Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:04:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"..."
"Hôm nay em mới mà." Lục Kiều đuối lý, cô bĩu môi lầm bầm đáp .
Lần đầu tiên cô đến đây quả thực chú ý, chỉ cảm thấy Tần Kính là một đặc biệt yêu thích đồ nội thất, giống cả, nên mới chuyện với nhiều hơn một chút. hôm nay biểu hiện của chút rõ ràng , cô ngốc, kiếp cũng từng gặp ít tình huống tương tự, tất nhiên là cảm nhận .
"Thế mà cô còn trách !"
" gì đúng ?" Cố Ngộ thản nhiên liếc Lục Kiều một cái đầy vẻ tố cáo.
"Em trách , chỉ là cảm thấy thể uyển chuyển hơn một chút." Lục Kiều giải thích.
"Cô thích như ? với là gặp yêu cô ?"
"Thì cũng... hẳn là thích." Lục Kiều thành thật .
Cô thừa nhận một cách phúc hậu cho lắm rằng, giây phút ngượng ngùng suýt thì sặc đó, thực trong lòng cô còn thấy ngọt ngào vô cùng.
Kiếp đàn ông công phu dưỡng khí mười phần, chuyện tình cảm mặt khác cũng tương đối kín đáo. Ngay cả khi phát hiện tình địch xuất hiện, vẫn thể vui vẻ, thành thạo với đối phương.
Sự thị uy của luôn là bất động thanh sắc, đến cuối cùng còn xưng gọi với .
Vợ của em thì thể động , tự nhiên chuyện đó cũng chẳng còn nữa.
Cô thật sự từng thấy dáng vẻ hận thể tuyên cáo với cả thế giới rằng "cô là của ông đây, đừng mà tơ tưởng" như thế bao giờ.
Cô là phụ nữ, bất kể bao nhiêu tuổi, sâu thẳm bên trong cô vẫn luôn một trái tim thiếu nữ. Trái tim đó cùng với sự trọng sinh, vẻ trẻ trung xinh khôi phục, và việc vẫn ở bên cạnh, bắt đầu hoạt động và đập rộn ràng trở .
Tất nhiên cô tránh khỏi chút hư vinh và rung động của phụ nữ .
"Cũng chút thích." Lục Kiều mặt về phía cửa sổ, lầm bầm nhỏ một câu.
Cố Ngộ thính tai thấy , khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên sâu hơn: "Cũng khá thành thật đấy."
Lúc lời , ý trong lời của che giấu cũng chẳng giấu giếm.
dù cũng sợ giận quá hóa thẹn, quá, thấy chiếc "đại ca đại" reo lên, đưa điện thoại cho Lục Kiều.
"Có điện thoại kìa, cô giúp máy một chút."
Đây là việc chính, Lục Kiều cũng màng đến chuyện hổ nữa, vội vàng cầm lấy điện thoại nhấn nút .
Điện thoại là Diệp Lĩnh gọi đến. Tối qua khi , hàng xóm sang nhà họ Diệp kể chuyện Lục Kiều đến, muộn quá nên gọi nữa. Sáng gọi tòa lầu nhỏ nhưng lúc đó Lục Kiều ngoài, Diệp Tiểu Tuấn là máy.
Lần gọi điện thoại của Cố Ngộ chủ yếu là vì Diệp Lĩnh bên xác định xong những sẽ việc tại cửa hàng, với Lục Kiều một tiếng. Ngoài , cũng gặp các thợ bậc thầy và tìm hai ý định .
Diệp Lĩnh gọi đến thì Lục Kiều về cũng gọi cho để báo chuyện hàng và máy móc. Nghe thấy cô vui mừng khôn xiết, vội vàng kể tình hình bên cho Diệp Lĩnh .
Toàn là tin , Diệp Lĩnh bên cách một đường dây điện thoại cũng thể sự xúc động lộ rõ. Nghĩ đến chuyện máy móc giải quyết xong, liền hỏi Lục Kiều định khi nào thì về.
Lục Kiều lúc mới sực tỉnh, chuyện máy móc hình như cô sớm , giờ chẳng còn lý do gì để ở Hải Thị nữa. Cô chỉ đành với rằng cô vẫn còn chút việc cần giải quyết ở đây.
Có việc cần giải quyết, Diệp Lĩnh tránh khỏi hỏi vài câu. Lục Kiều tùy tiện bịa một chuyện, sợ Diệp Lĩnh phát hiện nên cuối cùng dám trò chuyện nhiều nữa, chỉ thêm đôi câu cúp máy với Diệp Lĩnh.
"Nguy hiểm thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-111.html.]
Cúp điện thoại, Lục Kiều khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến phía Cố Tề, cô hỏi Cố Ngộ: "Bên Cố Tề thế nào ? Anh liên lạc với ?"
"Ừ," Cố Ngộ gật đầu: "Lúc ăn cơm liên lạc , chuyện thỏa. Cậu đang lái xe từ Phì Thị qua đây, hơn hai giờ là đến."
" tình hình đúng như cô , mấy điểm ở Phì Thị đều canh chừng. Cố Tề và hai tốn ít công sức mới cắt đuôi chúng."
"Họ chứ?" Lục Kiều liền bật dậy hỏi.
"Không ."
"Kỹ năng lái xe của Cố Tề cũng , lạng lách vài cái là cắt đuôi ngay."
"Giờ hai bảo mua vé về Dư Ký, Cố Tề một lái xe qua đây."
Chạy đường dài nguy hiểm, Cố Tề cứ thích nghề , Cố Ngộ coi trọng em trai, đây từng đích dẫn dắt mấy năm.
Về vấn đề tránh hiểm nguy của Cố Tề, quá lo lắng. Thấy vẻ mặt bất an của Lục Kiều, an ủi cô: "Đừng lo lắng, sẽ chuyện gì ."
"Lúc gọi điện cho , khỏi Phì Thị ."
Lục Kiều thấy lòng mới dịu xuống.
"Phía Phì Thị nhất định đến nữa, thực sự quá nguy hiểm."
Phì Thị gần cả Hải Thị và Dư Ký, Lục Kiều yên tâm, lo Cố Ngộ vẫn sẽ mạo hiểm, cô nhịn dặn dò Cố Ngộ nữa.
Lục Kiều thậm chí bắt đầu do dự, nên cái nữa .
Giờ máy móc thiết định, tiền tiêu chỉ còn tiền nhà xưởng, cùng với trang thiết cơ bản và vận hành .
Tiền chắc chắn là đủ, nhưng nếu hàng ở cửa hàng nội thất bán chạy, thắt lưng buộc bụng một chút chắc cũng thể duy trì .
trong đó bất kỳ một khâu nào cũng phép xảy một chút sai sót nào...
"Đang nghĩ gì ? Vẫn còn nghĩ về chuyện ở Phì Thị ?" Nhận thấy sự im lặng và do dự của Lục Kiều, Cố Ngộ hỏi.
"Đừng lo, đợi Cố Tề qua đây chúng sẽ Phì Thị nữa, mà đường vòng đến Trịnh Thành."
"Em cùng các !" Lục Kiều chút do dự .
"Nếu em yên tâm , nếu các xảy chuyện gì, cả đời em cũng tha thứ cho mất!"
Vẻ mặt Lục Kiều kiên định từng thấy.
Cố Ngộ cô, đó cho Lục Kiều theo thực là định khi gặp Cố Tề sẽ trực tiếp chạy Phì Thị, dù cũng gần, nhưng hiện tại quả thực nữa . Cuối cùng, gật đầu:
"Được, giờ chúng về thu dọn một chút, sắp xếp cho Tiểu Tuấn, đó hội hợp với Cố Tề."
"Vâng, ." Lục Kiều đáp một tiếng, tâm trạng cuối cùng cũng hơn một chút.
Trong thời đại xe cộ nhiều cũng lắp camera, khái niệm chạy quá tốc độ, Cố Ngộ cứ thế nhấn ga, một giờ đúng, họ dừng ở phía đối diện con đường cửa tòa lầu nhỏ.
Lục Kiều đang định mở cửa xuống xe, nhưng khi ánh mắt quét qua cửa tòa lầu nhỏ, sắc mặt cô bỗng chốc sầm xuống, bàn tay đang mở cửa xe cũng bất động.