Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-16 08:58:21
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều siết c.h.ặ.t t.a.y, mặt vẫn mỉm : " cháu thấy dì và dượng như thế mà."
“Dì ơi, cháu nghiêm túc đấy.”
Lục Kiều Biên Lệ Phương, trịnh trọng .
“Cháu một mái nhà.”
Cháu một mái nhà...
Lục Kiều lời vốn là để khiến Biên Lệ Phương đồng ý, nhưng khi lời thốt , mắt cô bỗng hiện lên hình ảnh kiếp , chính Biên Lệ Lan và Lục Vạn Hải ghẻ lạnh như đá bóng, cuối cùng tuyệt vọng chuyện dại dột là c.ắ.t c.ổ tay.
Trong bồn tắm nhỏ hẹp đầy nước, cổ tay thọc , con d.a.o gọt hoa quả rộng hai ngón tay cứa một nhát xuống, m.á.u phun nhuộm đỏ cả bồn nước đó. Cô tưởng rằng đón chờ là sự giải thoát, kết quả là một cơn ác mộng dài đằng đẵng mười năm như con thú nhốt trong l.ồ.ng.
Suy nghĩ của cô bay xa, giọng cũng trở nên trầm khàn.
“Lúc họ ly hôn, ai cũng cần cháu, vì chuyện mà còn đ.á.n.h nữa, đồ đạc trong nhà thể đập đều đập hết . Lúc đó cháu nghĩ, giá như cháu một mái nhà của riêng thì mấy......”
Biên Lệ Phương nhất thời nên lời, bà giơ tay lau nước mắt, hồi lâu mới : “Để dì nghĩ , để dì nghĩ kỹ .”
Chương 7 Giục cưới
“Vẫn còn đang nghĩ chuyện của Kiều Kiều ?”
Sáng nay trò chuyện với Lục Kiều xong, lòng Biên Lệ Phương khó chịu vô cùng. Bà cảm thấy sâu sắc rằng Lục Kiều kích động quá lớn nên đầu óc nghĩ lệch lạc .
Sợ Lục Kiều kích động thêm, bà dám biểu hiện gì mặt cô, gượng ép thu dọn cảm xúc an ủi Lục Kiều một phen, bà như trốn chạy mà đến xưởng. Đến trưa về ăn cơm xong vội vàng ngay.
Buổi tối còn đặc biệt tăng ca trì hoãn đến lúc về hết bà mới về nhà.
Cả gia đình đều mặt, dì cháu hai ăn ý coi như chuyện sáng nay từng xảy . Chờ đến đêm khuya, ai nấy tắm rửa xong về phòng, Biên Lệ Phương cuối cùng cũng nhịn nữa, tựa đầu giường lặng lẽ lau nước mắt.
Diệp Quân Sơn tắm rửa xong thấy , thần sắc đanh . Ông rút một tờ giấy ăn đưa cho Biên Lệ Phương, xuống mép giường hỏi bà.
Diệp Quân Sơn Trưởng khoa Bảo vệ ở nhà máy dệt sợi, văn phòng xưởng cách khoa Bảo vệ bao xa. Lúc Biên Lệ Lan gọi điện đến, ông cũng đang việc ở văn phòng xưởng, chính ông là đến chỗ của Biên Lệ Phương để gọi bà.
Ông cũng chuyện vợ chồng em vợ ly hôn bỏ rơi con cái ngay từ đầu.
Thành thật mà , ông bất ngờ thấy lạ.
Bao nhiêu năm qua, Diệp Quân Sơn thấu tận xương tủy đôi vợ chồng Biên Lệ Lan , về bản chất đó là hai kẻ ích kỷ, chẳng chút trách nhiệm gánh vác nào cả.
Chỉ là năm xưa vợ già theo ông hải đảo chịu nắng gió bao nhiêu năm, lúc vết thương cũ của ông tái phát chuyển ngành thì bà cùng ông về cái nơi nhỏ bé Dư Ký sống tạm bợ, vì chuyện mà còn nhà ngoại khinh rẻ. Biên Lệ Lan là nhà ngoại duy nhất còn liên lạc với vợ ông, mà Lục Kiều thì từ mấy tháng tuổi cùng sống với họ đảo, ông thương như con gái ruột. Vì nể mặt vợ và đứa trẻ nên ông ý kiến cũng thể hiện ngoài.
Thậm chí năm đó Lục Chính Hải xuống biển ăn, ông còn nhờ vả đồng đội cũ ở Thượng Hải kết nối đường dây cho.
Ông ý kiến gì về việc hai ly hôn, nhưng họ bỏ rơi đứa trẻ thì ông ý kiến lớn đấy.
Trước đó vợ già ở trong văn phòng cãi với đầu dây bên , cũng chính ông là rút dây điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-15.html.]
“Chiều nay liên lạc với lão Lâm ở bệnh viện quân đội bên đó, hỏi thăm một chút về tình hình của Kiều Kiều. Ý kiến của ông cũng tương tự như nghĩ, Kiều Kiều chắc là vẫn thoát khỏi cú sốc bố bỏ rơi thôi.”
“Lão Lâm , những chấn động mà thoát , bề ngoài trông vẫn như bình thường, thực trong lòng cô bé u uất. Bây giờ việc chúng cần là ở bên cạnh nhiều hơn, cố gắng thuận theo cô bé, để cô bé giải tỏa cảm xúc là ......”
Diệp Quân Sơn cân nhắc chọn lọc lời của bạn già để , sợ vợ lo lắng nên ông sự việc quá nghiêm trọng.
dù như , Biên Lệ Phương vẫn thấy đau lòng.
“Cái đôi vợ chồng đáng đ.â.m c.h.é.m đó, sớm năm xưa trả đứa trẻ cho họ nữa!”
“Kiều Kiều là một đứa trẻ ngoan như thế, họ coi như quả bóng mà đá đá ghét bỏ. Anh hôm nay , cả ngày trong đầu em là câu đó của Kiều Kiều , họ đều cần nó.......”
“Tim em đau như dùi đ.â.m.”
Vẻ mặt Diệp Quân Sơn cũng trở nên lạnh lẽo, ông lạnh một tiếng: “Họ cần thì càng , chúng cần. Trước đây Kiều Kiều về Thượng Hải học, giữ .”
“Anh chỉ mong đứa con gái như Kiều Kiều thôi.”
“Được , đừng nữa, nhiều quá mai mắt sưng lên đấy, Kiều Kiều thấy trong lòng càng khó chịu thêm.”
Biên Lệ Phương thấy lời , lấy giấy lau nước mắt, hít hít mũi, chồng: “Vậy xem bây giờ đây?”
“Kiều Kiều bảo nó ôn thi nữa, còn đòi tìm đối tượng, chúng cũng cứ thế thuận theo nó ?”
“Thành tích của nó vốn như thế, nếu tại hai kẻ đó lỡ dở thì tháng nó trường sinh viên đại học .”
Diệp Quân Sơn cũng . Chiều nay trò chuyện với bạn già xong, ông dọa cho toát mồ hôi hột. Ông trầm ngâm hồi lâu:
“Lão Lâm lúc cô bé gì thì chúng cứ cố gắng thuận theo, tránh để cô bé những suy nghĩ lệch lạc hơn.”
“Bây giờ để cô bé về Thượng Hải chúng cũng yên tâm, cô bé ở Dư Ký thì cứ để nó ở .”
“Chuyện học, muộn một chút sẽ nhờ đồng đội liên lạc, nhờ ông chạy một chuyến đến trường cấp ba nơi Kiều Kiều học, nghĩ cách giữ học tịch cho nó. Đợi khi nào Kiều Kiều học thì về ôn thi, dù bây giờ nó cũng còn nhỏ, chậm trễ một năm cũng gì đáng ngại.”
“Còn về chuyện tìm đối tượng......”
Diệp Quân Sơn giơ tay day day thái dương: “Kiều Kiều xinh như thế, tìm một trai để yêu đương là chuyện trong phút mốt. Thay vì để mấy đứa gì tiếp cận nó, thà chúng kiểm soát sắp xếp cho nó còn hơn.”
“Chỉ là tìm một đối tượng thôi mà, cũng nhất thiết là kết hôn ngay .”
“Nếu hai đứa thực sự tâm đầu ý hợp, kết hôn, chúng cũng thể bàn bạc với phía đằng trai, để họ tiếp tục ủng hộ việc học hành của Kiều Kiều......”
“Liệu ?” Biên Lệ Phương do dự.
“Chúng cứ tìm những gia đình con trai trạc tuổi, nhân phẩm khá một chút, gia đình dễ chuyện và cũng ủng hộ con tiến thủ. Điều kiện của Kiều Kiều hề kém, học đại học trường thì gia đình đó cũng mặt mũi, chứ?”
Phòng bên cạnh, Diệp Ni ban ngày cùng Diệp Tiểu Tuấn bắt cá nên mệt lả, chạm giường là ngủ say . Lục Kiều ở phía ngoài, cuộc trò chuyện của Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn ở phòng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, mũi cũng cay xè nghẹn ứ , ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.