Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:07:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ngẩng mắt, bắt gặp đôi mắt đen đang nóng rực của .
Đây là thứ hai hỏi .
Cô khựng một giây, đảo mắt chỗ khác, bối rối đáp một câu: "Không đau nữa."
Không đau nữa.
Lòng Cố Ngộ xao động, định thần cô một lát. Ngay đó, cúi đầu ghé sát tai cô: "Vậy chúng thử nữa nhé? Lần sẽ nhẹ nhàng thôi, em đau ?"
Anh ghé sát , nóng từng chút từng chút một phả vành tai và cổ của Lục Kiều, chút ngứa ngáy. Lục Kiều vô thức rụt sang bên cạnh một chút, ngước mắt đối diện với ánh mắt rực cháy của , môi cô mấp máy nhưng nên lời.
Cô từ chối.
Khóe môi Cố Ngộ khẽ cong lên một chút, hỏi thêm nữa, tay nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, nghiêng đầu định ngậm lấy môi cô. lúc , thấy từ bên ngoài vang lên giọng trầm đục của Diệp Lĩnh:
"Kiều Kiều."
!!??
Chương 43 Tình địch
"Anh Cả!"
Giọng của Diệp Lĩnh lớn, nhưng rơi tai Lục Kiều như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Cô đột ngột đẩy Cố Ngộ , đầu về phía cửa.
Diệp Lĩnh đang ở bậc thềm cách cửa vài bước chân. Ánh mắt trầm mặc của đang đổ dồn về phía cô và Cố Ngộ. Lục Kiều theo tầm mắt , phát hiện vẫn đang đùi Cố Ngộ. Cô vội vàng dậy thẳng , đưa tay vén lọn tóc xõa xuống tai, đầu cúi xuống chút ngượng ngùng Diệp Lĩnh:
"Anh Cả, ... qua đây?"
Cố Ngộ lúc cũng dậy, chào Diệp Lĩnh một tiếng: "Anh Diệp."
Hiếm khi Diệp Lĩnh đáp lời ai cả. Anh Lục Kiều một cái, sải bước lên bậc thềm nhà, lạnh lùng chằm chằm Cố Ngộ đang cạnh Lục Kiều mà mắng xối xả:
"Cố Tam Thặng, đúng là hổ danh gọi là một con ch.ó sói. Anh biệt tăm biệt tích mấy tháng trời một tiếng động, về là tới dụ dỗ Kiều Kiều. Đêm hôm khuya khoắt thế , cái gì hả?"
"Anh coi Kiều Kiều là hạng gì?"
"Anh Cả, , hiểu lầm , là đến mừng sinh nhật em mà."
Lục Kiều bao giờ thấy Cả nổi trận lôi đình như thế. Cô vội vàng giải thích với Diệp Lĩnh. Cố Ngộ lúc nắm lấy cổ tay cô, che chắn cô phía , về phía Diệp Lĩnh.
"Xin Diệp, tối nay là do suy nghĩ thấu đáo."
Mấy năm nay kinh tế mở cửa, phong khí cũng dần thoáng đạt hơn, nhưng điều đó nghĩa là còn sự ngăn cách giữa nam và nữ. Danh tiết của con gái vẫn vô cùng quan trọng, nếu thì khi chuyện của kẻ ngốc xảy sẽ nhiều bàn tán về Lục Kiều đến .
Lục Kiều nửa đêm ngoài cùng Cố Ngộ, hai còn chính thức định ước, điều mang rủi ro lớn cho danh tiếng của cô.
Cố Ngộ rõ điều đó. Thực tế ban đầu dự định về sớm, gọi cả Diệp Tiểu Tuấn và những khác cùng mừng sinh nhật Lục Kiều. về quá muộn, lo lắng cho tình hình của Lục Kiều, gặp cô, cộng thêm việc mất liên lạc suốt mấy tháng nên chút nóng lòng, thành mới để ý nhiều đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-161.html.]
Cố Ngộ thể hiểu cơn thịnh nộ của Diệp Lĩnh, thậm chí tự nhận thấy chuyện đáng mắng. Anh nhận một cách hối , chân thành với Diệp Lĩnh:
"Anh Diệp, đối với Kiều Kiều là nghiêm túc. thích cô , đối xử với cô cả đời. sẽ chịu trách nhiệm với cô . Chuyện tối nay là do đúng, chu . đảm bảo sẽ để xảy tình trạng như nữa."
"Ngày mai là sinh nhật Kiều Kiều, sẽ gọi cả thím cùng, chính thức đến nhà bái phỏng. Lúc đó chúng sẽ bàn bạc chuyện định ước của và Kiều Kiều."
"Anh mơ ."
Diệp Lĩnh lạnh một tiếng: "Muốn cưới Kiều Kiều dễ dàng ."
"Kiều Kiều, theo về." Diệp Lĩnh xong thèm để ý đến Cố Ngộ nữa, trực tiếp gọi Lục Kiều.
"Ồ, ." Lục Kiều đáp một tiếng, nhưng mắt Cố Ngộ một cái.
Cô Cả đang nổi giận, cũng nhận lý do.
Có lẽ vì cô là từ mấy chục năm về nên cô quá coi trọng chuyện . Lúc nãy cô theo Cố Ngộ qua đây ý thức điều đó.
rõ ràng Cả và đàn ông mặt đều để tâm. Cô đột nhiên chút .
Cố Ngộ nhận ánh mắt của cô, mỉm trấn an cô, dịu dàng : "Về nhà nghỉ ngơi sớm , chúc em một giấc mơ ."
Cố Ngộ còn đừng lo lắng, sẽ xử lý chuyện . nể tình Diệp Lĩnh đang bên cạnh bốc hỏa, sợ Lục Kiều về sẽ mắng nên khựng một chút, cuối cùng .
"Vâng, cũng nghỉ ngơi sớm nhé." Lúc thể thêm gì nhiều, Lục Kiều cũng . Cô gật đầu, đáp một tiếng theo Diệp Lĩnh trở về.
Về nhà cũng chỉ vài bước chân, nhanh tới nơi. Sau khi về, Lục Kiều căn phòng sáng trưng ánh đèn và cửa phòng ngủ, cửa phòng khách quên đóng do lúc quá vội vàng, cô cũng nhận tại Diệp Lĩnh tìm sang đối diện.
"Anh Cả, vẫn còn đang giận ?"
Nhận thấy Diệp Lĩnh vẫn giữ vẻ mặt âm trầm, Lục Kiều ảo não ánh đèn phòng ngủ, lê đôi dép lê đến mặt Diệp Lĩnh, cẩn thận nghiêng đầu , dịu giọng nhận .
"Anh Cả, em . Lúc nãy khi ngoài em nghĩ nhiều đến thế. Chủ yếu là vì Cố Ngộ xa mấy tháng , vì liên lạc thuận tiện nên bọn em vẫn luôn mấy tin tức của . Nghe thấy tin về, em lo lắng cho nên mới chạy ngoài xem ."
"Chạy xem thì em sân nhà cái gì? Đó là một con ch.ó sói đấy, em sợ nó nuốt chửng em ..."
Diệp Lĩnh nhịn gắt lên. Nhận thấy lời lẽ của thỏa đáng, thực sự phù hợp để những điều đó mặt em gái nên tiếp nữa. nghĩ đến cảnh tượng thấy trong sân bên lúc nãy, vẫn nén nổi cơn giận. Anh nhịn Lục Kiều, nhưng bỗng nhiên lúc chú ý thấy môi Lục Kiều đỏ hơn bình thường ít, phần xung quanh môi cũng sưng đỏ lên.
Đầu Diệp Lĩnh "uềnh" một cái, hít sâu một : "Hai đứa lúc nãy hôn ?"
Diệp Lĩnh xong kỹ Lục Kiều một lượt. Cô đang mặc bộ đồ ngủ trong nhà, đây là loại quần áo quá hở hang, nhưng ngặt nỗi vóc dáng em gái quá , cái đồ khốn kiếp mà thấy thì kiềm chế mới là lạ.
"Kiều Kiều, em... em thực sự thích nó đến ?" Diệp Lĩnh nhịn vài bước, hít sâu một hỏi Lục Kiều.
"Anh Cả, em thực sự khá thích ."
Lục Kiều ngờ Diệp Lĩnh mà tình trạng đôi môi của , còn trực tiếp toạc chuyện đó. Cô giơ tay chút ngượng ngùng và hổ che miệng một chút. Một lát cô suy nghĩ ngẩng đầu nghiêm túc với Diệp Lĩnh.