Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kiều thích nhất là thấy vẻ mặt vui sướng của nhận quà, cô cũng thấy hạnh phúc: "Không món đồ gì giá trị , chỉ là chút lòng thành kỷ niệm thôi, hai thích là ."
Lục Kiều nháy mắt, mỉm Cố Ngộ:
"Cũng cảm ơn Cố ông chủ dẫn phát tài, mới tiền mua quà chứ."
Sau khi đổi công khố phiếu, lúc về dọn dẹp đồ đạc, Cố Ngộ đưa cho Lục Kiều phần tiền mà cô xứng đáng nhận.
Cô mở túi xem, thấy nhiều hơn.
Hỏi Cố Ngộ thì bảo coi như cho cô mượn 10 vạn tiền vốn. Anh còn đó là phần cô xứng đáng hưởng, nếu nhờ chiếc gậy điện của cô thì chắc họ thoát .
Lục Kiều đang lúc cần dùng tiền, tiền mua máy móc tiêu hết một nửa tiền tiết kiệm của cô , về còn trả tiền nhà xưởng. Nếu chuyện ở tiệm đồ nội thất thuận lợi, cô còn cần vốn để xoay xở truyền thông nọ, trang trí xưởng và cửa hàng cũng đều cần đến tiền.
Thế nên cô cũng khách sáo với , nhận lấy tiền đó.
"Thời gian còn sớm nữa, hai cũng mau về , kẻo chú hai chờ. Đi thôi, hẹn gặp ở sân nhỏ ngày mai hoặc ngày nhé."
Chân trời tối hẳn, đèn đường ở cổng cũng bật sáng. Vì đó gọi điện báo cho gia đình là hôm nay sẽ về, sợ Biên Lệ Phương và ở nhà lo lắng nên Lục Kiều nán lâu. Cô thêm vài câu đơn giản với họ xách thùng cùng Diệp Tiểu Tuấn khu tập thể.
Cố Ngộ và Cố Tề họ .
Đợi đến khi bóng dáng họ khuất hẳn, hai cũng lập tức xe. Cố Tề nôn nóng mở túi quà ngay, đó là một chiếc ví da thật màu nâu đỏ.
Cố Tề bình thường mua đồ xa xỉ, cũng khái niệm gì về thương hiệu, nhưng thích ngay chiếc ví đó. Cậu sờ sờ logo bạc ví, cảm thấy cực kỳ ngầu, cảm giác mỗi rút tiền sẽ trở nên oai phong hơn hẳn.
"Em đang thiếu cái ví, từ lâu học theo mấy ông chủ lớn, nhét cái ví túi quần . Chị dâu mắt tinh thật, cái em thích quá mất."
Cố Tề hớn hở một câu, sực nhớ điều gì sang Cố Ngộ:
"Anh , hành động nhanh nhanh lên. Hai ngày tới em sẽ tìm nhà tây cho , hãy cố gắng năm tới, , năm nay, năm nay rước chị dâu về nhà nhé."
Cố Ngộ lúc chẳng rảnh mà để ý đến . Anh đang món quà Lục Kiều tặng trong tay. Chiếc hộp lúc Lục Kiều mua đồ thấy, chắc là lúc cô nhờ xe lấy đồ thì cô tranh thủ mua.
Một chiếc hộp nhỏ nhắn vuông vức, giống mấy bộ quần áo giày dép mua cho Diệp Lĩnh, rốt cuộc là cái gì nhỉ?
Cố Ngộ cẩn thận nâng niu hộp quà trong tay, tâm trạng còn kích động và bồn chồn hơn cả năm 18 tuổi mua chiếc xe tải đầu tiên trong đời.
Cố Ngộ mím môi, ghế lái . Anh ôm hộp quà một lúc lâu mới bắt đầu cẩn thận bóc lớp giấy gói bên ngoài.
Bên trong là một chiếc hộp tinh xảo trông đắt tiền. Có một mảnh giấy hình trái tim màu hồng dán bên , giấy hai dòng chữ nhỏ nhắn xinh xắn: "Cố ông chủ, phát tài nhé, quà mọn nhưng lòng thành nha."
Nhìn thấy hai dòng chữ đó, khóe môi Cố Ngộ bất giác cong lên, ánh mắt dịu , lộ rõ vẻ ý . Anh mở hộp , bên trong là một chiếc thắt lưng da.
Kiểu dáng tương đối đơn giản, hoa văn gì đặc biệt, chỉ phần đầu khóa là khá lạ mắt. Không loại khóa tự động, đầu khóa hình tròn, chất da mềm mại và dày dặn, qua thấy đẳng cấp.
Bên trong cũng đặt một mảnh giấy, vẫn là nét chữ xinh xắn đó: "Nghe thắt lưng là sự trói buộc, là sự gắn kết, Cố ông chủ đừng sợ nhé." Cuối câu còn vẽ một mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-137.html.]
Trói buộc, gắn kết... Cô trói buộc ?
Buộc bên cạnh cô?
Cố Ngộ bỗng nhiên bật , mắt hiện lên nụ của cô khi chiếc thắt lưng và những dòng chữ đó, trái tim bỗng chốc mềm nhũn . Anh kìm mà hừ nhẹ một tiếng: "Anh mà sợ á?"
Cầu còn chẳng nữa là!
Cố Ngộ mân mê chiếc thắt lưng. Anh đột nhiên cảm thấy chẳng còn chút ghen tị nào với việc Diệp Lĩnh nhận nhiều đồ cô mua như nữa.
Sau đồ đạc của , cứ để cô mua hết.
Anh đưa tiền.
Để cô ngày nào cũng mua mua mua.
"Anh cả, chị dâu tặng cái gì thế?"
Lúc Cố Ngộ đang mải mê ngắm chiếc thắt lưng, Cố Tề mở cửa bên ghế phụ, định hỏi. Ánh mắt về phía tay Cố Ngộ thì thấy như phòng trộm, lập tức đóng hộp , còn liếc xéo một cái:
"Chú phía , từ nay về vị trí ghế phụ của để trống."
??
"Để trống ghế phụ gì ạ?"
Cố Tề ngơ ngác hiểu. Đợi đến khi ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương thanh khiết còn vương ở ghế phụ, khựng , đột nhiên Cố Ngộ với vẻ mặt kỳ quặc.
"Không thể nào, cả, chỉ vì chị dâu vị trí mà từ nay về định để dành riêng cho chị luôn ?"
Cố Ngộ lời nào. Anh cầm lấy tờ giấy gói lúc nãy định bọc hộp quà , nhưng vẻ mặt của rõ ràng đang cho Cố Tề : , đúng như chú nghĩ đấy.
Cố Tề như đầu tiên đến trai , cứ Cố Ngộ mãi thôi. Trong lòng thấy giận, chỉ cảm thấy chuyện thực sự thú vị.
Anh cả là ai chứ? Kẻ tàn bạo một Dư Ký, cái danh bỗng dưng mà , mà là nhờ những năm qua dùng nắm đ.ấ.m lăn lộn cùng mà .
Đội vận tải của họ thể vững ở Dư Ký, đội công trình do chính họ thành lập còn thể giành miếng ăn từ tay nhà họ Viên, ngoài mối quan hệ của Mạnh Phóng thì cái danh kẻ tàn bạo một Dư Ký của Cố Ngộ cũng là mấu chốt.
Vậy mà một tàn bạo như thế, mới mấy ngày thôi chị dâu thu phục . Lúc nãy xe gặp cái cô Dư Tuệ Lệ , còn chuyện gì xảy mà cuống quýt giải thích với chị dâu.
Lại còn cả bây giờ nữa, đúng là cạn lời, chỗ chị dâu từng cũng giữ cho bằng ...
"Anh cả, chắc chắn chính là kiểu 'vợ bảo ' mà tên Lại T.ử ." Cố Tề nhịn thốt một câu.
Lại T.ử là ở công trường, gầy nhỏ nhưng lanh lợi, là nhân viên thi công của họ, Tứ Xuyên. Anh thường xuyên đàn ông bên đó quá nửa đều là kiểu 'vợ bảo ', sợ vợ.
Cố Tề dứt lời, Cố Ngộ liền liếc mắt một cái.
Một ánh nhàn nhạt nhưng khiến Cố Tề thấy chột . Cậu đưa tay gãi đầu, gượng một tiếng: "Em gì ạ."