Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:04:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con , tối qua con mới về, sáng sớm ngoài , từng phòng."
"Phòng ngủ của hai , lúc dọn như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó."
Lục Kiều ngơ sự phát điên của ông , bình tĩnh trả lời, nghi hoặc ông một cái.
"Áo da gì cơ, con ."
"Láo xược!" Lục Chính Hải tức giận mắng một câu.
"Mày định lừa ai? Nhà đưa cho mày bao lâu , mày bảo mày từng đó lấy một ?"
"Mày đừng bảo tao là đống đồ đó là do con tiện nhân Biên Lệ Lan lục lọi nhé!"
"Thế mày khóa gì? , khóa, lúc khóa mày trong ?" Lục Chính Hải tức giận đến mức mất kiểm soát.
Trong chiếc áo da của ông để tấm hối phiếu hai mươi vạn tệ.
Từ nửa năm , khi phát hiện con tiện nhân Biên Lệ Lan dám lén lút tìm khác bên ngoài, ông dự định ly hôn .
ly hôn chắc chắn sẽ tranh chấp tài sản. Nhà máy thủy tinh là tâm huyết bao năm qua của ông , ông thể để Biên Lệ Phương chiếm hời . Việc giao hết tiền tiết kiệm trong nhà cho đối phương đủ khiến ông đau đứt ruột .
Ông tuyệt đối thể bỏ thêm một xu nào ngoài nữa.
Vì , từ nửa năm , ông kế hoạch tẩu tán tài sản.
Hối phiếu là một trong những phương thức tẩu tán tài sản của ông .
Việc tấm hối phiếu hai mươi vạn tệ đó bỏ quên trong túi áo da cũng là một sự tình cờ.
Hồi tháng ba, khi nhận tấm hối phiếu , ông Biên Lệ Lan gọi về gấp, là nhà ông đến. Lúc đó túi công văn để quên xe, ông nhét tấm hối phiếu túi trong của áo da vội vã lái xe về nhà.
Lúc tiếp khách thì trời nóng, ông về phòng cởi áo da . Khi đó em họ ông vẫn còn ở lầu, mà phụ nữ Biên Lệ Lan mấy thiện cảm với nhà ông , nên ông cũng màng đến chuyện gì khác, vội vàng xuống lầu.
Đợi đến khi em họ họ về , ông nhận điện thoại của Giải Ngọc Hương. Cái con đĩ Biên Lệ Lan , tìm khác bên ngoài mà còn đem chuyện của ông và Giải Ngọc Hương mách lẻo với gã chồng bệnh phổi của Giải Ngọc Hương.
Ông sợ Giải Ngọc Hương xảy chuyện nên vội vàng chạy qua đó, kết quả là xảy chuyện... ông còn tâm trí mà nghĩ đến tấm hối phiếu nữa.
Mãi cho đến mười ngày , một vài nghiệp vụ quan trọng trong tay ông đột nhiên xảy vấn đề, cần gấp một khoản tiền để lo lót, đúng lúc bên Cục thuế đến kiểm tra sổ sách.
Vào thời điểm cần tiền nhất, ông gom góp vốn lưu động trong tay thấy đủ mới nhớ chuyện tấm hối phiếu hai mươi vạn .
Ông vội vã đến lấy, kết quả Lục Kiều nhà. Ông sực nhớ một hôm Giải Ngọc Hương khỏe, hình như ông nhận điện thoại của Biên Lệ Phương từ Dư Ký, về chuyện Lục Kiều đang ở chỗ bà .
Ông hỏi nhà hàng xóm, quả nhiên vẫn về.
Bất đắc dĩ, ông gọi điện đến văn phòng của Diệp Quân Sơn.
Nào ngờ cái thằng cha Diệp Quân Sơn đó, thấy giọng ông liền giả vờ tín hiệu thấy gì cúp máy.
Sau đó còn trực tiếp rút luôn dây điện thoại.
Ông suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.
lúc đó bên Cục thuế đến, kiểm tra sổ sách suốt hai ngày.
Ông phạt một khoản tiền lớn.
Thế vẫn hết, nào là Cục Môi trường, Cục Thủy lợi cũng kéo đến.
Mẹ nó chứ, mở xưởng bao nhiêu năm nay mà năm nay gặp chuyện xúi quẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-113.html.]
Đâu cũng vung tiền, mà dự án bên còn xảy vấn đề, máy móc trong xưởng thể dừng, mà hàng xuất .
Hai mươi vạn đó quá quan trọng, ông lập tức, ngay và luôn lấy tiền đó.
Nếu xưởng sẽ phá sản mất.
Ông đợi nữa, chỉ đành tìm thợ khóa.
Nào ngờ cái con bé quỷ quái về , thế mà gọi điện báo cho ông .
Tại nó gọi điện cho ông , cánh cứng ? Hay là trong lòng tật?
Hối phiếu hai mươi vạn tệ, nó vốn ở trong áo da, phòng ốc lộn xộn như rõ ràng là lục lọi, ngoài nó thì còn ai đây nữa, chẳng lẽ là Biên Lệ Lan nước ngoài chắc!
"Lục Kiều, tao bảo cho mày , khôn hồn thì nộp tấm hối phiếu hai mươi vạn tệ đó , đó thứ mày hưởng ."
Lục Chính Hải bây giờ đinh ninh là Lục Kiều lấy hai mươi vạn tệ đó, ông giơ tay chỉ Lục Kiều, cảnh cáo.
"Cái đồ con gái đáng lẽ c.h.ế.t sớm từ lâu như mày, lấy của lão t.ử ba vạn tệ tiền sinh hoạt, còn lấy thêm một căn nhà nữa mà vẫn đủ ?"
" là cái đồ tham lam vô độ y hệt con đĩ của mày!"
"Mẹ là đĩ, ông là cái thứ gì?"
Cảnh tượng Lục Kiều hề xa lạ, kiếp lúc Lục Chính Hải và Biên Lệ Lan ầm lên đòi ly hôn, lúc đ.á.n.h túi bụi cũng là cảnh tượng như thế . Sau xưởng của Lục Chính Hải phá sản, tiền còn kiện cáo, ông đến tìm cô nhờ giúp đỡ, cô đồng ý, ông cũng náo loạn như .
Lần thứ nhất, vì nhu nhược, sợ hãi, vì vẫn còn ảo tưởng về cha nên cô lẳng lặng chịu đựng. Lần thứ hai, vì quan khách tại trường, vì tự trọng và sĩ diện, cô cũng nhẫn nhịn.
dựa cái gì chứ!
Dựa cái gì mà cô cứ nhẫn nhịn mãi?
Chỉ vì ông cung cấp một tinh trùng thôi ?
Chỉ vì như mà cô đây ông lăng mạ, sỉ nhục ?
Chỉ vì như mà kiếp cô ông hạ t.h.u.ố.c, lột sạch quần áo tống lên giường kẻ khác ?
Dựa cái gì!
"Ông là cái loại khách làng chơi quản nổi nửa ? Hay là một con ch.ó đực gặp ai cũng hả!"
Lục Kiều ghê tởm đến tột cùng, cô bật dậy, chằm chằm Lục Chính Hải mà nhổ nước bọt mỉa mai:
"Không, ông đến khách làng chơi cũng bằng, ông chính là một thằng gian phu! Ông và Giải Ngọc Hương, nếu đặt ở xã hội cũ thì chính là hạng gian phu dâm phụ bỏ l.ồ.ng heo trôi sông đấy!"
Lục Kiều ngoan ngoãn mặt Lục Chính Hải suốt mười mấy năm trời, bất kể Lục Chính Hải nổi giận thế nào cô cũng dám cãi , thậm chí hơn nửa tháng cô vẫn còn ngoan ngoãn gọi bố, chủ động chia sẻ và thấu hiểu cho họ.
Nếu , ông tuyệt đối dễ dàng đưa cho Lục Kiều ba vạn tệ tiền sinh hoạt như .
Kết quả bây giờ, Lục Kiều đột nhiên trở mặt, một dấu hiệu báo .
Lục Chính Hải suýt chút nữa kịp phản ứng.
"Lục Kiều, cái đồ súc sinh nhỏ , mày cái gì? Mày giỏi thì một nữa xem, mày định phản đấy , dám chuyện với tao như thế."
"Đồ súc sinh nhỏ, đây bà nội mày, con đĩ của mày, lão t.ử từng đ.á.n.h mày nên mày coi lão t.ử là hiền lành dễ bắt nạt đúng ?"
Lục Chính Hải tức đến mức mắt trợn ngược, lòng trắng chiếm hết đại bán, ông nắm c.h.ặ.t túi công văn định xông lên đ.á.n.h Lục Kiều, nhưng tay ông giơ lên một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t lấy, túi công văn tay vì đau mà cầm chắc rơi xuống đất.