Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Kiều cúi xuống chiếc dùi cui điện trong tay, nắm lấy tay nhét món đồ lòng bàn tay .

 

"Cái dùng như thế nào , nhất định luôn mang theo bên . Nếu những nơi xa xôi, lúc ngủ nghê gì cũng nhất nên cảnh giác. Nếu thật sự xảy chuyện gì, nhất định nhớ lấy......"

 

Lục Kiều khựng một lát, cổ họng cô nghẹn đắng: "Nhất định nhớ rằng giữ mạng là quan trọng nhất."

 

"Em sống, những thứ khác em đều quan tâm, mạng sống của chính mới là quan trọng nhất."

 

Khi Lục Kiều những lời , đầu cô vẫn luôn cúi thấp. Cô bấu c.h.ặ.t những ngón tay, cố gắng giữ cho giọng run rẩy, gì khác thường.

 

Cô chỉ sống. Trùng sinh trở , cô vội vã tìm như , mong mỏi chẳng qua cũng chỉ là kiếp thể bình an đến già mà thôi.

 

Có thể nghèo một chút, cô thậm chí thể nuôi , chỉ mong thể sống thọ đến chín mươi chín tuổi.

 

"Lục Kiều Kiều."

 

Cố Ngộ cô đăm đăm, gọi tên cô một tiếng. Khi cô lên tiếng đáp , đưa tay nâng khuôn mặt cô lên, quả nhiên thấy một đôi mắt đỏ hoe.

 

Cô vội vàng chạy xuống nên mái tóc gội vẫn kịp chải. Lúc tóc khô, đoán chừng lúc nãy còn chạy bộ nên rối một chút, vài lọn tóc dính gương mặt đẫm nước mắt và nơi khóe mắt cô. Đôi mắt cô , giống như cánh hoa đào tháng Ba, lúc càng khiến mủi lòng, trong mắt phủ một lớp sương mù. Cố Ngộ thấy chỉ cảm thấy tim thắt vì đau xót.

 

"Anh sẽ chú ý an , trở về vẹn sứt mẻ gì."

 

Tay Cố Ngộ thô ráp, chai sạn, da cô quá non nớt mỏng manh nên lau nước mắt cho cô, chỉ đưa tay vén những lọn tóc dính mặt và khóe mắt cô, sâu mắt cô, trịnh trọng hứa.

 

Giọng về đêm càng trầm hơn, mang theo chút khàn khàn, nhưng sự chân thành và dịu dàng bên trong đó dễ nhận .

 

"Đợi về tổ chức sinh nhật cho em."

 

Cố Ngộ xong liền buông khuôn mặt cô . Đầu ngón tay vân vê chút nước mắt dính tóc cô lúc nãy, run rẩy một chút. Một lát , cúi mắt cô:

 

"Nếu em yên tâm, thể gửi tin nhắn máy nhắn tin cho em ngày ba bữa ngừng, chỉ cần em thấy phiền là ."

 

"Em chắc chắn thấy phiền , đừng xót tiền phí điện thoại là ." Lục Kiều Cố Ngộ nên đang cố tình dịu khí. Cô đưa tay quẹt nước mắt .

 

"Được, xót tiền, ngày nào cũng gửi cho em." Cố Ngộ cô đăm đăm, nghiêm túc hứa hẹn.

 

"Vâng, nhớ lấy đấy nhé. Vậy khi nào ? Định ? Giờ luôn ? Chỉ một thôi ?" Lục Kiều hiểu rằng chọn đến gặp cô đêm muộn thế chắc chắn là vì gấp. Cô mất thời gian của nên vội vàng hỏi dồn dập.

 

"Ừm, đêm nay luôn. Anh định đến Hán Thành bên xem thử , đó tùy tình hình mà chạy tiếp."

 

"Anh và Tiểu Tề cùng . Nó đang ở nhà, lát nữa lái xe qua đón nó. Chuyện bên Dư Ký tạm thời giao cho Mạnh Phưởng. Em chuyện gì cũng thể tìm , điều dạo ở gara xe, lát nữa sẽ gửi điện thoại của máy nhắn tin của em."

 

"Được, em . Anh cần lo lắng cho bên em , bên của em sẽ vấn đề gì. Chủ yếu là và Tiểu Tề, mặc dù các thường xuyên bôn ba bên ngoài nhưng đấy, cái thứ tiền nhanh , nó luôn chút khác biệt......"

 

Những lời còn Lục Kiều tiếp nữa, may mắn cho lắm. Nếu thể, cô thậm chí khuyên Cố Ngộ đừng kiếm khoản tiền .

 

cô cũng hiểu, nếu thể xoay xở tiền đó thì dẫn theo Cố Tề mạo hiểm như , mà cũng thể bỏ mặc chuyện bên Mạnh Phưởng . Cô chỉ thể cầu mong bình an.

 

"Được, mà."

 

Cố Ngộ đáp lời. Anh hiểu những lời Lục Kiều hết là gì. Anh cũng nghĩ như , và bấy lâu nay vẫn luôn như thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-142.html.]

con Mạnh Phưởng cần quá lớn, trong thời gian ngắn thật sự gom đủ.

 

Anh trai bên đó cũng đợi lâu.

 

"Anh sẽ nhanh ch.óng lo xong về, nhất định thể kịp sinh nhật em."

 

"Vâng, nhớ đấy!"

 

Lục Kiều cũng gật đầu. Cô ngẩng đầu đôi mắt sáng ngời của : "Em đợi , đến ngày sinh nhật."

 

Cô dùng từ "đến ngày sinh nhật".

 

Đây là một thời hạn, cũng là để đặt cho một cái vòng kim cô, nhằm ngăn cản việc kiếm tiền nhanh đến mức đỏ mắt lún sâu đó.

 

Cố Ngộ cô sâu sắc một cái, cuối cùng cũng đồng ý: "Được."

 

"Vào thôi, muộn quá , em trong."

 

Lục Kiều yên tâm để cô một ở ngoài. Cô tranh luận với , thêm một cái, hít nhẹ một xoay chạy biến . Cô dám ngoảnh đầu , sợ rằng chỉ cần ngoảnh một cái thôi là cô sẽ đổi ý cho nữa.

 

Cô chạy nhanh, gió mái tóc xõa của cô bay loạn xạ.

 

Cố Ngộ lặng lẽ theo lưng cô. Giây phút đó, cảm thấy cô như biến thành một cơn gió, nếu trở về đúng thời gian quy định thì cô thực sự sẽ biến mất theo cơn gió .

 

Trong lòng bỗng dấy lên một cơn thắt nghẹt, thấy trống trải lạ thường, giống như thứ gì đó đang rơi xuống. Cảm giác mấy dễ chịu, thở thông thuận, gì đó để giải tỏa, nhịn sờ bao t.h.u.ố.c lá trong túi.

 

Đó là t.h.u.ố.c mua cho Mạnh Phưởng, còn dư vài điếu.

 

Anh đột nhiên hút một điếu, nhưng ngón tay chạm vỏ bao t.h.u.ố.c rụt .

 

Anh bỏ t.h.u.ố.c một tuần , kể từ cái ngày cô dị ứng khói t.h.u.ố.c là vô thức hút nữa.

 

Lời với Tần Cạnh về việc "yêu từ cái đầu tiên" là thật.

 

Chỉ là cô thôi.

 

Chương 40 Anh trở về

Vào những năm tám mươi chín mươi, xa nhà thì giao thông thuận tiện, mà liên lạc càng bất tiện hơn.

 

Mặc dù Cố Ngộ một chiếc đại ca đại, nhưng loại điện thoại thời đó sạc mười lăm tiếng mà gọi điện chỉ nửa tiếng. Vì đường liên tục nên nhiều lúc chỗ sạc pin. Anh chỉ thể thực hiện lời hứa với Lục Kiều là gửi một tin nhắn báo bình an ba bữa mỗi ngày, còn những lúc khác Lục Kiều gọi qua thường là bắt máy .

 

, gặp Cố Ngộ đêm đó, Lục Kiều tạm thời ngắt liên lạc một chiều với phía Cố Ngộ.

 

đến gara xe, cũng liên lạc với Mạnh Phưởng. Sau mấy gọi điện cho Cố Ngộ mà , dần dần cô chỉ nhận tin nhắn từ còn chạy ngoài phố tìm điện thoại công cộng để gọi cho nữa.

 

Bởi vì nếu gọi điện thoại cô sẽ thấy sốt ruột, lo lắng, sẽ buồn phiền đến mức yên suốt cả ngày, buổi tối thậm chí còn mơ thấy ác mộng.

 

Và bản cô cũng bận rộn, ngày nào cũng bù đầu việc.

 

thuyết phục dì cả và dượng để Diệp Ni và Diệp Tiểu Tuấn chuyển ngoài. Vừa cũng đến thời gian khai giảng, hai đứa nhỏ ở khu trung tâm thành phố cũng gần trường Nhất Trung nơi chúng theo học hơn. Tuy nhiên, như cô và cả trở thành phụ tạm thời của hai đứa nhỏ, tránh khỏi việc phân chia tâm trí để để mắt tới chúng.

 

 

Loading...