Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nói thì cứ thẳng, to , lôi mấy cái chuyện ngoài gì, chuyện thì nhất là ngậm miệng ."

 

Cố Ngộ từ lúc Dư Tuệ Lệ lên xe đến giờ vẫn hề lên tiếng, chỉ duy nhất lúc đầu đáp Lục Kiều một câu, lúc quở trách Cố Tề cũng hề nể mặt Dư Tuệ Lệ một chút nào.

 

Dư Tuệ Lệ ở nhà chỉ là con gái nên nuông chiều từ nhỏ, nhưng cô hề ngu ngốc, cũng sắc mặt khác, lúc thấy rõ cả ba trong xe đều mất kiên nhẫn với , cô khựng , mím môi tỏ vẻ yếu thế .

 

" chỉ là dọa sợ quá thôi."

 

còn giải thích với Lục Kiều về chuyện chiếc khăn mặt: " dùng khăn mặt của cô là chê cô, mà là vì đám bắt cóc cũng là do một bà thím mượn cho chiếc khăn tay để lau mồ hôi, bán cho một chai nước ngọt, uống xong là ngất luôn."

 

"Bây giờ cũng rốt cuộc là do chiếc khăn là do chai nước nữa, nên đương nhiên là dám tùy tiện nhận ."

 

Dư Tuệ Lệ xong, miệng mấp máy, cái câu cảm ơn và xin đó rốt cuộc vẫn .

 

Từ nhỏ tới lớn cô chỉ khác cảm ơn và xin với , chuyện cô xin khác.

 

"Ồ, cũng chỉ thôi, Dư tiểu thư dọa sợ , cẩn thận một chút là chuyện , cô thể nghỉ ngơi một lát, bao lâu nữa là tới đồn cảnh sát ."

 

Lục Kiều cũng chẳng quan tâm thái độ của Dư Tuệ Lệ , đối với lời giải thích của cô cô cũng chẳng mặn mà gì, cô thản nhiên đáp một tiếng, dừng một chút tiếp:

 

"Cô cũng cần lo lắng ở trong đồn sẽ liên lạc với bọn buôn để bắt cô , ở đây sẽ thông báo cho phía cục công an Dư Kỵ, nếu cô cô là cục trưởng thì họ thấy chuyện của cô chắc chắn sẽ thông báo cho nhà cô, sắp xếp tới đón cô."

 

là ai thì với tình huống lúc đó cũng thể cứu, cứu thì Lục Kiều cứu một kẻ thù để rước thêm rắc rối cho , khi chuyện xảy , để đối phương hiểu lầm, trở mặt mới là cách nhất.

 

Cho dù trở mặt thật thì với việc ngày hôm nay cứu mạng cô , Dư Tuệ Lệ giở thủ đoạn gì cô cũng thể ở vị trí cao hơn.

 

Vì thế bằng bất cứ giá nào, Lục Kiều cũng sẽ để Dư Tuệ Lệ rũ bỏ ơn cứu mạng mà họ dành cho cô ngày hôm nay.

 

Lục Kiều xong liền cầm chiếc máy đại ca của Cố Ngộ thêm mã vùng gọi điện cho phía cục công an Dư Kỵ.

 

Dư Tuệ Lệ mất tích khiến nhà cô lo sốt vó, thêm ông cục trưởng nên phía đồn cảnh sát lập án từ sớm , Lục Kiều họ cứu Dư Tuệ Lệ và chuẩn đưa cô tới đồn cảnh sát gần đó, phía bên vội vàng bảo cô đợi một chút, một lát , đầu dây bên vang lên giọng của một đàn ông trung niên.

 

Chắc hẳn là của Dư Tuệ Lệ, đối phương kích động, cầm lấy điện thoại "alo" một tiếng lập tức hỏi cô là ai.

 

Lục Kiều hề giấu giếm phận của , báo rõ tên tuổi, cũng giải thích rõ lý do tại họ thể đưa cô về tận nơi .

 

Cậu của Dư Tuệ Lệ dù đời tư thế nào chăng nữa thì ở vị trí phó cục trưởng ít vẻ ngoài cũng , đối nhân xử thế cũng hiểu, Lục Kiều xong đó chỉ lời cảm ơn, hề hống hách như Dư Tuệ Lệ.

 

Điện thoại cũng gọi , Lục Kiều cũng chẳng ngại thêm một chuyện nữa, cô đưa điện thoại cho Dư Tuệ Lệ .

 

Dư Tuệ Lệ mất tích một tuần khi cùng đồng nghiệp từ Dư Kỵ qua đây công tác, hai ngày đơn phương bỏ mặc đồng nghiệp dạo phố một mất tích, ròng rã hai ngày trời nhốt trong hầm của một ngôi làng nhỏ ngoại thành, hôm nay cô tìm cơ hội đội mưa chạy , lấy hết can đảm chặn xe của đám Cố Ngộ, xe còn tranh cãi một hồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-129.html.]

Vừa nhận điện thoại của , cô liền tủi nức nở: "Cậu ơi!"

 

Dư Tuệ Lệ lóc kể lể đủ điều, lời chút lộn xộn, điều chắc là lúc nãy Lục Kiều cho một trận nên thấy mất mặt, cô chẳng dám hé răng than vãn chuyện xe, chỉ một mực kể về những nỗi khổ chịu trong hai ngày qua, còn cả những lời của bọn buôn mà cô .

 

Vị cục trưởng chắc là cưng chiều cô , an ủi một hồi lâu mới cúp máy.

 

Cúp điện thoại xong, sự tự tin ban đầu của Dư Tuệ Lệ dường như trở , cô lau nước mắt, vuốt mái tóc ướt sũng, đưa điện thoại phía , ngẩng cao cổ một câu:

 

"Trả cô ."

 

Cố Tề cái bộ dạng đó của cô là thấy hãm tài, nhưng nghĩ đến việc sắp xuống xe nên bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, trợn trắng mắt, mặt chỗ khác.

 

Lục Kiều để ý tới thái độ của cô , hiện tại cô chỉ nhanh ch.óng tống khứ cái con xuống xe, đừng bao giờ gặp nữa thì hơn, cô nhận lấy điện thoại, chỉ với Cố Ngộ một câu: "Mưa nhỏ , thể lái nhanh hơn một chút."

 

Cố Ngộ lời của Lục Kiều là thấy phiền với Dư Tuệ Lệ , cũng thấy phiền, cứu đúng là một cục nợ.

 

Bàn tay đặt vô lăng khẽ cử động, chạm cô một cái để an ủi, nhưng nghĩ đến ở ghế , tay về vô lăng, nắm c.h.ặ.t lấy, chỉ liếc cô một cái thấp giọng đáp một tiếng "Ừ", chân ga cũng nhấn mạnh thêm một chút.

 

Dư Tuệ Lệ lúc cục trưởng an ủi, còn đảm bảo là ông sẽ đích dẫn tới đón nên tâm trạng định trở , lúc cũng thời gian để ý tới mấy chuyện .

 

thấy tiếng "Ừ" trầm thấp đầy nam tính của Cố Ngộ, lỗ tai bỗng nhiên thấy ngứa ngáy, còn cảm thấy giọng chút quen thuộc.

 

Ở trong xe lâu như , cô thấy diện mạo của Cố Tề, thấy diện mạo của Lục Kiều, Lục Kiều sở hữu một gương mặt khiến phụ nữ cũng ghen tị, lúc nãy cô nhận khăn mặt của Lục Kiều, ngoài việc sợ vấn đề , lý do chính là khi thấy gương mặt của Lục Kiều, trong lòng cô bỗng nảy sinh một cảm giác thoải mái với cô.

 

Vừa nãy cô đàn ông bên cạnh gọi cô là chị dâu, cô và đàn ông phía là một đôi ?

 

Người phụ nữ xinh như thì đàn ông sẽ trông như thế nào?

 

Giọng như , nghĩ kỹ lúc nãy lúc mắng cũng uy thế, còn lợi hại hơn cả lúc tức giận nữa, chắc là một cừ khôi nhỉ?

 

Lại còn lái chiếc xe thế ...

 

Dư Tuệ Lệ bỗng nhiên tò mò vô cùng, trong lòng cô đột ngột nảy sinh một ý nghĩ mãnh liệt, xem thử đàn ông ở vị trí lái xe trông như thế nào, cô thậm chí còn nghĩ, cứ chịu mặt , nếu thấy cô thì sẽ phản ứng gì?

 

trông cũng tệ, gia cảnh , ở trường bao nhiêu theo đuổi, khi ở nhà máy dệt bông hai thì theo đuổi cô còn nhiều hơn nữa, nhưng cô chỉ thích duy nhất một , chỉ tiếc là cô vẫn cơ hội để tiếp cận đàn ông đó.

 

Dư Tuệ Lệ nghĩ đến đàn ông đó, nghĩ đến đàn ông ở vị trí lái xe, mặt cô bỗng nóng bừng lên, tim cũng đập thình thịch liên hồi.

 

Dư Tuệ Lệ kìm nắm c.h.ặ.t chiếc chăn , lấy hết can đảm lướt qua gương chiếu hậu trong xe.

 

Cố Ngộ đang tập trung lái xe, nheo mắt , từ trong gương chiếu hậu thấy một đôi mắt xếch đang len lén quan sát , sự chán ghét trong đáy mắt càng đậm thêm một phần.

 

Sắp tới đồn cảnh sát trấn .

 

Loading...