiệm bên cạnh bảo xe đó đắt gấp mấy chiếc Crown của ai đỗ cửa tiệm , thực sự giàu quá mất."

 

"Nghe là cháu trai của Viên Bách Vạn - giàu nhất Dư Kị hiện nay - nhắm trúng con gái của tiệm đồ gỗ đối diện , nhưng lúc nãy chị thấy hai đàn ông cao ráo , cũng là ai trong họ."

 

Chị Thiệu đến đây, mặt còn mang theo chút lo lắng, chị nhịn hỏi Lục Kiều: "Kiều Kiều, em bảo họ bắt mối với nhà họ Viên , liệu ảnh hưởng gì đến cửa hàng của chúng ?"

 

"Thì ảnh hưởng gì ạ?" Lục Kiều thu hồi tầm mắt, nhếch môi một cái hỏi chị Thiệu.

 

"Thì là..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-164.html.]

Chị Thiệu đúng là ăn vụng, chị định gì đó nhưng đột nhiên khựng diễn đạt thế nào, tay nhịn vỗ vỗ cây chổi lông gà:

 

"Haiz, chị , chỉ là dạo chẳng chúng nhờ ông lão Lai thu mua đồng nát vận chuyển hàng ngoài , ông lão bảo với chị là tiệm chéo đối diện đang hỏi ông xem một ngày bán bao nhiêu hàng, bán những loại gì."

 

Làm ăn cùng một con phố, hễ đồng nghiệp mà nhà bạn ăn hơn một chút thì sẽ đến dò la đủ kiểu, chuyện tránh khỏi.

 

Hiện tại mặt chữ Lục Kiều vẫn kết thù với nhà họ Viên, bình thường gặp của Đồ gỗ Viên Thị cô vẫn mỉm chào hỏi.

 

Nghe xong lời chị Thiệu, sắc mặt cô vẫn như thường, với chị Thiệu: "Không chị Thiệu, là đồng nghiệp thì chắc chắn cạnh tranh , chúng cứ việc của ."

 

" mà," Chị Thiệu vẫn chút yên tâm, thấy bên cạnh khách, chị vội vàng kéo Lục Kiều sang một bên, nhỏ với cô: "Kiều Kiều, em Dư Kị nên , cái ông Viên Bách Vạn thực là đồng hương với chồng chị, mấy năm chị còn gặp một , chồng chị bảo ông dùng thủ đoạn đen tối lắm."

 

"Nếu nhà họ thực sự thành thông gia với tiệm chéo đối diện, chị chẳng sợ gì khác, vì dù em cũng năng lực, chỉ sợ dùng thủ đoạn ngầm thôi."

 

Lục Kiều hiểu ý chị Thiệu, nhưng chuyện cứ lo lắng là tránh , chỉ thể bước nào tính bước . Kiếp cô từng giao thủ với họ, đối với họ hiểu gì, cũng chắc thua.

 

Điều quan trọng nhất là cô nhớ rằng tiệm Đồ gỗ Viên Thị vài năm mới quy về trướng tập đoàn Viên Thị, hiện tại chỉ là con gái nhà quen với Viên Thừa - kẻ ngũ độc câu (kẻ mang đủ 5 thói ) thôi, cần quá lo lắng.

 

"Không chị Thiệu, chị cứ yên tâm việc của , nếu thực sự chuyện, em cũng thể đối phó ."

 

Lục Kiều một câu, như vô tình lướt qua chiếc xe Crown Cố Ngộ đỗ cửa, với chị Thiệu:

 

"Chị Thiệu, chiếc Crown cửa là đối tượng của em đưa cho em lái, hôm nay em nên lái , chị trông giúp em một chút, nếu khách dùng chỗ đỗ xe thì phía gọi em dời xe."

 

Chị Thiệu vốn định tiếp, thấy lời Lục Kiều thì sững sờ: "Đối tượng của em tặng hẳn một chiếc xe Crown cho em lái luôn ."

 

Trong nhận thức của bình thường, nếu đối tượng hào phóng tặng hẳn một chiếc xe sang cho lái, thì đối phương chắc chắn lái loại xe còn xịn hơn nữa. Chị Thiệu nhịn hỏi Lục Kiều: "Kiều Kiều, đối tượng của em là , nghề gì thế? Vậy cũng lái Mercedes Đầu Hổ ?"

 

Lục Kiều vẫn đang chiếc Crown của Cố Ngộ, lẽ dự định đưa cho cô lái từ sớm nên xe rửa sạch bóng loáng, như xe mới lấy từ showroom về , kỹ thì những chỗ đây cô trầy xước để cứu họ dường như cũng sửa chữa .

 

Người đàn ông đó luôn dành những gì nhất của cho cô.

 

Đôi mắt long lanh của cô tự chủ mà trở nên dịu dàng, cô định thần , với chị Thiệu: "Anh cái gì cũng một chút, ngành nghề liên quan tạp ạ."

 

"Trời ạ, chắc chắn kiếm tiền mới nhiều ngành như chứ."

 

Chị Thiệu chiếc xe cửa, xe mới, chị bỗng nhiên thấy tò mò về đối tượng của Lục Kiều, định hỏi tiếp nhưng lúc Lục Kiều về phía quầy thu ngân. Đây là thói quen của Lục Kiều, mỗi khi đến cửa hàng đều xem qua sổ sách.

 

Chị Thiệu tiện phiền Lục Kiều nữa, chị thấy cửa hàng lúc bận liền chạy ngoài xem xe. Lúc nãy chị dám gần, sợ nhỡ trầy xước chỗ nào đổ lên đầu cửa hàng , bây giờ thể ngắm ở cự ly gần , chị từng thấy nhiều xe xịn bao giờ, kể thôi.

 

 

Loading...