Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều còn nhiều bảng tên mắt, đặt tên cho những món đồ nội thất đó, định giá, những cái tên kèm với mức giá chăng.
Cửa hàng sắp xếp chỉ thu hút ánh của qua đường mà còn thu hút cả những hàng xóm mở cửa hàng gần đó.
Đột nhiên họ đ.â.m thích sang cửa hàng nội thất chơi.
Vốn dĩ bình thường rảnh rỗi đều ngoài đường lớn trò chuyện, dứt khoát xem thử, chơi một chút.
Khách đến nhà là khách, ngay cả hàng xóm láng giềng thì cũng lúc cần mua đồ nội thất. Lục Kiều và Nguyễn Linh Gia đều tiếp đón bằng gương mặt tươi .
Quả thực là như , đơn hàng đầu tiên khi họ đổi cách trưng bày chính là của bà chủ tiệm tạp hóa cách đó hai căn, mua một chiếc ghế sofa.
Chiếc ghế dài ở nhà bà gãy một chân, kê một viên gạch bên để dùng tạm. Trước đây bà thấy vấn đề gì, nhưng kể từ khi sang chỗ Lục Kiều thử sofa bên thì về nhà cái ghế gãy chân , bà cảm thấy thế nào cũng thoải mái.
Thấy mức giá Lục Kiều dán đắt, là hàng xóm nên còn giảm giá, bà dứt khoát mua về.
Sau khi cửa hàng nội thất chỉnh đốn xong, Nguyễn Linh Gia thực tế bán vài đơn nhưng đều là những đơn nhỏ, bán mấy chiếc ghế gì đó, sofa là đầu tiên.
Hơn nữa là hàng xóm mua.
Nguyễn Linh Gia càng ngạc nhiên hơn: "Bà chủ đó bà mà, tiết kiệm lắm. Hôm sang tiệm của họ mua giấy, thấy nhà họ ăn cơm, bốn miệng ăn mà một đĩa dưa muối, một con cá đù vàng nhỏ. Gắp con cá đó nhé, một miếng nhỏ xíu mà lùa hơn nửa bát cơm luôn."
"Con cá đù vàng nhỏ đó, đoán chừng họ ăn đến ba bữa."
" thật sự ngờ bà sẵn lòng bỏ tiền mua sofa đấy!"
Hơn nữa là một chiếc sofa da bò lớp đầu tiên bày tầng hai, giá cả hề rẻ.
Người Dư Ký tiết kiệm nhưng họ cũng cái gì cũng tiết kiệm. Có thể bạn thấy hàng ngày ăn rau dại, dưa muối, mặc quần áo vải thô, giày vải, nhưng thực tế nhà ở biệt thự lớn, xe sang.
Chuyện hề lạ chút nào. Lục Kiều kiếp còn từng thấy nhiều chuyện còn khoa trương hơn. Cô mỉm : "Bà chủ tiền mà, đôi khi con cũng một vài sở thích riêng biệt."
"Giống như thích hưởng thụ ăn uống, thích hưởng thụ những thứ vật chất như giường chiếu, sofa hơn."
"Cũng đúng." Nguyễn Linh Gia suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
Sau đó, cô nhịn sang Lục Kiều.
Lục Kiều đang vẽ poster bàn. Họ đổi cách trưng bày nhưng poster quảng bá chương trình vẫn .
Thời buổi mà mang những poster đến các công ty in ấn, nếu lượng ít nhất định sẽ nhận đơn.
Lục Kiều kiếp tham gia vô lập kế hoạch hoạt động, tự một tờ poster hoạt động thì thành vấn đề, cô dứt khoát tự tay.
Nguyễn Linh Gia đó thấy cô mấy cái nhãn giá, bây giờ thấy poster cô vẽ, nhất thời đến xuất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-144.html.]
Vẽ thực sự và sống động, những món đồ nội thất đó giống hệt như chụp ảnh từ vật thật .
Lần đầu Nguyễn Linh Gia gặp Lục Kiều, cô Lục Kiều mới là ông chủ thực sự của cửa hàng nội thất, chỉ thấy cô xinh nên chút đến ngẩn . Cô còn đoán liệu đối tượng của Diệp Lĩnh .
Khi cô là em gái Diệp Lĩnh, tuổi tác còn nhỏ hơn cả , hơn nữa là chủ cửa hàng nội thất, còn chuẩn mở xưởng, cô kinh ngạc.
Lại thêm vài ngày tiếp xúc đó, cô càng một một nữa mới nhận thức và sự khâm phục của . Hiểu quá nhiều, xinh , giỏi giang, cảm giác gì là cô cả.
Ngay cả khi gặp chuyện, cô còn bình tĩnh hơn cả Diệp Lĩnh, xử lý thỏa đáng hơn.
Trong lòng Nguyễn Linh Gia hâm mộ, thầm mong mỏi rằng một ngày nào đó cô thể bằng một phần mười của Lục Kiều là .
Nguyễn Linh Gia vốn thích học hành cho lắm, cộng thêm việc cô cứ dựa chị gái nuôi nên khi nghiệp cấp hai tìm một công việc ở xưởng thức ăn chăn nuôi gần đó để tự nuôi . bây giờ thấy Lục Kiều, cô đột nhiên nghĩ liệu đợi khi điều kiện hơn, cô nên học thêm cái gì đó .
Diệp Lĩnh là trầm tính nhưng đối với cô em gái Lục Kiều dễ mở lời. Theo những gì cô , Lục Kiều ngoài việc vẽ tranh còn thiết kế đồ nội thất, phát thanh viên.
Có lẽ, con nhiều thứ thì mới hiểu nhiều chăng?
"Chị Linh Gia, chị em gì ?"
Nguyễn Linh Gia Lục Kiều đến xuất thần, Lục Kiều dù đang tập trung vẽ nhưng vẫn nhận . Cô nén tò mò đầu hỏi.
"Lúc nãy em kho chứa hàng ở hậu viện, mặt dính bẩn ạ?" Lục Kiều đưa tay sờ lên mặt.
Nguyễn Linh Gia lén đến xuất thần còn bắt quả tang, nhất thời thấy nóng cả tai. Cô cúi đầu, chút ngượng ngùng : "Không , chỉ là cảm thấy Kiều Kiều em hiểu nhiều quá."
"Thấy em và những hàng xóm xung quanh đều cư xử , khéo ăn , hành sự cũng chu . Cảm thấy chị lớn tuổi hơn em nhưng nhiều thứ chị đều nghĩ tới ."
Những lời Nguyễn Linh Gia hề phóng đại một chút nào, Lục Kiều quả thực cư xử với các chủ cửa hàng con phố .
Ngay ngày đầu tiên dẫn Diệp Ni và Diệp Tiểu Tuấn chuyển đến đây, cô dạo qua một lượt cả con phố . Con phố là phố nội thất nhưng thực tế các cửa hàng bán đồ nội thất cộng thêm cửa hàng của Lục Kiều cũng chỉ ba bốn nhà, còn là bán chăn ga gối đệm, đồ bếp, tạp hóa... Vừa chuyển nhà, trong gia đình cần mua những thứ , cũng là một cách để bắt chuyện quen.
Lục Kiều xinh nhưng hề kiêu căng, vô cùng thiện. Tuổi cô tuy nhỏ nhưng chủ đề nào cũng chuyện , thậm chí đôi khi còn đưa những lời khuyên khá . Các bà chủ con phố đều thích cô, thỉnh thoảng trong tay món gì ngon cũng sẽ chia cho cô một nắm.
Người bây giờ đều gọi thẳng cô là Kiều Kiều, Tiểu Kiều Kiều.
"Chị Linh Gia, chúng kinh doanh mà, cái miệng chắc chắn dẻo một chút. Tuy nhiên cũng cần thiết quá khéo mồm khéo miệng , cứ chân thành một chút cũng thể cảm nhận . Chị xem lúc chị mới đến cửa hàng nội thất, căng thẳng đến mức dám chuyện với khách hàng, chẳng cũng trò chuyện vui vẻ với chị đó , đồ cũng mua đấy thôi." Lục Kiều đáp một câu.
"Cũng đúng thật."
Nguyễn Linh Gia lúc nãy còn tự ti vì khéo ăn bằng Lục Kiều, bây giờ Lục Kiều thì cảm thấy đúng là như thế. Cô cũng nghĩ ngợi nữa, nở nụ , cô yên , lấy khăn lau khô và chổi lông gà xem trong tiệm chỗ nào bẩn .
Lục Kiều thấy cũng gì nữa, vùi đầu tiếp tục vẽ poster. Cô nhanh ch.óng thành việc .