Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa kể đến những việc khác, chúng ở nội trú nên bữa sáng lo liệu. Diệp Tiểu Tuấn tinh nghịch như khỉ, thỉnh thoảng liếc mắt trông chừng, nếu e là chỉ cần sơ sẩy một cái là nó lẩn mất .
Thêm nữa là bên Lâm Lam đang hối thúc đàm phán về nhà xưởng. Cô và Diệp Lĩnh , cuộc đàm phán diễn khá suôn sẻ, giá cả thấp hơn so với dự kiến, nhưng cũng thuận lợi như mong đợi. Nhà xưởng đó đúng như Lâm Lam , bên ngoài trông khá mới và rộng rãi, nhưng bên trong ít chỗ cần sửa sang .
Bọn họ kinh doanh cửa hàng đồ nội thất, chắc chắn chất đống gỗ và hàng hóa.
Lục Kiều xem qua những bức tường ở nhà xưởng đó, những dấu vết nấm mốc lưu từ năm qua năm khác khiến cô nhận một vấn đề nghiêm trọng: nơi đó ẩm ướt.
Nói cách khác, nhà xưởng đó bọn họ nhất định trang trí bộ, thực hiện xử lý chống ẩm. Đây là một công trình lớn, chẳng khác gì đại tu bộ nhà xưởng.
May mắn là phía ủy ban thôn khá ủng hộ bọn họ, bên đó cũng hiểu cách xử lý chống ẩm nên giúp tìm một nhóm thợ bắt đầu thi công.
Chỉ là hàng ngày nhất định đến giám sát công trình, nếu cũng bạn hình dáng như thế nào, hoặc bạn hài lòng .
Việc Diệp Lĩnh thể giúp chạy chạy , nhưng Lục Kiều cũng đến xem vài , một chi tiết cô kinh nghiệm hơn.
Ngoài chuyện nhà xưởng, còn chuyện bên cửa hàng đồ nội thất.
Hàng của cửa hàng về, Diệp Lĩnh sắp xếp , khi định giá theo giá thị trường thì tình hình kinh doanh như kỳ vọng của bọn họ.
Diệp Lĩnh lo lắng đến mức miệng mọc đầy mụn rộp, cô cũng sốt ruột vì cô ôm trọn cả lô hàng đó .
Nếu bán thì những lô ?
Hơn nữa, mặc dù bên Mạnh Tiền Tiến tiền hàng cần vội nhưng cô dự định mỗi tháng sẽ kết toán cho một phần. Như việc gì mới dễ mở lời.
Bây giờ hàng bán , cô lấy gì để kết toán cho ?
Số tiền trong tay cô hiện tại chỉ đủ để trang trí nhà xưởng và vận hành giai đoạn , đó là khoản tiền động , nếu thứ sẽ xôi hỏng bỏng .
Lục Kiều đây kinh doanh là bắt đầu từ trực tuyến. Lúc đó chỉ cần chụp ảnh, đăng mẫu, thu hút khách hàng, việc còn là kiểm soát khâu xuất hàng là .
Sau bọn họ mở xưởng, trực tiếp (O2O), cửa hàng nội thất tại xưởng, vì nền tảng từ , cộng thêm thời đó phát trực tiếp (livestream), video ngắn thể thu hút khách hàng bằng nhiều cách khác , bọn họ cũng một bộ mô hình bán hàng riêng, vận hành khá trơn tru.
Cô tổng kết những vấn đề hiện của cửa hàng, vẫn là do quảng bá tới nơi tới chốn. Một điều nữa là thời đại mặc dù thích đồ rẻ nhưng khi gặp những món đồ nội thất lớn như thế , bọn họ vẫn sẽ cho rằng "của rẻ là của ôi".
Bạn dán chữ "Xả kho lớn", lẽ còn cho rằng bạn bán đồ nội thất cũ, hoặc là chất lượng .
Để giải quyết vấn đề thực khó.
Đầu tiên, cách trưng bày trong cửa hàng điều chỉnh, cho mắt, trông vẻ chắc chắn bền bỉ, khiến cảm thấy vật giá chăng, kinh tế và thực tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-143.html.]
Ngoài , còn chiêu trò (gimmick), dùng cụm từ "Xả kho lớn" giống như bán đồ vỉa hè, mà dùng những từ ngữ như "Tri ân khách hàng cực lớn". Tiếp theo là marketing. Phố đồ nội thất thì lưu lượng qua thể so sánh với các trung tâm thương mại các cửa hàng quần áo ven đường thường xuyên ghé thăm.
Trong tình huống thì ? Bây giờ tiền quảng cáo thì tiếp thị trực tiếp (field marketing).
Lục Kiều nghĩ xong phương án liền bắt đầu hành động. Dù cũng ai, cô dứt khoát dẫn theo mà Diệp Lĩnh thuê cho cửa hàng chạy khắp các chợ đèn và chợ đồ dùng bàn ăn.
Người mà Diệp Lĩnh thuê tên , Nguyễn Linh Gia, năm nay tròn hai mươi tuổi, dáng cao gầy, vẻ ngoài hẳn là xinh xuất sắc nhưng thanh tú dễ . Cô địa phương, là Nhiêu Thành.
Diệp Lĩnh quen cô là vì chị gái cô là vợ của một thợ mộc ở xưởng đồ nội thất phía Nam thành phố cũ.
Ba năm , chị gái cô tên thợ mộc bạo hành đến c.h.ế.t, tên thợ mộc tù. Nhà tên thợ mộc lập tức cắt đứt quan hệ với , để đứa con gái ba tuổi vứt ở xưởng đồ nội thất ai quản.
Xưởng đồ nội thất bên đó thông báo cho Nguyễn Linh Gia đang sống ở Nhiêu Thành.
Nguyễn Linh Gia mồ côi cha từ nhỏ, sống nương tựa chị gái. Chị gái vì nuôi cô nên năm đó theo một giáo viên phục hồi danh dự ở bên đó đến Dư Ký bảo mẫu cho , đó thì gả đến Dư Ký.
Chị gái còn nữa, cô và bé gái trở thành duy nhất của . Nghe tin cô chút do dự đến Dư Ký, nhận nuôi cháu gái.
cô cũng về Nhiêu Thành nữa. Cô nài nỉ phía xưởng đồ nội thất sắp xếp cho một công việc lao động tạm thời, dẫn theo cháu gái ở Dư Ký.
Hơn hai tháng , vì chuyện cô giúp chứng cho Diệp Lĩnh nên nhà máy sa thải cô. Sau đó cô phụ bếp trong một nhà hàng bên ngoài.
Công việc phụ bếp diễn mấy suôn sẻ. Một mặt là vì cô còn trẻ nên những ông chú bà cô trong bếp cứ thế mà sai bảo cô. Mặt khác là nơi việc trong nhà hàng một của ông chủ đang việc cầm chừng ở đó, bình thường rảnh rỗi là thích trêu ghẹo các cô gái trẻ.
Nguyễn Linh Gia tìm cách tránh né mấy , đó ghi hận trong lòng, bắt đầu gây khó dễ đủ điều cho cô.
Diệp Lĩnh tìm đến tận cửa, cô lập tức gật đầu đồng ý, thậm chí còn hỏi tiền lương đãi ngộ .
Sau khi đến việc, cô thể hiện vô cùng tích cực, dọn vệ sinh, bê đồ đạc, động tác cực kỳ nhanh nhẹn. Cô từng bán hàng nhưng đây cô lao động tạm thời ở xưởng đồ nội thất, chỗ nào cần là chuyển đến đó. Cô qua nhiều công đoạn, nào là đóng gói, phối liệu. Cô tương đối hiểu về gỗ nên việc giới thiệu các loại ván gỗ nội thất cho khách hàng thành vấn đề.
Cộng thêm việc cô , đến cửa cũng nhiệt tình nên Lục Kiều khá thích cô. Cô đối với Lục Kiều cũng vì Lục Kiều còn nhỏ tuổi mà coi thường.
Lúc Nguyễn Linh Gia tìm việc đây, cô từng đến chợ đồ dùng bàn ăn và chợ đèn để tìm việc, thậm chí còn thử việc mấy ngày ở một cửa hàng đèn, nên cô tương đối am hiểu về khu vực đó.
Nghe Lục Kiều mua một món đồ trang trí tinh xảo, cô dẫn Lục Kiều đến mấy cửa hàng mấy bắt mắt sâu bên trong chợ, nhập một lô chén đĩa và đèn với giá rẻ nhưng khá độc đáo và mắt về.
Sau khi về, Lục Kiều bắt đầu xoay xở, xáo trộn bộ cách trưng bày trong cửa hàng. Sau hai ngày công sức, bộ cửa hàng nội thất khoác lên một diện mạo mới.
Người qua đường ngang qua cửa đều vô thức ngoái bên trong.
Thực sự quá , thêm ánh đèn chiếu khiến thể rời mắt, cứ cảm giác rằng nếu nhà mà bày những thứ đó thì chắc cũng sẽ lắm đây.