Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều lạnh lùng thốt lên một tiếng, định tiến tới túm lấy Diệp Tiểu Tuấn. Bây giờ Biên Lệ Lan và Diệp Lĩnh nhà, cô là chị gái, nhất định quản giáo em trai.

 

Diệp Tiểu Tuấn vội vàng lách , thấy Cố Ngộ và Cố Tề bước cửa, nhóc kìm hét to một tiếng: "Anh rể cứu em!"

 

"Anh Cố, bảo vệ em một , coi như phí đổi cách xưng hô, em đều gọi rể!" Diệp Tiểu Tuấn nhanh ch.óng lủi lưng Cố Ngộ trốn, vội vã .

 

Cố Ngộ , ánh mắt khẽ lay động. còn kịp gì, Lục Kiều bên cầm băng đĩa tới.

 

Giữa đêm khuya thanh vắng, một tiếng hét vang dội như còn tiếng vọng ở cầu thang. Lục Kiều khỏi nóng mặt, lẽ vì quá giận, cô càng đ.á.n.h Diệp Tiểu Tuấn hơn.

 

"Diệp Tiểu Tuấn, em đừng trốn. Hôm nay chị nhất định cho em ngô khoai, em mấy tuổi học đòi xem băng đĩa."

 

Lục Kiều đưa tay định kéo nhóc qua. Lúc , Cố Ngộ ngăn cô : "Được , muộn quá , để mai hãy dạy bảo ."

 

" đấy ạ, chị Kiều Kiều, chị đường lâu như , chị mệt ?"

 

Diệp Tiểu Tuấn thấy Lục Kiều tới, vội vàng chạy mất. Cậu nhóc đang trốn ở chỗ lối lên cầu thang, lập tức phụ họa một tiếng. Nhớ điều gì đó, vội vàng tiếp:

 

" , chị Kiều Kiều, dượng hôm nay về đấy ạ."

 

Lục Chính Hải? Ông tới gì?

 

Hôm qua vội vàng, cô cũng ngờ Lục Chính Hải tìm đến cửa nhanh như , cũng với Diệp Tiểu Tuấn chuyện Lục Chính Hải và Biên Lệ Lan ly hôn.

 

Sắc mặt Lục Kiều lập tức lạnh xuống, cô dừng bước, hỏi Diệp Tiểu Tuấn: "Ông việc gì?"

 

"Em , ông về tìm đồ. Ông mang chìa khóa, là em mở cửa cho ông . Ông lật tung cả nhà lên , còn cả phòng của chị nữa."

 

" em thấy , gọi ông . Mẹ dặn mà, phòng con gái tùy tiện ."

 

Vào phòng cũng chẳng , dù lúc , cô mang theo những đồ đạc quan trọng bên .

 

"Ông ?"

 

"Nói gì ạ? À, ông hỏi chị bao giờ về, từng phòng của họ ?"

 

"Em với ông là đêm hôm chúng mới về, muộn quá , về là ngủ luôn."

 

"Chị Kiều Kiều, chị gọi điện cho dượng hỏi xem ông mất cái gì ? Em thấy ông vẻ gấp gáp lắm, em hỏi bao giờ ông ông cũng trả lời."

 

"Không , cần quan tâm ông ."

 

Lục Kiều sợ ông hỏi, dù đồ đạc cũng thành tro bụi . Lần ông tới, cô cũng ngại thẳng, cô thể đợi ông xuống suối vàng đốt cho ông vài tờ.

 

"Được , muộn lắm , ngủ sớm ."

 

Lục Kiều xong, cũng chẳng còn tâm trạng so đo với Diệp Tiểu Tuấn nữa. Buổi sáng trải qua một phen thập t.ử nhất sinh kinh tâm động phách, đó là vụ cứu gây khó chịu, thêm đường suốt thời gian dài, bây giờ cô chỉ lên giường đ.á.n.h một giấc. Huống hồ sáng mai còn chạy đôn chạy đáo một buổi sáng, vội vàng về Dư Ký. Lúc tắm rửa nghỉ ngơi sớm mới là việc chính, còn chuyện đ.á.n.h trẻ con thì rảnh rỗi thiếu gì cơ hội.

 

Cô liếc đống băng đĩa bàn, ném cái đĩa trong tay qua đó, lạnh lùng lườm nhóc một cái:

 

"Diệp Tiểu Tuấn, đống ngày mai tự mang trả, nếu từ nay về một năm em đừng hòng lấy một xu tiền tiêu vặt nào từ chị."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-134.html.]

" , tối nay em ngủ sô pha, lát nữa lên gác lấy một cái chăn xuống."

 

Nguồn tiền tiêu vặt chính của Diệp Tiểu Tuấn hiện tại đều từ Lục Kiều, một năm một xu thì chẳng khác nào thắt c.h.ặ.t mạch m.á.u của nhóc. Cậu nhóc "oái" lên một tiếng:

 

"Chị Kiều Kiều, em sai , ngày mai em sẽ trả ngay!"

 

Lục Kiều đoán chắc nhóc dám giở trò nữa, bèn sang với Cố Ngộ và Cố Tề: "Muộn , hai cũng nghỉ ngơi sớm ."

 

Cố Tề nãy giờ cứ mải ngắm ngôi nhà của Lục Kiều. Trước đó Mạnh Phóng đoán chị dâu là đại gia ở Hải Thị, ngờ một căn nhà tây nhỏ thế , trong phút chốc cảm thấy áp lực đè nặng lên vai cả .

 

Nghe lời Lục Kiều, vội vàng đáp: "Vâng chị dâu, chị cũng nghỉ ngơi sớm ạ."

 

"Ừ, đều nghỉ ngơi sớm ." Lục Kiều đáp một tiếng, Cố Ngộ một cái xách tay lên lầu.

 

lên lầu, Cố Tề lập tức xán gần Cố Ngộ: "Anh, chị dâu đúng là đại gia thật đấy, nỗ lực lên. Chúng vẫn nhà tây ."

 

"Lúc nãy xe hai còn sắp kết hôn, cái sân cũ nát của chúng phòng tân hôn thì xứng với chị dâu nhỉ?"

 

"..."

 

Ánh mắt Cố Ngộ vẫn dán hướng Lục Kiều lên lầu, lông mày khẽ động: "Sau khi về chú để ý xem, căn nào hợp thì mua ."

 

"Dạ , vấn đề gì!" Cố Tề lập tức vui vẻ đáp lời. Sau chuyện ở ngân hàng , Cố Tề bây giờ mặc định chị dâu chỉ thể là Lục Kiều.

 

Nghĩ thì, nếu lúc đó chị dâu đưa gậy điện cho cả, nhắc nhở họ, thì hôm nay coi như họ bỏ mạng ở đó .

 

"Anh rể."

 

Diệp Tiểu Tuấn lúc mới rón rén mò tới. Cậu nhóc từng gặp Cố Tề, tò mò Cố Tề một cái: "Anh là...?"

 

Cố Tề trái chủ động chào hỏi nhóc: "Em là em trai chị dâu , là Cố Tề, em trai rể em, cứ gọi Tề . Anh bên cơ khí, lúc nào rảnh dẫn chơi nha."

 

"Anh Tề."

 

Diệp Tiểu Tuấn nhận nhanh nhảu, nhóc nở nụ rạng rỡ chào một tiếng, sang Cố Ngộ.

 

"Anh rể, em món quà tặng , thể hứa giúp em một việc nhỏ ?"

 

"Haha, Tiểu Tuấn, em khách sáo quá. Em gọi trai rể , việc gì mà giúp chứ."

 

Cố Tề đây luôn đóng vai em trai, lúc thấy Diệp Tiểu Tuấn khá mắt, đột nhiên nảy ý , lập tức .

 

Cố Ngộ liếc một cái, hỏi Diệp Tiểu Tuấn: "Việc gì?"

 

"Thì là, đống băng đĩa ..."

 

Diệp Tiểu Tuấn chột ấp úng một tiếng, mắt liếc qua liếc mới từ từ thật:

 

"Thực đống băng đĩa đó em thuê, mà là em gặp một bán băng đĩa dạo, nên dùng hết tiền tiêu vặt để mua đấy ạ."

 

Cố Ngộ là hiểu ngay, chuyện đối với chẳng là gì, bèn : "Nhà chúng đang thiếu băng đĩa, em mua bao nhiêu tiền thì bán cho ."

 

 

Loading...