Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:06:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô đang cầu cứu ?"

 

Cố Tề qua cửa sổ xe phủ đầy nước và màn sương mưa, phân biệt khẩu hình của phụ nữ, nghi hoặc một tiếng, hỏi Cố Ngộ: "Anh cả, bây giờ?"

 

Giữa trời mưa lớn đột nhiên xuất hiện một phụ nữ trẻ chặn đường, đối với khác lẽ coi đây là một cuộc gặp gỡ lãng mạn, nhưng họ mới trải qua một cảnh tượng nguy hiểm, thấy tình cảnh là một sự kinh hãi.

 

Linh cảm cũng đúng, Cố Tề hỏi xong thì thấy cách đó trăm mét xuất hiện mấy bóng đội nón lá khoác áo tơi, vội vàng gọi một tiếng: "Anh cả!"

 

phụ nữ khi thấy tình hình đằng xa rõ ràng càng hoảng loạn hơn, tay cô nắm c.h.ặ.t gương chiếu hậu hơn, cả dường như sợ họ lùi xe hất văng , cô gần như dán c.h.ặ.t cả cửa sổ xe, tay đập cửa sổ càng lúc càng mạnh, chấn động đến mức cả chiếc xe đều rung bần bật.

 

Tình hình rõ ràng thể rũ bỏ một cách an , Cố Ngộ nhíu mày mở một khe nhỏ ở cửa sổ xe.

 

Gió to mưa cũng lớn, chỉ một khe nhỏ như mà gió lùa theo nước mưa tràn ngay lập tức, thổi tung tóc và tạt mặt Lục Kiều, nước mưa lạnh ngắt kèm theo gió, giống như những cây kim băng nhỏ châm mặt đau rát, Lục Kiều theo bản năng đưa tay lên che.

 

Cố Ngộ chú ý thấy, vội vàng kéo cô nép lòng che chắn cẩn thận cho cô xong mới để ý bên ngoài.

 

Lúc , tay của phụ nữ thò từ khe cửa sổ, cô nắm lấy Cố Ngộ, nhưng Cố Ngộ xa nên cô nắm , đành bất lực bỏ qua, hét lên cầu xin ở bên ngoài:

 

"Cầu xin , bọn buôn , cho nhờ một đoạn với, là ở cục công an thành phố Dư Kỵ, giúp , nhất định sẽ hậu tạ!"

 

"Cô Dư Kỵ? Gặp bọn buôn ?"

 

Người phụ nữ dường như sợ tiếng mưa to rõ nên giọng cô lớn, nhưng vì vội vàng sợ bắt nên lời chút lộn xộn, Cố Tề phân biệt một lúc mới ý trong lời của cô .

 

Lục Kiều lúc cũng , cô khỏi ngẩng đầu kỹ phụ nữ một lượt, phân biệt xem lời cô là thật giả.

 

theo việc phụ nữ nhào tới kêu cứu, thở nóng hổi của cô phả cửa sổ xe, lúc phía phủ một lớp sương mù trắng xóa, gì, mà lúc đám đằng xa cũng chú ý tới bên , bắt đầu lao về phía họ, nhanh ch.óng đưa quyết định.

 

khỏi chạm tay Cố Ngộ: "Đám đó sắp tới ."

 

"Bây giờ chắc lời cô là thật giả, nhưng nếu là thật thì chúng thể bỏ mặc quản , cứ đưa lên xe hỏi han tình hình , đó gọi điện về phía Dư Kỵ để xác nhận xem , nếu vấn đề gì thì đến ngã tư tiếp theo vứt cô xuống."

 

Đây là cách nhất , Cố Ngộ lúc nhận một cuộc điện thoại như , trong lòng thực lờ mờ là thật, mướn mắt lên, gọi Cố Tề: "Đưa lên ghế , em trông chừng cho kỹ."

 

"Ồ."

 

Cố Tề , đáp một tiếng mấy tình nguyện. Gió mưa lớn như , đưa một ướt sũng lên ghế , mức độ phiền phức thể tưởng tượng , nhưng cũng thể thấy c.h.ế.t mà cứu, chuyện phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i lúc nãy vẫn còn phai nhòa trong lòng .

 

Cậu vuốt mặt một cái, đội mưa gió ngoài.

 

"Lên xe ."

 

Mưa quá lớn, gió cũng mạnh, Cố Tề trì hoãn, khi ngoài trực tiếp với phụ nữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-126.html.]

phụ nữ thấy Cố Tề bỗng nhiên do dự, cô mấy sẵn lòng lên xe, tay nắm c.h.ặ.t lấy gương chiếu hậu, đưa một yêu cầu:

 

" tin đàn ông, bảo cô gái xuống xe đưa ."

 

"Cô cái quái gì cơ?"

 

Cố Tề nghi ngờ tai vấn đề, thể tin nổi phụ nữ, nhanh ch.óng mất kiên nhẫn : "Cô đùa cái gì thế, bớt nhảm , lên xe thì lên, lên thì tránh ."

 

"Anh hung dữ thế gì, ..." Người phụ nữ "" hồi lâu, cứ lề mề chịu động đậy, vẻ mặt đầy ủy khuất Cố Tề.

 

Mưa lớn như thế , Cố Tề chỉ một chiếc áo thun mỏng, chỉ loáng một cái ướt sũng, thấy phụ nữ bộ dạng như bắt nạt, mất kiên nhẫn, ném một câu:

 

" cái gì mà , lên xe thì lên, lên thì thôi, xéo bên cạnh mà , đừng chắn đường."

 

Cố Tề xong, dứt khoát đưa tay gạt phắt bàn tay cô đang nắm c.h.ặ.t cửa sổ xe , đó túm lấy cánh tay cô kéo xệch một bên, định mặc kệ cô để xe.

 

"Anh thể như !"

 

Người phụ nữ ngờ Cố Tề một chút cũng thương hoa tiếc ngọc, sắc mặt cô đại biến, cô liếc đám đang đuổi theo đằng xa, lúc cũng màng đến chuyện khác nữa, cô nghiến răng, ném một câu bực bội, nhanh chân hơn Cố Tề một bước mở cửa xe leo lên.

 

Cố Tề cái điệu bộ đó của cô mà tức , nhớ tới mấy bao công trái ở ghế , thần sắc đanh , cũng nhanh ch.óng lên xe, khi tay phụ nữ chạm bao đồ, giật phắt lấy. Tiện thể cảnh cáo cô :

 

"Không lời cô là thật giả, nhưng cô đây thì thành thật một chút, nếu tha cho cô !"

 

Cố Tề lấy cây gậy thép lúc nãy huơ huơ mặt phụ nữ, dọa cô tái mặt, suýt chút nữa thì thét ch.ói tai.

 

Mà lúc , đám chỉ còn cách họ mười mấy bước chân, Lục Kiều còn lúc chú ý thấy họ giấu hung khí, cô vội vàng :

 

"Mau lái xe , đừng để chạm mặt bọn chúng."

 

Cố Ngộ cũng thấy thứ giấu mấy tên đó , mắt lạnh xuống, tay nhanh ch.óng đóng cửa sổ xe khởi động máy, thấy Cố Tề và phụ nữ , ngay khoảnh khắc cửa xe khép , nhấn côn đạp ga, chiếc xe tức thì lao v.út .

 

Mấy tên thấy xe lướt qua bên cạnh , nhất thời cam lòng đuổi theo một đoạn, nhanh ch.óng nhận đuổi kịp, mặt đứa nào đứa nấy đều hậm hực, một tên trong đó còn cầm con d.a.o trong tay ném mạnh về phía chiếc xe xa.

 

"Trên xe tiện đồ, cái chăn đưa cho cô, đắp sẽ đỡ hơn chút."

 

Trên xe, Lục Kiều thấy phụ nữ ướt sũng cả , cô nhớ tới cái chăn để chân lúc sáng, cầm lấy đưa qua, nhớ tới chuyện gì đó, cô lấy chiếc khăn mặt trong túi xách .

 

"Đây là khăn mặt của , dùng qua , nếu cô ngại thì thể lau qua một chút."

 

Người phụ nữ là bản tính vốn thế là do dọa sợ, cô chằm chằm khuôn mặt xinh đang mỉm của Lục Kiều một lát, chậm chạp đáp một tiếng "Ồ", đưa tay nhận lấy cái chăn nhưng lấy chiếc khăn mặt trong tay Lục Kiều.

 

Cố Tề đang lau chỗ nước phụ nữ rây chỗ của , thấy cô ngay cả một lời cảm ơn cũng , bất mãn hừ một tiếng.

 

 

Loading...