Vì thế, món quà như bánh kem , dường như khi quen cô, mới bắt đầu chuẩn .
Anh hỏi Mạnh Phảng bao nhiêu thứ .
"Bánh kem cũng là Mạnh Phảng chuẩn cho ?"
"Vậy thì hôm nay vất vả thật đấy. , chuyện nhà giải quyết xong ? Còn Tiểu Tề nữa, là tổ chức sinh nhật cho em thì gọi cả hai họ đến?"
"Bánh kem thì , là đặt từ mấy ngày , khi về đích lấy đấy."
Cố Ngộ lập tức bày tỏ thái độ, vẫn hy vọng thể tự tay việc liên quan đến cô. Thế nên dù lúc đó hình tượng của thực sự tệ, vẫn khoác tạm một chiếc áo khoác lấy bánh kem để lên xe . Nhớ câu hỏi của Lục Kiều, tiếp:
"Chuyện nhà Mạnh Phảng cơ bản giải quyết xong , chuyện lát nữa sẽ kể em . Cố Tề thì về thăm thím Hai ."
"Tối nay riêng tư mừng sinh nhật em, tối mai nếu em rảnh, chúng gọi họ ăn một bữa nhé?"
"Tối mai dì Cả và dượng Cả lẽ sẽ qua đây."
Lục Kiều bèn đáp, cô khẽ mím môi, ngước Cố Ngộ: "Tối mai gọi cả Tiểu Tề sang nhà em ăn cơm , bọn em dọn vẫn tổ chức tiệc tân gia, nhân tiện cùng luôn."
"Còn mời Mạnh Phảng thì..." Lục Kiều ngập ngừng một chút, cô quên ngày cũng là sinh nhật Lý Liên, cũng là ngày Cố Ngộ tính kế.
"Anh xem ngày ? Em dự định nghỉ ngơi hai ngày , ngày nếu rảnh, ban ngày chúng chơi một chuyến, buổi tối mời Mạnh Phảng ăn cơm. Hơn nữa chẳng một vũ trường ? Chắc là khai trương nhỉ? Em xem cho ."
"Anh mới về, như ngày mai cũng thể xử lý việc riêng của ."
"Đưa cả Tiểu Tề sang đối diện ăn cơm ?"
Lục Kiều liền mấy câu, nhưng Cố Ngộ sững sờ ngay từ câu đầu tiên cô . Tim chợt đập nhanh một nhịp, cô với vẻ chắc chắn:
"Có đúng như ý đang nghĩ ? Em định giới thiệu với nhà em ? Kiều Kiều."
Lục Kiều phản ứng thấp thỏm, cẩn trọng của cho ngẩn một giây. Đã xác định là bạn trai bạn gái , việc đến nhà chẳng là chuyện bình thường ? Lục Kiều chút buồn .
"Chứ còn ý gì nữa?"
"Hay là, tự thấy thời hạn ba tháng của chúng vẫn vượt qua?"
"Không thế!" Cố Ngộ lập tức đáp.
"Được, tối mai và Tiểu Tề nhất định sẽ qua."
Cố Ngộ nghĩ đến việc tối mai chính thức gặp Biên Lệ Phương, Diệp Quân Sơn, Diệp Lĩnh, bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng hẳn lên. Anh nhịn hỏi: "Dì Cả của em sở thích gì ? Anh mua chút quà tặng họ."
"Lát nữa em sẽ cho ."
Lục Kiều liếc mắt là đang căng thẳng , chỉ là giờ mà bàn chuyện đó thì nên cắt bánh kem ? Sắp đến 12 giờ đêm .
Cô nhịn giơ tay chọc chọc chiếc đồng hồ tay Cố Ngộ, hỏi : "Bánh kem cắt nữa đây?"
"Cắt chứ!"
Cố Ngộ chút do dự đáp một tiếng. Ngay đó giơ tay chiếc đồng hồ cô chọc , thấy sắp đến 12 giờ, trì hoãn thêm, một câu: "Sắp đến giờ , thôi, chúng nhà, em thổi nến sinh nhật ." Anh vội vàng kéo Lục Kiều gian nhà chính.
Để mừng sinh nhật Lục Kiều, phòng khách cũng dọn dẹp sơ qua, trong phòng bày hoa, sàn trải t.h.ả.m, bật thêm ánh đèn vàng ấm áp, tạo nên một cảm giác ấm cúng khác lạ.
Bánh kem đặt bàn , còn đậy hộp, trông vẻ là một chiếc bánh lớn, dường như là bánh hai tầng.
Đợi Cố Ngộ mở hộp , đúng là một chiếc bánh hai tầng nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-154.html.]
Bánh kem thời vẫn nhiều kiểu dáng mới lạ như đời , cũng phủ trái cây gì cả, chỉ là kem tươi thuần túy, bên trang trí hoa kem và mấy chữ Chúc mừng sinh nhật.
Lục Kiều chiếc bánh, dở dở : "Sao mua cái bánh to thế ?"
"Hai chúng cần thiết cắt cái bánh to ."
"Ăn hết cũng , đợi mai Cố Tề về thì cho nó ăn." Cố Ngộ đang bận rộn thắp nến lên bánh, cũng ngẩng đầu lên mà đáp một câu.
Lục Kiều gì nữa. Đời cũng thế, canh nấu dư trong nhà họ đều là của Cố Tề, lúc đó còn thêm mấy đứa nhỏ nữa.
"Xong ."
Cố Ngộ thắp nến và cắm xong, thời gian, đúng lúc nửa đêm. Anh tắt đèn phòng khách, với Lục Kiều đang bên cạnh:
"Kiều Kiều, sinh nhật vui vẻ, thổi nến em."
Lục Kiều vẫn ôm hoa, bên bàn nhúc nhích. Mắt cô chuyển động, đột nhiên mỉm Cố Ngộ một câu:
"Chỉ thổi nến thôi ? Bài hát sinh nhật vẫn hát mà?"
"Ồ, đúng , còn hát bài chúc mừng sinh nhật nữa."
Cố Ngộ ngẩn một lát, nhớ những gì Mạnh Phảng từng . Chỉ là lúc học thì còn hát , nhưng mặt Lục Kiều, mở miệng nổi.
Mạnh Phảng từng , mù tông, dặn khi hát bài chúc mừng sinh nhật chú ý một chút.
"Cái đó... em hát cùng ?" Cố Ngộ giơ tay gãi gãi sống mũi, chút chột .
"......"
Ở bên bao nhiêu năm, Lục Kiều cái miệng đàn ông hát nổi nhạc chứ. Cô chỉ là xem phản ứng của , kết quả đúng là y hệt như đời .
Đồ đàn ông ngốc.
Thôi , khó nữa.
"Được , cứ thế mà thổi , hai hát bài chúc mừng sinh nhật cảm giác ngốc nghếch."
Lục Kiều bật một câu, đặt bó hoa trong tay lên ghế dài, cúi chắp tay nhắm mắt ước nguyện.
Cô nhắm mắt, gương mặt mang theo nụ , ánh nến vàng ấm áp phản chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của cô. Thanh lệ nhã nhặn, tươi như hoa, Cố Ngộ đến mức xuất thần.
Anh nghĩ, cùng cô thổi nến sinh nhật suốt cả đời.
Mười năm.
Cách biệt mười năm, cuối cùng ở bên cạnh cô, cùng cô đón sinh nhật thổi nến .
Đời , họ vẫn còn dài.
Lục Kiều nghĩ thầm trong lòng, nụ mặt càng thêm thỏa mãn. Cô thầm ước nguyện ước của cả một đời, mở mắt , cúi đầu thổi tắt nến.
Trong phòng tối sầm trong tích tắc.
"Anh bật đèn."
Cố Ngộ sực tỉnh một câu, định sang bên cạnh kéo đèn. lúc , Lục Kiều vươn tay níu lấy .
"Cố Ngộ."