Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:04:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

một mà nhiều thế thì thật sự hiếm thấy.

 

“Số bán hết ạ?”

 

“Ừ.” Cố Ngộ đáp một tiếng, lấy xấp cuối cùng đưa , ngước mắt lên: “Đây là tiền khấu trừ đơn vị thu hồi , cho đổi ?”

 

“À ạ!” Nhân viên hồn, nhanh ch.óng chuyên nghiệp đáp : “Chúng khuyến khích lưu thông trái phiếu kho bạc, dù bao nhiêu cũng đổi hết ạ.”

 

Nhân viên công tác lập tức chậm trễ nữa, vội vàng đổi cho . Giá bán ở Hải Thị lúc hề thấp, tuy bằng cái giá Lục Kiều đổi, nhưng cũng một trăm lẻ chín tệ . Từng xấp trái phiếu nhanh ch.óng đổi thành nhiều tờ tiền mặt mệnh giá trăm tệ hơn.

 

Cố Ngộ xếp từng xấp tiền túi, mặt đổi sắc, nhưng trong lòng giấu nổi sự kinh ngạc. Cố Tề mang bao nhiêu tiền đều , chuyến về trong một ngày , tiền lãi thật sự quá khả quan, sắp đuổi kịp tổng lợi nhuận gộp một tháng của ba chi nhánh đội vận tải của . Bây giờ chút thấm thía câu “tiền nhanh” của Lục Kiều nghĩa là gì . Thật sự là một khoản tiền nhanh.

 

Một đổi cả đống tiền thế , đếm tiền cũng mất nửa ngày trời, thu hút sự chú ý là cái chắc. Cố Ngộ cất hết tiền túi, liền chú ý thấy ngoài cửa sổ đang lảng vảng về phía . Bất kể là tò mò cũng đến thủ tục, lơ là cảnh giác là điều chắc chắn.

 

May mà lúc Lục Kiều cũng lái xe tới cửa, Cố Ngộ chậm trễ nữa, vài bước mở cửa xe leo lên, nhanh ch.óng : “Đi mau.”

 

Mấy gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói đó Lục Kiều cũng để ý thấy , rõ là cũng chơi món là bên Hải Thị cũng canh chừng . Dù an ninh Hải Thị lúc tương đối hơn nhiều, nhưng những rủi ro nào tránh thì cứ tránh, cô chần chừ, lập tức khởi động xe.

 

Lục Kiều lái xe máy khá cừ, kỹ thuật lái ô tô cũng kém, gần như lời Cố Ngộ dứt đầy nửa phút, chiếc xe lao v.út . Hơn nữa còn vững. Cố Ngộ sớm đoán kỹ thuật lái xe của cô tệ, nhưng trình độ như tài già thế , Cố Ngộ nén nổi kinh ngạc một thoáng, sâu Lục Kiều, nhịn trầm thấp hỏi cô:

 

“Lục Kiều Kiều, còn cái gì mà em nữa ?”

 

Lục Kiều nắm vô lăng chuyên chú phía , liếc một cái, chạm đôi mắt đen sâu thẳm trong trẻo hề che giấu tình cảm của , tim cô bỗng nhiên loạn nhịp một nhịp.

 

“Thế thì nhiều lắm, nhưng những thứ em cũng khá nhiều đấy!”

 

Lục Kiều giả vờ như gì bất thường, lớn tiếng đáp một câu, chân nhấn ga tăng tốc. Cô thích cảm giác cực tốc một chút khi tâm trạng vui vẻ.

 

Chiếc xe lao nhanh đường, Cố Tề suốt dọc đường bám sát phía , ngược phát hiện chiếc xe nào bám đuôi. Chuyến đổi tiền coi như thuận lợi vượt qua.

 

Đến chi nhánh đội vận tải bên là hai giờ bốn mươi phút chiều, Cố Ngộ cũng chẳng thèm chào hỏi phụ trách chi nhánh, đỗ chiếc xe sắp hỏng mà Cố Tề lái về khu vực đỗ xe, lái chiếc Crown của Mạnh Phóng trực tiếp xuất phát Trịnh Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-119.html.]

 

“Cố Tề, tình hình bên Phì Thị thế nào ? Em kể chị ?” Trên đường, Cố Ngộ lái xe, Lục Kiều ghế phụ, Cố Tề phía .

 

Túi lớn đồ ăn Cố Ngộ mua đó lúc phát huy tác dụng, Lục Kiều và Cố Tề ăn trò chuyện, thỉnh thoảng còn đút cho đàn ông đang vất vả lái xe bên cạnh một chút.

 

“Cụ thể thì em cũng diễn tả , cảm giác bên đó nhiều dân chị lảng vảng lắm, bọn chúng cứ thích lượn lờ ngân hàng với quầy giao dịch trái phiếu kho bạc.”

 

nhát thì c.h.ế.t đói, gan thì giàu, chúng em đổi cũng đang đổi ở quầy đấy thôi, em thấy một đàn ông bên cạnh còn cả mặc đồng phục theo nữa cơ.”

 

“Trời ạ, tiền mang ít hơn của em nhé.” Cố Tề nhịn cảm thán một câu: “Thời đại giàu cũng nhiều thật.”

 

Đây là gặp vị “Triệu phú” đó ? Lục Kiều thầm nghĩ, tính theo thời gian thì ông món mấy tháng , gia sản chắc hẳn tích lũy ít. Đáng tiếc mấy chuyến cùng chú Ngô đều gặp đối phương.

 

“Thế đám dân chị đó để ý ?”

 

“Vừa khỏi quầy là bám theo luôn ?” Đây là vấn đề Lục Kiều quan tâm nhất, Phì Thị an , Trịnh Thành cũng chắc an . Nơi nào cũng kẻ , thể thiếu . Bước những năm chín mươi, làn sóng mất việc tràn tới, sẽ còn nhiều hơn nữa. Lục Kiều còn nhớ lúc cô mới đến Dư Kỵ, cô bến đợi xe, lúc thò tay túi thì sờ thẳng tay của kẻ móc túi. Lúc đó hồn vía cô bay lên mây hết cả, nếu lúc đó xe buýt vặn tới, cô thật sự chắc thoát .

 

“Thì chẳng bọn em phía mặc đồng phục theo đó , đám dân chị đó sợ mặc đồng phục, thế là sang nhắm bọn em thôi.” Cố Tề c.ắ.n một sợi que cay mà Diệp Tiểu Tuấn bỏ quên ở ghế , . “ kỹ thuật lái xe của em cũng khá, tốc độ nhanh hơn mấy chiếc xe tải cũ nát của đám đó, bọn chúng đuổi theo một lúc thấy hy vọng nên cũng thôi bám nữa.”

 

“Cái thực sự nguy hiểm , là lúc một em về Hải Thị, trời ạ, mà còn dám đặt chướng ngại vật đường, cũng may em phát hiện sớm, vòng qua đường khác.”

 

Trên đường còn xuất hiện cả kẻ chặn đường nữa, Lục Kiều đó cùng chú Ngô, luôn bám theo xe lớn, ngược phát hiện chuyện . Cô khỏi : “Vậy chúng Trịnh Thành cũng chú ý chuyện .”

 

“Vâng, ạ, cẩn thận một chút đúng là cần thiết.” Cố Tề sảng khoái đồng ý, ngay đó : “ cũng cần lo lắng quá , cả lúc mười bảy tuổi lái xe tải nhỏ chạy khắp cả nước , cái gì cũng thấy qua , ở đây, sẽ chuyện gì .”

 

Cố Tề từ lúc chạy theo Cố Ngộ, trong lòng , Cố Ngộ là năng, lợi hại nhất. Có Cố Ngộ ở đây, vạn sự lo. Lục Kiều cũng chuyện , khỏi Cố Ngộ đang lái xe, đưa cho một viên kẹo xí .

 

“Anh cả của em lợi hại thì lợi hại thật, nhưng cũng lúc sơ sảy chứ, chúng cũng tỉnh táo một chút, như cũng đỡ mệt hơn.”

 

Cố Ngộ ngậm viên kẹo xí miệng, thấy lời , đảo nhẹ viên kẹo, liếc Lục Kiều một cái, khóe môi nhếch lên, chân nhấn thêm một chút ga. Anh cũng thích lái nhanh một chút khi tâm trạng vui vẻ.

 

 

Loading...