Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:00:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Em thực sự thấy gì là cả, trông tệ, sự nghiệp tuy thể là cực kỳ thành công, nhưng ở Dư Kị thì cũng là kém."

 

"Anh hai mươi lăm tuổi, trai , thể trong mắt thì và em cách biệt tuổi tác quá lớn, nhưng hiểu em mà, em thể tìm một thanh niên mới đời cái gì cũng hiểu, còn cần em dạy dỗ , như , đối với em mà , là vặn nhất."

 

"Còn về phần đối với em, em cảm thấy dù mới quen vài ngày, quan tâm đến em . Lần ngoài gặp nguy hiểm, hôm nay gần như là tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t để trở về, thương, nhưng vẫn nhớ hôm nay là sinh nhật em, em sẽ ăn mừng cùng gia đình, nên mới chuẩn những thứ trong sân và bánh kem , đón sinh nhật sớm một chút với em, thổi nến bánh kem."

 

"Anh trai, thể, kiểu như là, thử tìm hiểu xem , xem thực sự phù hợp với em ? Em đúng là thích , nhưng em cũng để tâm đến ý kiến của , em thấy tức giận ."

 

Lục Kiều thử thương lượng với Diệp Lăng.

 

Lục Kiều hy vọng còn vì chuyện cô và Cố Ngộ gặp gỡ ở bên mà khiến Diệp Lăng tức giận, như cô cũng khó chịu.

 

Cô để tâm đến nhà, nhưng phía Cố Ngộ, chỉ cần phạm sai lầm trọng đại nào, cô thể cần . Cô hy vọng, họ thể như kiếp .

 

mấy khiến trai hiểu lầm Cố Ngộ, cô hy vọng thể hóa giải những điều đó.

 

Cô mím môi, nhịn vẻ hổ, cúi đầu chuyện lúc : "Anh hôn em, thực cũng là do em khêu gợi ."

 

Nếu Lục Kiều vẫn dùng giọng điệu nũng nịu để những lời với Diệp Lăng, Diệp Lăng sẽ vẫn coi em gái là đứa trẻ chẳng hiểu gì, cho rằng tên Cố Tam Thặng mê hoặc.

 

khi Lục Kiều , cô bình tâm tĩnh khí, nghiêm túc với như đang thảo luận chuyện công việc bình thường, Diệp Lăng đột nhiên bình tĩnh , khỏi suy nghĩ về con Cố Tam Thặng .

 

Thẳng thắn mà , nếu nhắm trúng em gái , sẽ khâm phục .

 

Sau khi riêng, mới bên ngoài gian nan và dễ dàng đến mức nào. Xưởng nội thất của họ hiện tại mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu, nhưng mỗi ngày đối ứng với đủ loại nhà cung cấp, điều hòa những ý kiến mâu thuẫn giữa các thợ chính, xuống xưởng giải quyết đủ chuyện lớn nhỏ vụn vặt.

 

Điều khác với việc đây một kỹ sư trong xưởng nội thất. Làm kỹ sư, chỉ cần công việc trong tay, phối hợp với các bộ phận, chuyện bên ngoài tự lãnh đạo lo liệu. tự , bạn chính là lãnh đạo, bạn gánh vác tất cả chuyện.

 

Chỗ còn Lục Kiều kiểm soát cục diện mà vẫn cảm thấy dễ dàng, Cố Ngộ từ mười bốn tuổi bắt đầu tìm cách kiếm tiền, một đơn thương độc mã cho đến tận bây giờ, nên một phen thành tích, chỉ thể là càng dễ dàng hơn.

 

Anh khâm phục , nhưng như , cũng yên tâm.

 

Hắn trải đời nhiều, kiến thức rộng, loại nếu bậy bên ngoài thì quá dễ dàng.

 

Anh em gái ở bên ngoài thể độc lập gánh vác một phương, là một cô gái lợi hại, nhưng dù lợi hại đến , cô cũng là em gái , cô chịu một chút tổn thương nào trong chuyện tình cảm.

 

những gì em gái quả thực đạo lý nhất định.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-162.html.]

Diệp Lăng im lặng hồi lâu, Lục Kiều hỏi một câu: "Cố Tam Thặng hiện tại sự nghiệp, đường rộng mở hơn, phát triển hơn, sự cám dỗ xung quanh cũng sẽ nhiều hơn. Bây giờ còn , nếu như..."

 

Diệp Lăng định , nếu giống như Lục Chính Hải thì , nhưng sợ Lục Kiều đau lòng, cuối cùng lời đó.

 

Anh , nhưng Lục Kiều chỉ nghĩ một chút là định gì.

 

Lục Kiều nhịn khẽ: "Anh trai, là, Cố Ngộ thành công hơn, thể sẽ những cô gái còn nhỏ tuổi hơn, trẻ trung hơn em thích , đến lúc đó em lẽ già , hoặc tình cảm chúng em nhạt , sẽ chuyện với em, đúng ?"

 

Lục Kiều xong, cô đưa tay sờ chuỗi hạt cổ, đeo sát cổ lâu, nó mang theo nhiệt độ của chủ nhân, mang theo chút ấm nhẹ nhàng. Một lát , cô rũ mắt, nụ mặt thu , nghiêm túc :

 

"Điều khả năng. Anh còn trẻ, mới hai mươi lăm tuổi, lẽ mười năm , hai mươi năm , ba mươi lăm, bốn mươi lăm tuổi, còn em lúc đó thanh xuân còn, còn xinh như bây giờ nữa. Lúc đó thể sẽ xuất hiện một cô gái trẻ trung xinh như em hiện tại, với ánh mắt thâm tình, sẽ phản ứng thế nào, thật, em cũng dám chắc."

 

"Lòng luôn khó đoán, khó để dự đoán ."

 

" em nghĩ nhiều như . Nếu chúng một bước đều kết quả phía , dự trắc, dự tính, mỗi ngày sống trong nơm nớp lo sợ, cuộc đời như thế còn ý nghĩa gì nữa."

 

"Nếu thực sự đến ngày đó, trai , em nghĩ chắc chắn là em sẽ bỏ ."

 

"Anh trai, chỉ nghĩ đến việc sẽ thành công thế nào, nhưng em cũng sẽ kém cạnh ."

 

Lục Kiều những lời chân thành, cô thực sự nghĩ như . Kiếp cô và đàn ông đó mười năm ân ái, nhưng kiếp khi mất mới bốn mươi lăm tuổi, nếu kiếp sống thọ trăm tuổi, nửa đời còn dài, nhiều chuyện đều thể dự đoán .

 

thể vì chút dự đoán đó mà phủ nhận tình cảm hiện tại của họ.

 

Hơn nữa, cho dù tương lai kết cục của họ , cô cũng sẽ chia tay trong êm với , cô vẫn lòng tin điểm .

 

Nghĩ đến đây, cô khỏi tới mặt Diệp Lăng, đưa tay kéo kéo tay áo , đây là thói quen từ hai kiếp đến già cô vẫn đổi, cô luôn trai.

 

"Anh trai, em thực sự nghĩ kỹ hết , cứ đồng ý cho chúng em thử tìm hiểu xem?"

 

"Anh cũng ở bên cạnh quan sát, khảo sát , nếu cuối cùng thực sự lạc quan về , em nhất định sẽ lời ."

 

Lục Kiều từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, cũng nghiêm túc. Diệp Lăng xong thì hiểu , tuy em gái mới trưởng thành, nhưng đối với chuyện tình cảm, cô một bộ quan điểm và kiến giải của riêng .

 

Anh thực sự cần lo lắng nhiều như , chỉ cần dành cho em gái sự ủng hộ là .

 

Diệp Lăng thể lý, im lặng giây lát, ngẩng đầu định gì đó, bỗng nhiên liếc thấy chuỗi hạt ngọc trắng đeo cổ Lục Kiều. Anh từng thấy Lục Kiều đeo chuỗi hạt như bao giờ, sắc mặt khựng : "Đây là quà sinh nhật tặng em?"

 

 

Loading...